Khó Dỗ Dành

Muốn đem em giấu đi


trước sau

Tiết mục của Ôn Dĩ Phàm kéo dài không lâu, toàn bộ vũ điệu chỉ khoảng ba bốn phút. Theo tiếng nhạc dừng lại, động tác sau cùng của cô cũng kết thúc.

Đứng yên vài giây, rồi Ôn Dĩ Phàm thu lại tư thế, hướng về phía khán đài cúi mình chào. Lúc này, cô mới có thể dành ra chút thời gian nhìn về chỗ ngồi của mình, trong chớp mắt đã nhìn thấy Tang Diên giữa đám người.

Ôn Dĩ Phàm nhẹ thở ra, chớp chớp mắt.

Rời khỏi sân khấu, Ôn Dĩ Phàm bước nhanh trở lại vị trí.

Tang Diên nghiêng đầu nhìn cô chăm chú.

Khuôn mặt Ôn Dĩ Phàm được trang điểm rất tươi tắn, ở khóe mắt còn đính thêm kim tuyến lấp lánh. Những đồng nghiệp xung quanh nói vài câu tán dương cô, cám ơn mọi người xong cô mới nhìn về phía Tang Diên, cong môi nói: "Anh đến đây lúc nào?"

"Trước khi tiết mục của em bắt đầu." Tang Diên kéo chiếc áo khoác cô đang treo ở ghế qua, choàng vào cho cô: "Quần áo của em bị sao vậy? Có thể ít vải hơn nữa không?"

". . ." Ôn Dĩ Phàm không nhịn được cười, "Như vậy mới đẹp."

Tang Diên không lên tiếng, giúp cô cài lại áo khoác, động tác không nhẹ không nặng.

Ôn Dĩ Phàm ngoan ngoãn ngồi, chờ anh nói tiếp, nhưng đợi cả nửa ngày vẫn không nghe anh thốt lên tiếng nào. Không biết có phải anh đang cân nhắc tìm từ không, cô lại đợi thêm, rồi nhắc nhở anh: "Sao anh không đánh giá tiết mục của em một chút?"

"Không phải trước đây em nói với anh là không múa nữa sao?" Tang Diên rót ly nước đặt vào tay cô, vẻ mặt nhạt nhẽo, khích lệ cũng có vẻ rất qua loa: "Nhưng múa cũng khá tốt."

"Em đã luyện tập rất lâu, " Ôn Dĩ Phàm thành thật nói, "nhưng vẫn múa rất nghiệp dư."

"Có chỗ nào nghiệp dư chứ." Tang Diên không biết tiêu chuẩn của cô là gì, khuỷu tay anh chống ở cạnh bàn, đỡ lấy gò má, ánh mắt vẫn luôn đặt trên người cô: "Còn nữa, mùa đông mà mặc thế này không lạnh sao?"

Ôn Dĩ Phàm lắc đầu: "Có máy sưởi."

Sau đó Tang Diên cũng không nhắc gì về tiết mục của cô nữa.

Ôn Dĩ Phàm bỗng cảm thấy người đàn ông này cực kỳ lạnh nhạt vô tình.

Cô tự an ủi mình, anh nói 'múa khá tốt' cũng là một đánh giá rất khả quan rồi.

Khoảng thời gian tiếp theo.

Ôn Dĩ Phàm có thể liếc mắt thấy, ánh mắt của Tang Diên đặt trên người cô không hề dời đi một giây nào. Sau nhiều lần, cô quay đầu nhìn anh, có chút nghi hoặc: "Anh không xem biểu diễn sao?"

Tang Diên hơi cụp mắt, dứt khoát ừ một tiếng.

". . ."

Nghĩ anh thật sự không hứng thú với loại hình văn nghệ này, Ôn Dĩ Phàm cũng không ép buộc anh. Nhưng cô lại sợ anh nhàm chán, nên đành cứ xem một lúc rồi lại tranh thủ nói chuyện với anh một lúc.

Tang Diên vừa nói chuyện, vừa thờ ơ ngắm nghía bàn tay cô.

Trước khi buổi biểu diễn kết thúc là lễ trao giải.

Tiết mục của Ôn Dĩ Phàm được trao giải nhì, tiền thưởng là ba ngàn đồng. Cô vốn dĩ biểu diễn là để tạo bất ngờ cho Tang Diên, không hề nghĩ trình độ này của mình mà có thể giành được giải thưởng.

Lên sân khấu lấy bao lì xì xong, về lại chỗ, Ôn Dĩ Phàm kín đáo đưa cho Tang Diên.

Tang Diên nhìn cô: "Sao lại đưa cho anh?"

"Vốn là muốn múa cho anh xem." Khóe mắt Ôn Dĩ Phàm cong cong, trong mắt như chứa ngàn ánh sao lấp lánh, cô trả lời rất thành khẩn, "Cho nên được tiền thưởng cũng nên đưa cho anh."

". . ." Tang Diên không ngờ là có một ngày chính mình lại được cô nương này cưng chiều như vậy. Ngẩn người một lúc lâu, rồi anh bỗng nhiên cười lên: "Được. Vậy thì anh nhận."

Trước khi ra khỏi cao ốc, Ôn Dĩ Phàm định thay quần áo rồi mới về nhà.

Vậy mà thái độ của Tang Diên lại rất khác thường, khăng khăng không cho cô đi thay. Anh lấy áo khoác của mình choàng lên người cô, che kín mít mỗi xó xỉnh trên người, rồi sau đó kéo cô đi lên xe.

Ôn Dĩ Phàm cũng không nghĩ quá nhiều, chỉ cảm thấy chắc là anh ở đây lâu quá nên thấy nhàm chán, muốn nhanh chóng trở về nhà.

Trên xe.

Mũi Ôn Dĩ Phàm bị lạnh hơi phiếm hồng, cô vuốt vuốt lại váy, rồi nhìn về phía Tang Diên. Bây giờ chỉ có hai người với nhau, cô lại bắt đầu cảm thấy anh phản ứng quá qua loa lấy lệ.

Thật giống biểu hiện của một tên đàn ông ngoại tình cặn bã.

Ôn Dĩ Phàm lại nói: "Đây là quà tặng năm mới em tặng trước cho anh."

Tang Diên tranh thủ liếc cô một cái, tùy ý đáp: "Hiểu."

Ôn Dĩ Phàm: ". . ."

Nhưng thật ra cũng không cần phải phản ứng quá mạnh.

Dù sao thì Tang Diên vốn cũng không phải là người giỏi ăn nói.

Lại nghĩ thông suốt một lần nữa, Ôn Dĩ Phàm thấy chính mình cũng không nên hẹp hòi như vậy, nên tâm tình không bị chuyện này ảnh hưởng nữa. Không bao lâu, cô nhớ ra một chuyện khác, tính toán thời gian một chút, rồi hỏi: "Đúng rồi, đại khái thì lúc nào chúng ta dọn nhà?"

Lúc trước Tang Diên đã nói với cô, chờ đến khi gần hết hợp đồng, hai người sẽ dọn đến căn hộ của anh bị cháy trước kia.

Lúc ấy Ôn Dĩ Phàm mới chậm chạp nhận ra.

Căn hộ này Tang Diên sửa sang đã gần hai năm, anh vẫn luôn không nói muốn dọn đi.

Tang Diên nhẹ nhàng bâng quơ trả lời: "Em muốn lúc nào dọn?"

"Trước tháng ba phải dọn ra, vậy thì chờ sau năm mới được không anh?" Ôn Dĩ Phàm nhìn anh, nhẹ giọng nói, "Đến lúc đó chắc em cũng sẽ rảnh rỗi hơn một chút."

"Được."

Nghĩ đến chuyện liên hệ với công ty dọn nhà rồi lại phải thu dọn đồ đạc, Ôn Dĩ Phàm cảm thấy đây là một đại công trình. Vào lúc này, Tang Diên lại thêm một câu: "Em chỉ cần dọn dẹp đồ đạc của em là được, những thứ khác không cần em bận tâm."

Nghe anh nói như vậy, Ôn Dĩ Phàm dừng lại, khoé môi cong lên: "Được."

Quyết định này vừa đưa ra, Ôn Dĩ Phàm lại nghĩ đến chuyện rất lâu trước đây. Lúc đó bởi vì cô mộng du rồi sờ soạng anh, Tang Diên đã nói là sẽ ở cho đến lúc cô trả nợ xong.

Nhưng anh vẫn luôn không nói cụ thể là khi nào phải trả nợ.

"Đúng rồi, trước đây anh bảo em còn nợ anh ——" nhưng Ôn Dĩ Phàm cũng không biết anh có nhớ hay không, nói tiếp, "hình như chúng ta vẫn chưa giải quyết xong?"

An tĩnh chốc lát.

Tang Diên không chút hoang mang mà 'A' lên một tiếng.

Phản ứng này cũng không rõ ý anh là gì, Ôn Dĩ Phàm có cảm giác anh đã sớm quên, cũng không quá để ý. Rất nhanh xe đã đến bãi đậu, hai người xuống xe trở về nhà.

Ôn Dĩ Phàm cởi áo khoác ra, treo ở một bên giá treo mũ áo, mới vừa cởi giày định đi tắm.

Trong chớp nhoáng.

Tang Diên chợt từ phía sau ôm lấy eo cô, thân thể áp vào, đè cả người cô lên cửa. Như đã kìm nén rất lâu, động tác của anh rất mạnh bạo, thân thể chặt chẽ dán sát vào cô.

Cô có chút bất ngờ không kịp đề phòng, vô thức quay đầu lại.

Đôi môi nóng bỏng của Tang Diên đã rơi vào sau cổ cô, rồi đi xuống, dây dưa mơn trớn trên làn da trần trụi của cô. Giọng anh rất thấp, như là đang dùng khí âm nói: "Không phải là muốn anh đánh giá sao?"

". . ."

Vừa nói chuyện, bàn tay còn lại của Tang Diên đã hướng về phía trước thâm nhập vào, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa nắn. Anh cắn vào vị trí xương con bướm của cô, như đang phát tiết dục vọng, động tác khá thô bạo.

Váy múa ba-lê bó sát vào người, hơn nữa vì động tác này, cổ Ôn Dĩ Phàm ngửa ra sau, càng phác họa rõ ràng đường cong đầy đặn của cô. Cô thấy ngứa, lại hơi ân ẩn đau: "Sao anh lại cắn em."

Tang Diên xem như không nghe thấy, tiếp tục những động tác vừa ái muội vừa mang đầy dục vọng. Thật lâu sau, anh hơi thẳng người lại, chóp mũi cạ vào tóc cô, tỉ mỉ gặm cắn vào tai cô, rồi thì thầm bên tai.

". . . Muốn đem em giấu đi."

Trong khoảnh khắc nhìn thấy cô trên sân khấu đó.

Vừa muốn đem cô bắt trở về thế giới của riêng mình, mang tất cả ánh sáng trên người cô giấu kín vào ngực, không cho bất kỳ ai khác nhìn thấy. Nhưng lại cảm thấy, trong mắt mọi người hẳn là cô luôn có dáng vẻ như vậy.

Mang theo muôn vàn tia sáng.

Ôn Dĩ Phàm còn chưa kịp phản ứng, thân thể đã theo động tác của anh mềm đến rối tinh rối mù. Cô cảm giác được bàn tay của Tang Diên đang nắn bóp thân thể cô, rồi kéo quần vớ xuống, cô thở dốc nói: "Không thể kéo. . ."

Cô lại lần nữa nhìn anh, đối diện với ánh mắt đen nhánh của anh, đang mang theo ngọn lửa rừng rực cháy.

Vóc dáng của Tang Diên cường tráng, mặt mũi sắc sảo, khi không nói chuyện luôn có vẻ hờ hững và không xem ai ra gì. Đôi môi anh hơi mỏng, hình cung thẳng, lúc này trong mắt anh mang đầy tình ý, khuôn mặt lạnh nhạt thường ngày bây giờ lại cháy bừng dục vọng.

"Vì sao không thể?"

Động tác của anh càng thêm

càn rỡ, đụng vào mỗi một vị trí mẫn cảm của cô.

"Váy liền thân, " Ôn Dĩ Phàm cảm giác chính mình như đang bay bổng giữa không trung, trong mắt dần dần phủ một tầng hơi nước, cố sức giữ giọng nói ổn định lại, kìm nén tiếng nức nở: ". . . Sẽ hư mất."

Nhìn chăm chú vào dáng vẻ lúc này của cô, Tang Diên không thể khống chế được nữa, anh hôn lên môi cô, đầu lưỡi trực tiếp tiến vào, cùng cô quấn quýt.

Cùng với câu nói ậm ừ không rõ: "Vậy em dạy anh đi."

Trong lúc ý loạn tình mê, cô bỗng nhiên hiểu ra tại sao Tang Diên không muốn cô thay váy, trong đầu Ôn Dĩ Phàm thoáng qua ý niệm này, rồi lại lập tức bị anh mê hoặc.

Ôn Dĩ Phàm nhận ra chính mình đang cầm tay anh, cam tâm tình nguyện từng chút từng chút cởi từng thứ trên người mình ra.

Rồi sau đó hiến lên.

Thân thể Tang Diên tiến vào, mang theo mười phần dục vọng chiếm hữu, cùng với một câu nói cực kỳ rõ ràng.

"Nên trả nợ."

. . .

Lúc này có thể là cân nhắc đến thân thể của cô, Tang Diên không như đêm hôm qua không biết tiết chế, nhưng lực đạo so với trước kia mỗi lần vào đều mạnh hơn. Sau đó, Ôn Dĩ Phàm được anh ôm đến phòng tắm, rửa sạch hạ thân.

Trước khi ngủ, Ôn Dĩ Phàm mơ mơ màng màng cảm giác được, hình như Tang Diên hôn xuống trán cô.

Không biết có phải là nghe lầm không, anh tựa như còn nói thêm.

"—— khi nào kết hôn cũng múa cho anh xem."

Năm nay kỳ nghỉ năm mới của Ôn Dĩ Phàm vẫn là từ mùng một đến mùng ba tết. Hôm giao thừa, sau khi cô tan việc liền được Tang Diên đón về nhà, anh bảo cô thu dọn quần áo và hành lý.

Tang Diên nhìn cô sửa sang lại, nói: "Sang đó ở ba đêm."

Ôn Dĩ Phàm gật đầu.

"Anh vẫn chưa nói với ba mẹ anh là em ở lại." Tang Diên dùng sức xoa đầu cô, tùy ý nói, "Nếu em thấy ở không quen, thì nói với anh một tiếng. Chúng ta ăn xong cơm tất niên rồi trở về nhà."

Ôn Dĩ Phàm gỡ tay anh ra: "Tóc em bị anh làm rối rồi."

"Tập trung nghe anh nói chứ." Tang Diên đặc biệt ác liệt, tay lại lần nữa trở về, tiếp tục vò rối tóc cô, "Sao chỉ chú ý đến đầu tóc thôi, có lương tâm hay không!"

Ôn Dĩ Phàm giương mắt, cũng nhón chân lên dùng sức xoa tóc anh.

Tang Diên nhướng mày.

Ôn Dĩ Phàm lẩm bẩm: "Anh thật là trẻ con."

Không cho anh làm gì thì nhất định sẽ làm cho bằng được.

Cô vừa động tay, Tang Diên ngược lại dừng động tác lại. Anh sửa tóc lại cho cô, cảm thấy buồn cười: "Ai mới trẻ con đây?"

Ôn Dĩ Phàm cũng từ từ dừng tay lại. Cô suy nghĩ, rồi hỏi anh: "Em đến nhà anh thì ngủ ở đâu?"

Tang Diên liếc cô: "Ngủ cùng phòng với em gái anh."

Ôn Dĩ Phàm lập tức gật đầu: "Vậy thì được."

". . ." Lần này thấy cô đáp ứng nhanh như vậy, Tang Diên lại mơ hồ cảm thấy không thoải mái, "Không phải chứ, em với tiểu quỷ kia có chuyện để nói sao? Cùng ở một phòng với anh không vui à?"

"Có." Giọng Ôn Dĩ Phàm ôn hòa, trực tiếp coi thường vấn đề "Có vui hay không" này, mang theo lo lắng: "Nhưng mà —— "

"Làm sao?"

"Em hơi lo em sẽ mộng du, " Ôn Dĩ Phàm nói, "nhỡ làm Chích Chích sợ thì sao."

". . ." Tang Diên nhìn cô chăm chú, thấy cô nương này đúng thật là vô lương tâm, anh bất thình lình nói, "Hai chúng ta ở cùng nhau lâu như vậy, sao anh không thấy em lo lắng là dọa anh sợ?"

Ôn Dĩ Phàm cũng nhìn anh.

Đối mặt ba giây.

Ôn Dĩ Phàm dời ánh mắt, tiếp tục xếp quần áo vào trong túi: "Chuyện đó em cũng không có biện pháp nào."

". . ."

Sợ ba mẹ Tang Diên bên kia đợi lâu, Ôn Dĩ Phàm cũng không tốn quá nhiều thời gian để thu dọn, rất nhanh đã sắp xếp xong. Ra cửa, ngồi lên xe của Tang Diên, cô mới bắt đầu cảm thấy hồi hộp, đứng ngồi không yên.

Như nhận ra được cảm xúc của cô, Tang Diên tản mạn nói: "Yên tâm."

Ôn Dĩ Phàm: "A?"

"Ba mẹ anh sẽ rất biết ơn em, " Tang Diên nói, "đã làm bạn gái của anh."

". . ."

Vì đã nghe Tang Diên nói nhiều lần những câu tương tự như vậy, lần này Ôn Dĩ Phàm không nhịn được hỏi: "Cô chú tại sao lại gấp gáp tìm bạn gái cho anh như vậy? Anh cũng chỉ mới 26 tuổi, tuổi tác cũng không lớn, em cảm thấy còn rất sớm."

Cô cảm thấy kết hôn trước 35 tuổi đều không tính là muộn.

"Điều kiện càng tốt càng khó tìm, " Tang Diên dáng vẻ tự cao tự đại, ngữ điệu phách lối, "Hiểu?"

". . ."

Ôn Dĩ Phàm đã quen với dáng vẻ này của anh, không nói tiếp nữa, cô suy tính lát nữa đến nhà sẽ nói chuyện gì. Cô rất sợ sẽ để lại ấn tượng xấu, lại mở chương trình ghi chú lên, bắt đầu gõ bản thảo các tình huống nói chuyện.

Thừa dịp đèn xanh, Tang Diên nhìn về phía cô.

Chú ý đến nội dung trên màn hình điện thoại của cô, anh cong môi, cũng không cắt ngang.

Không lâu sau đã đến dưới lầu nhà Tang Diên.

Ôn Dĩ Phàm vòng ra cốp xe lấy quà mình mua, trong đầu nhẩm lại những lời mình vừa soạn ra ở trên xe. Dáng vẻ cô vẫn như thường, cố gắng biểu hiện thong dong bình tĩnh như mọi ngày.

Cho ba mẹ của Tang Diên một ấn tượng tốt.

Tang Diên nhìn cô đầy hứng thú.

Hai người đi thang máy lên lầu.

Tang Diên lấy chìa khóa từ trong túi ra. Liếc thấy cô mím môi, anh nhéo một cái vào bàn tay cô, trấn an một câu: "Được rồi, đừng khẩn trương. Có anh ở đây làm nền cho em nổi bật hình tượng rồi."

". . ." Ôn Dĩ Phàm không hiểu lời anh nói.

Mở cửa ra, Ôn Dĩ Phàm đi theo Tang Diên vào trong.

Bên trong rộng rãi sáng ngời, vừa vào tiền sảnh, Ôn Dĩ Phàm đã có thể thấy Tang Trĩ đang ngồi ở sofa xe TV. Nghe thấy tiếng động, cô xoay đầu lại, lập tức cười rộ lên, lộ ra hai lúm đồng tiền trên má.

Tang Trĩ ngoan ngoãn chào: "Chị Dĩ Phàm."

Ôn Dĩ Phàm cũng cười rồi chào hỏi cô.

Tang Diên nhìn cô, lành lạnh nói: "Không nhìn thấy anh mày?"

Tang Trĩ xem như không nghe thấy, vỗ vào chỗ bên cạnh, nhiệt tình nói với Ôn Dĩ Phàm: "Chị Dĩ Phàm, chị ngồi ở đây đi."

". . ."

Ngay lúc đó, ba mẹ của Tang Diên cũng từ trong bếp đi ra.

Ôn Dĩ Phàm đã gặp qua mẹ Lê Bình của Tang Diên, không chỉ ở đêm bắn pháo hoa kia, mà còn có lúc trước khi bọn họ bị mời phụ huynh hai lần vì tin đồn yêu sớm đó, bên phía Tang Diên đều là Lê Bình đến.

Nhưng Ôn Dĩ Phàm cũng không biết bà có còn nhớ cô không.

Có thể là Tang Diên đã đề cập trước với họ, Lê Bình cười gọi: "Là Dĩ Phàm sao?"

Ôn Dĩ Phàm vội vàng gật đầu: "Dạ, con chúc cô chú năm mới vui vẻ." Vừa nói, cô vừa cầm quà trên tay đưa đến: "Đây là quà mừng năm mới con chuẩn bị tặng cô chú."

Lê Bình xoa xoa tay vào tạp dề, nhận lấy, vẻ mặt rất ôn hòa: "Lần sau cứ trực tiếp đến là được, đừng mang quà cáp gì. Con cứ ngồi chơi một chút đi, cô và chú chuẩn bị một chút, rồi có thể ăn cơm."

Ôn Dĩ Phàm chủ động nói: "Để con giúp cô chú một tay."

Tang Vinh ba của Tang Diên nói: "Không cần, gần xong rồi. Con cứ ngồi xem TV với Chích Chích một lát đi."

Trong toàn bộ quá trình, người con ruột là Tang Diên đều bị coi thường, không được để ý đến chút nào, anh miễn cưỡng lên tiếng tìm cảm giác tồn tại, đánh vỡ bầu không khí ấm áp giữa mọi người: "Vậy con cũng đi xem TV?"

Tang Diên vừa lên tiếng thì không khí bỗng lạnh tanh.

Hai vị trưởng bối không nói một lời nào.

Tang Trĩ như quần chúng đang đợi xem kịch, vui vẻ ngồi hóng chuyện.

Không biết không khí tại sao lại biến thành như vậy.

Ôn Dĩ Phàm mơ hồ nghĩ đến chuyện Tang Diên mỗi lần gọi điện thoại về nhà đều bị la mắng. Đặc biệt là khoảng thời gian trước anh bị thương, cô thậm chí còn nghe được Lê Bình cực kỳ tức giận nói: "Không trở về nữa thì mẹ với ba mày sẽ từ mày rồi sinh đứa con khác."

Tang Diên còn rất thiếu đòn mà nói vào: "Được, con cũng rất muốn có một đứa em trai."

". . ."

Ôn Dĩ Phàm vô thức nhìn về phía Tang Diên, rồi lại lần nữa nhìn về phía ba mẹ Tang.

Suy nghĩ không biết lúc này có nên nói gì không.

Lê Bình thu lại nụ cười, nhìn Tang Diên từ trên xuống dưới: "Được."

Như đã chất chứa bực bội với anh từ lâu, Tang Vinh phối hợp rất tốt với Lê Bình. Ông đi qua kéo bả vai Tang Diên, giơ tay lên mở cửa chính ra: "Trở về nhà kia xem đi."


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện