Khó Dỗ Dành

Nghi Hà


trước sau

Cùng lúc đó, Tô Hạo An đã mở cửa xe ra.

Liếc thấy Ôn Dĩ Phàm và Tang Diên vẫn đứng bất động tại chỗ, anh thúc giục: "Sao hai người còn đứng đó làm gì? Có chuyện gì lên xe nói sau."

Ôn Dĩ Phàm chớp mắt: "Đến ngay."

Xe của Hướng Lãng chỉ có năm chỗ ngồi, lúc này chỉ còn lại hai vị trí phía sau.

Ôn Dĩ Phàm đi đến bên cạnh xe, đưa tay mở cửa ra.

Không đợi cô kịp ngồi vào, Tang Diên đã giành trước cô một bước, tay nâng lên gác trên cửa. Anh dừng lại, liếc nhìn về phía cô, nhướng mày nói: "Cám ơn."

". . ."

Làm như cô là nhân viên chuyên ngành mở cửa xe vậy.

Ôn Dĩ Phàm nhìn thấy anh ngồi vào ghế giữa, phía bên trong là Tô Hạo An. Chung Tư Kiều đang ngồi ở ghế phó lái, quay lại giục cô: "Phàm Phàm mau lên xe."

Cô đáp ừ, rồi lên xe.

Vừa đóng cửa xe lại, Tô Hạo An đã lập tức cười đùa cợt nhã: "Lúc nãy hai người nói chuyện gì vậy? Nói cho tôi nghe một chút được không?"

Ôn Dĩ Phàm nhìn Tang Diên, thành thật nói: "Anh ấy bảo tôi đừng nên khoe khoang khắp nơi."

Chung Tư Kiều tiếp lời: "Không nên khoe khoang cái gì?"

Ôn Dĩ Phàm: "Chuyện cùng anh ấy thuê chung nhà."

". . ."

Bên trong xe không gian kín mít, bầu không khí như vì vậy mà ngưng đọng.

Mấy giây sau, sự yên lặng bị câu chửi thề của Tô Hạo An phá vỡ.

"Con bà nó."

"Đại ca, tôi biết con người cậu không biết xấu hổ, nhưng cũng đừng mặt dày như vậy chứ!" Tô Hạo An nói, "Ôn Dĩ Phàm, cậu không cần phản ứng với cậu ta. Cậu ta là một kẻ 'miệng tiện', nói chuyện thối lắm, giống hệt lúc còn học cấp ba. Người bình thường lớn tuổi cũng sẽ thu liễm một chút, nhưng điều này không áp dụng được trên người cậu ta, chỉ càng già ăn nói càng vô sỉ khó nghe—— "

Tang Diên nghiêng đầu, đột nhiên nói: "Hôm nay tâm trạng của cậu vẫn tốt nhỉ."

Nghe nói như vậy, Tô Hạo An lập tức im bặt.

Chung Tư Kiều cười lên: "Tang Diên vẫn hài hước như vậy, ha ha."

Hướng Lãng đang lái xe, giọng ôn tồn bổ sung: "Dĩ Phàm chỉ nói với hai người bọn tôi thôi, cậu không cần lo lắng."

Tang Diên khẽ ngước mắt, không tiếp lời.

Ôn Dĩ Phàm liếc nhìn về phía Tang Diên.

Thật ra thì đối với những lời châm chọc của Tang Diên, mỗi lần nghe cô cũng không có cảm giác gì.

Nhiều nhất cũng chỉ có cảm giác 'cạn lời cứng họng'.

Phản ứng đầu tiên nảy sinh trong đầu cô luôn là:

'Trời. Lời cô nói còn có thể bị xuyên tạc thành ý tứ như thế sao?'

Hay là:

'Cmn. Lời như vậy cũng có thể mặt không đổi sắc mà nói ra sao?'

Cho nên khi Ôn Dĩ Phàm kể lại chuyện lúc nãy, cô chỉ đơn thuần là trả lời câu hỏi của Tô Hạo An, cũng không có suy nghĩ gì nhiều. Cô lười bịa chuyện, lại cảm thấy nếu anh có thể nói ra những lời kia với cô, thì chắc cũng không ngại cho những người khác biết.

Vì vậy trực tiếp nói đúng sự thật.

Nhưng lúc này, cô mơ hồ có cảm giác chột dạ vì mách lẻo.

"Đúng rồi, Ôn Dĩ Phàm." Tô Hạo An nói, "Nhắc đến chuyện này, tôi phải xin lỗi cậu. Lúc trước tôi tưởng nhà cậu là mỗi người tách ra ký hợp đồng riêng, tôi không biết là ký hợp đồng thuê chung. Cho nên tôi cứ nghĩ chỉ cần nói với người thuê cũ rồi dọn vào là xong."

Ôn Dĩ Phàm quay đầu sang nhìn anh.

Tang Diên ngồi ở giữa hai người bọn họ, xem cả hai như không khí, hoàn toàn không tham gia vào câu chuyện.

Tô Hạo An: "Cho nên khi Tang Diên bảo tôi tìm nhà, tôi liền trực tiếp đưa chìa khóa cho cậu ấy. Tôi nghe 'người kia' nói, đã làm cho cậu hoảng sợ. Bữa cơm hôm nay tôi mời, xem như là xin lỗi cậu."

Ôn Dĩ Phàm vô thức hỏi: "Người kia?"

Tô Hạo An im lặng một lúc: "Là Vương Lâm Lâm."

Phản ứng của anh giống như anh ấy và Vương Lâm Lâm đang giận dỗi. Chuyện bực bội với Vương Lâm Lâm, Ôn Dĩ Phàm đã quên từ lâu. Cô cũng không có ý định can thiệp vào chuyện tình cảm của người khác: "Không sao, chuyện này đã giải quyết xong rồi. Lần sau gặp chuyện như vậy cậu chú ý hơn là được."

Chung Tư Kiều quay đầu lại: "Này, trước đây cậu nói với mình, người thuê chung nhà với cậu là đồng nghiệp tên Vương Lâm Lâm đúng không?"

Ôn Dĩ Phàm: "Đúng."

Hướng Lãng: "Vậy Tô Hạo An, sao cậu cũng biết Vương Lâm Lâm?"

". . ." Tô Hạo An nói, "Bạn gái cũ của tôi."

Chung Tư Kiều kinh ngạc: "Trùng hợp như vậy sao?"

Ôn Dĩ Phàm cũng ngạc nhiên, là vì chữ 'cũ' kia.

Hướng Lãng cười: "Vậy lúc cậu đưa chìa khóa cho Tang Diên, là đã biết người thuê phòng còn lại là Dĩ Phàm sao?"

Tô Hạo An than thở, giả vờ nói: "Làm sao tôi biết được!"

"Vậy à! Dù sao tôi cũng không ngờ, Tang Diên lại đồng ý thuê chung nhà với người khác đấy!". Hướng Lãng nhìn theo kính chiếu hậu về phía sau, có ý ám chỉ: "Nghe nói cậu bây giờ mở quán bar, chắc kiếm được khá lắm nhỉ?"

Bản thân cũng là một trong ba ông chủ của 'Tăng ca', Tô Hạo An định không bỏ lỡ dịp để khoe khoang: "Chắc chắn rồi!".

Nhưng anh chưa kịp mở miệng, Tang Diên đã cất giọng thiếu đòn trả lời:

"Không hề!"

". . ."

Cả nhóm đến một quán lẩu tự chọn ở gần đây.

Hướng Lãng đã đặt bàn trước, nhưng do không biết sẽ gặp Tô Hạo An và Tang Diên, cho nên chỉ đặt bàn bốn người ngồi. Mỗi cạnh bàn có một ghế băng dài, ngồi một người thì rộng rãi nhưng hai người thì hơi chật chội.

Trong tiệm không còn bàn nào trống, nên họ đành tạm chen chúc.

Hai cô gái nhỏ nhắn, nên ngồi chung một băng ghế. Ba người đàn ông thì mỗi người ngồi một ghế.

Ngồi bên kia Ôn Dĩ Phàm là Hướng Lãng, đối diện là Tang Diên.

Hướng Lãng cuốn ống tay áo lên, vừa nói chuyện phiếm với Tô Hạo An vừa chu đáo rót trà cho mọi người.

Ôn Dĩ Phàm cầm ly trà lên, khẽ nhấp một ngụm. Thấy vậy, Chung Tư Kiều vỗ vỗ cánh tay cô, buồn cười nói: "Cậu để đó, không phải nước uống đâu, để mình trụng sơ qua chén đũa giúp cậu."

Vừa lúc đó, Hướng Lãng đã dùng nước nóng trụng sơ chén đũa của mình. Anh theo thói quen đẩy đến trước mặt Ôn Dĩ Phàm, đổi lấy chén đũa của cô, thuận miệng nói: "Hai chúng ta giống nhau. Mình ở nước ngoài mấy năm cũng quên mất thói quen này."

Động tác cực kỳ tự nhiên.

Tang Diên chăm chú nhìn hai giây, rồi nhanh chóng nhìn sang chỗ khác.

Chú ý đến hành động của Hướng Lãng, Tô Hạo An tùy tiện: "Cậu chu đáo giống như là chăm sóc bạn gái ấy!"

"Không khác gì đâu, cả hai chúng tôi đều có thói quen này." Chung Tư Kiều rất tự nhiên, "Ôn Dĩ Phàm trước kia có lần vụng về tự làm bỏng mình, làm cho bọn tôi mỗi khi thấy cậu ấy cầm nước sôi là kinh hồn bạt vía. Sau đó nếu không phải tôi thì sẽ là Hướng Lãng giúp cậu ấy."

Tô Hạo An chợt nhớ ra: "A, tôi xém chút nữa quên mất, ba người là từ nhỏ lớn lên cùng nhau đúng không?"

Ôn Dĩ Phàm: "Học chung lớp từ nhà trẻ."

"Này, tự nhiên tôi nghĩ đến một chuyện" còn chưa bắt đầu nói, Chung Tư Kiều đã bắt đầu cười: "Ôn Dĩ Phàm lúc nhỏ đi học còn có một biệt danh là Ôn Chấm Chấm."

"A?" Tô Hạo An hỏi, "Tại sao?"

"Bởi vì, vào khai giảng năm lớp một, thầy bảo chúng tôi tự viết tên lên bìa vở." Hướng Lãng cũng cười, "Nhưng Dĩ Phàm học viết rất chậm, lúc ấy chỉ biết viết họ của mình, mỗi lần viết tên chỉ biết trong tên của mình có hai dấu chấm chấm .."

"Cho nên thời gian đó, mỗi lần phải viết tên," Chung Tư Kiều khoa tay múa chân: "Cậu ấy sẽ viết là Ôn Chấm Chấm."

". . ." Ôn Dĩ Phàm ngượng ngùng, cúi đầu uống nước.

Tô Hạo An sửng sốt một chút, rồi sau đó cười nửa ngày. Lúc anh cười, có thói quen đánh đánh vào người bên cạnh. Lúc này người bị anh đánh chính là Tang Diên: " Cmn, cười chết tôi."

Tang Diên có vẻ rất khó chịu, lạnh lùng nói: "Cậu có bệnh à?"

"Sao cậu khó tính vậy," Tô Hạo An ngượng ngùng thu tay lại, thở dài: "Tôi rất hâm mộ tình bạn của các cậu. Người bạn lâu năm nhất của tôi là tên khốn Tang Diên đây, nhưng tính cách của cậu ta, các cậu cũng biết rồi đấy, nhiều lúc tôi rất khổ tâm!"

Nghe được hai chữ "khổ tâm", Ôn Dĩ Phàm thấy buồn cười, khoé môi nhàn nhạt cong lên.

Tình huống này, làm cô liên tưởng đến lần đầu hai người gặp mặt.

Ôn Dĩ Phàm nâng mắt.

Vừa vặn gặp phải ánh mắt lành lạnh của Tang Diên.

". . ."

Ôn Dĩ Phàm vội cúi đầu, hơi thu liễm hơn một chút.

. . .

Bữa ăn diễn ra rất vui vẻ.

Ở đâu có Tô Hạo An thì ở đó căn bản sẽ không nhạt nhẽo, cả buổi phần lớn là anh nói chuyện, đồ ăn cũng phần lớn là do anh ăn. Cả hai việc anh làm cùng lúc rất hài hòa, không để lỡ cái gì.

Ôn Dĩ Phàm chỉ ăn tượng trưng một chút.

Cô rất ít khi ăn cơm tối.

Cô vốn khảnh ăn, hiếm khi có cảm giác đói. Lúc làm việc bận rộn cô thường quên mất phải ăn cơm, ngày nghỉ ở nhà thì cô cũng lười nấu, cuối cùng là bỏ luôn bữa cơm tối.

Nhưng khi phải ra ngoài phỏng vấn, trong túi xách cô luôn trữ sẵn một ít bánh để bổ sung năng lượng.

Sau khi ăn xong, cả nhóm lái xe đến Đọa Lạc phố, đi đến quán bar 'trông giống như tiệm cắt tóc' tên 'Tăng ca'. Bảng hiệu màu đen đơn giản, ở giữa nơi đèn màu hỗn loạn này lại nổi bật nhất.

Vào bar.

Trong bar đang mở nhạc rock metal, vừa vào cửa đã cảm thấy tiếng nhạc vang dội như những làn sóng nhiệt ập vào mặt.

Tang Diên đi về hướng quầy bar, như dự định đến đây sẽ chia ra đường ai nấy đi với cả nhóm, chỉ nói với lại:

"Cậu dẫn bọn họ lên lầu đi."

Nhưng anh mới đi được vài bước đã bị Tô Hạo An kéo lại: "Không phải chứ, cậu đi đâu? Bạn học cũ gặp mặt, cậu tham gia với tôi đi. Hơn nữa, cái mặt thối của cậu ngồi ở quầy bar thì hôm nay quán còn làm ăn được gì nữa!"

". . ."

Tô Hạo An dẫn cả nhóm đến khu ghế sofa ở lầu hai.

Ghế sofa có hình chữ "u". Vị trí ngồi so với lúc ăn cơm không khác nhiều, hai cô gái ngồi ở chính giữa, Tang Diên và Tô Hạo An ngồi ở cánh bên trái, cánh bên phải là Hướng Lãng.

Nhưng lúc này đổi thành Tang Diên ngồi bên cạnh Ôn Dĩ Phàm,

bên cạnh Chung Tư Kiều là Hướng Lãng.

Vừa ngồi xuống, Tang Diên liền dựa vào lưng ghế. Giống như không có xương, không thể ngồi thẳng được. Anh mặc áo khoác cài kín cổ, che hết cằm, nhìn dáng điệu rất buồn ngủ.

Ôn Dĩ Phàm lấy điện thoại ra xem giờ, trong lòng tính toán thời gian về nhà.

Lúc này, Chung Tư Kiều tiến đến bên tai cô nhỏ giọng thầm thì: "Chị em gái, cậu thuê chung với Tang Diên có thấy thảm quá không?"

Cô dừng lại: "Sao cậu lại hỏi vậy?"

"Lúc nãy cả bữa ăn, mình không thấy anh ta cười lần nào. Làm như có ai thiếu nợ anh ta tám trăm vạn vậy!" Chung Tư Kiều tiếp tục nói: "Anh ta bị sao vậy? Xảy ra chuyện gì không tốt sao?"

Ôn Dĩ Phàm liếc nhanh xem vẻ mặt của Tang Diên: "Đây không phải là vẻ mặt bình thường của anh ấy sao?"

Chung Tư Kiều: ". . ."

Tô Hạo An bảo người phục vụ mang rượu lên, nhân tiện còn cầm theo năm cái cốc để lắc xúc xắc và một bộ thẻ 'Nói thật hay Đại mạo hiểm'. Anh khui một lon bia, uống một ngụm: "Chúng ta chơi trò 'Ai nói dối' đi, người nào thua phải uống rượu, hoặc là chịu thử thách 'Nói thật hay Đại mạo hiểm'. Mọi người thấy sao?"

"Được đó." Vừa nói, Hướng Lãng vừa nhìn về phía hai cô gái, "Nhưng hai cậu có biết chơi không?"

"Đương nhiên biết." Chung Tư Kiều cười đùa: "Cậu đang xem thường ai đó."

Ôn Dĩ Phàm thật thà nói: "Mình không biết chơi đâu."

Tô Hạo An: "Vậy trước tiên cứ thử chơi mấy ván cho biết luật, chờ chơi được rồi sẽ bắt đầu có trừng phạt, được chứ?"

Dứt lời, anh chú ý đến vị trí ngồi, lập tức thấy tội nghiệp Ôn Dĩ Phàm: "Ôn Dĩ Phàm, cậu phải cẩn thận một chút. Tên khốn Tang Diên chơi trò này rất giỏi, cậu ta mỗi lần đoán số rất chính xác, căn bản không ai dám mở của cậu ta. Cho nên người đi sau cậu ta sẽ bị mở rất thảm thương."

Quy tắc của trò chơi này là, môĩ người có năm xúc xắc. Tất cả mọi người đồng thời lắc xúc xắc rồi lấy cốc úp lại không cho người khác thấy. Theo thứ tự cùng chiều kim đồng hồ, mỗi người sẽ đoán số lượng mỗi mặt của xúc xắc, người sau phải tăng số lượng so với người trước.

Vì người đoán sau được mở người đoán trước, nên nếu những người còn lại thấy con số đoán ra quá lớn, họ có thể lựa chọn nhảy ra. Nhưng nếu nhảy ra thua, phải chịu gấp đôi trừng phạt.

Cả nhóm có năm người, nên Tô Hạo An quy định bắt đầu gọi từ số 7.

Ôn Dĩ Phàm liên tiếp chơi mấy ván mới dần dần hiểu cách chơi. Nhưng cô chơi rất dở, lúc bắt đầu chơi chính thức có phạt, nghe theo lời Tô Hạo An, cô cực kỳ cẩn thận, mỗi lần đều chỉ lấy số của Tang Diên rồi cộng thêm một.

Vòng thứ nhất.

Tô Hạo An hô đến 14 lần số 6.

Tang Diên đem cốc xúc xắc trước mặt mở ra, hướng về phía Tô Hạo An, lười biếng nói: "Mở."

". . ."

Tô Hạo An uống rượu.

Vòng thứ hai.

Vòng thứ ba.

Vòng thứ tư.

Cứ như vậy qua bảy tám vòng.

Ôn Dĩ Phàm ngạc nhiên phát hiện, bản thân cô cứ kêu theo Tang Diên, đều thoát không bị thua lần nào. Ngược lại người đi trước Tang Diên là Tô Hạo An bị anh mở ra mấy lần, phải uống mấy ly rượu.

Vòng thứ chín, Ôn Dĩ Phàm bị Chung Tư Kiều mở ra. Cô do dự một chút, chọn một Đại mạo hiểm.

Chung Tư Kiều giúp cô rút ra một thẻ Đại mạo hiểm :'Hãy nói ra một ưu điểm của mỗi người khác phái có mặt ở đây'.

". . ."

Ôn Dĩ Phàm giương mắt, nói với Hướng Lãng đầu tiên: "Chu đáo."

Sau đó nói đến Tô Hạo An: "Nhiệt tình."

Cuối cùng là nói Tang Diên.

Cô chăm chú nhìn anh, suy nghĩ phải nói ưu điểm nào để anh không được thể lên mặt, phải là ưu điểm gì đó không nằm trong danh sách các điểm tự luyến của anh, cô im lặng thật lâu, xong mới thốt lên: ". . . Có tiền."

". . ."

Tang Diên chăm chú nhìn cô, khẽ bĩu môi.

Vòng thứ mười.

Hướng Lãng thua, chọn một lời thật lòng.

'Hãy nói về một việc mà bạn thấy tiếc nhất'.

"Vậy hẳn là ——" Hướng Lãng trầm ngâm một chút, nhẹ giọng than thở: "Xuất ngoại học đại học. Nếu không thì sẽ cùng Dĩ Phàm đi học đại học Nghi Hà, trước kia cũng đã nộp đơn học khoa y lâm sàng."

". . ."

Ôn Dĩ Phàm đang muốn nói thêm vào.

Vào lúc này.

Tang Diên đã lắc lắc cốc, nhàn nhạt nói: "Tiếp tục đi."

Ôn Dĩ Phàm đành nuốt lại lời định nói, thuận thế nhìn sang.

Gò má của anh trong bóng tối càng lộ ra nét lạnh lẽo, đầu anh hơi rũ, cả người cũng hơi khom thành hình vòng cung. Gương mặt anh nửa sáng nửa tối, tóc rủ tán loạn trên trán, không nhìn rõ được nét mặt.

Ôn Dĩ Phàm rũ mắt nhấp một ngụm rượu.

Vòng thứ mười lăm.

Con số vẫn cứ tăng lên, đến phiên Tô Hạo An, đã đến 15 lần số 5.

Tang Diên không mở.

Ôn Dĩ Phàm hơi lo lắng.

Vì anh hô xong sẽ đến phiên cô.

Tang Diên chăm chú nhìn cốc lắc xúc xắc, trầm mặc một lúc, rồi sau đó giương mắt nhìn về phía Ôn Dĩ Phàm. Mí mắt anh rất mỏng, đôi mắt đen như mực, nhìn không ra đang suy nghĩ gì.

"18 số 5."

Tô Hạo An kích động đến nỗi đứng lên, dùng sức vỗ xuống bàn: "Mở!"

". . ."

"Cậu điên thật! Muốn uống rượu ngu sao? 18, có bị ngốc cũng sẽ mở cậu!"

Hơn nữa lại thua, trên bàn là 17 số 5.

Vừa vặn ít hơn một so với số Tang Diên gọi.

Bị trừng phạt gấp đôi.

Tang Diên chọn một 'Nói thật', ngoài ra phải uống thêm một ly rượu.

Tô Hạo An nhiệt tình giúp anh rút một tấm thẻ ra.

'Lần gần đây nhất bạn ngồi máy bay đến thành phố nào?'

". . ."

Tô Hạo An cau mày, giận đến mức muốn xé tấm thẻ này: " Cmn, tên này hiếm lắm mới thua một lần, lại bốc trúng câu hỏi dễ vậy a!"

Tang Diên tự nhiên rót rượu vào ly, rồi sau đó uống một hơi cạn sạch. Hầu kết ở cổ anh chuyển động lên xuống, dừng vài giây, như hơi thất thần. Rồi sau đó, không chút gợn sóng mà nói ra hai chữ.

"Nghi Hà."

***

Editor NhaDauTay: Hic, chương này có trò chơi 'Ai nói dối' (Liar Dice) mình edit muốn điên luôn, đọc tới đọc lui vẫn không hiểu rõ lắm luật chơi. Mình copy ra đây luật chơi mà mình search được, nếu bạn nào muốn hiểu rõ hơn thì có thể tham khảo nhé!

Nguồn:daily88.com

Hướng dẫn cách chơi "xúc xắc nói dối" :

Một ván Game Liar Dice sẽ có 2 hay nhiều người chơi trực tiếp chơi với nhau, với một ván game từ lúc bắt đầu đến lúc kết thúc sẽ có 2 lần đổ xíu ngầu.

Lần đổ xúc xắc đầu tiên:

Để chọn ra người chơi và dự đoán đầu tiên, mỗi người sẽ có 2 hạt xúc xắc, bắt đầu tiến hành gieo xúc xắc. Trong lần lắc đầu tiên may mắn là yếu tố quyết định tất cả, người có số điểm cao hơn sẽ là người bắt đầu chơi và đoán trước trong lần gieo xúc xắc thứ 2.

Lần đổ xúc xắc thứ hai:

Mỗi người sẽ một bộ xúc xắc gồm 5 con và được che bởi một chiếc cốc để các bên không thể nhìn thấy xúc xắc của nhau . Tất cả bắt đầu lắc xúc xắc và dừng cùng một lúc.

Các mặt điểm xúc xắc sẽ có giá trị như sau:

– Mặt xúc xắc từ 2 đến 6 sẽ vẫn giữ nguyên cách tính điểm như những trò chơi khác là từ 2 đến 6 điểm.

– Mặt xúc xắc SA, đây là mặc xúc xắc có giá trị đặt biệt (sẽ được gải thích kỹ hơn ở bên dưới).

Sau khi lắc xong người chơi chỉ có thể nhìn thấy các mặt xúc xắc của mình và bắt đầu đoán mặt xúc xắc trên bàn của các bên còn lại. Tiến hành đoán xúc xắc:

Người chơi đầu tiên dựa vào xúc xắc của mình có và bắt đầu dự đoán số lượng xúc xắc có trên bàn chơi (gồm của tất cả 2 người chơi). Sau đó thông báo cho các đối thủ con số mình đã dự đoán.

Ví dụ:

Người thứ nhất đoán: 2 xúc xắc có mặt 2 điểm.

Người thứ hai đoán: 3 xúc xắc có mặt 2 điểm

Lưu ý: Khi Đưa ra con số dự đoán cao bắt buộc người chơi phải đưa ra số lượng đoán cao hơn hoặc mặt xúc xắc có nhiều điểm hơn đối thủ. Dưới đây là một số trường hợp bạn có thể tham khảo:

Người chơi có thể dự đoán cao hơn bất kỳ với mặt xúc xắc nào đó, hoặc cùng một lượng với mặt xúc xắc có số điểm cao hơn (cho phép người chơi "xác nhận lại" số lượng của mặt xúc xắc mà họ cho là phổ biến)

Người chơi có thể dự đoán số lượng cao hơn của cùng một mặt hoặc bất kỳ số lượng cụ thể nào của một mặt cao hơn (cho phép một người chơi "đặt lại" số lượng);

Người chơi có thể đặt một số lượng cao hơn cùng mặt hoặc cùng một lượng mặt cao hơn

Không được phép giảm giá trị mặt hoặc số lượng

Cứ lần lượt luân phiên cho đến khi 1 trong 2 người chơi nghĩ đối phương đoán sai hoặc đang nói dối và chọn mở kết quả để biết được ai là người chiến thắng.

Tất cả các con xúc xắc được tiết lộ, nếu tổng số lượng một mặt xúc xắc trên bàn lớn hơn hoặc bằng con số dự đoán thì người đưa ra dự đoán thắng, còn ngược lại người thách thức sẽ thắng. ( Ví dụ: Tổng số lượng xúc xắc 3 mặt trên bàn là 6 thì người chơi dự đoán 5 mặt xúc xắc thắng, 7 mặt xúc xắc sẽ thua)


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện