Khi đang bị bắt trói, giờ khắc nào Hà Dung An cũng nhớ nhà. Nhưng khi Hàn Chu thật sự nói với cậu rằng cậu nên về nhà, thì Hà Dung An lại ngẩn người.
Cậu nhìn chằm chằm cái điện thoại kia, không nhúc nhích gì.
Hàn Chu nhìn cậu, chuyển đến giao diện quay số, từ từ nói: “Người nhà em đang tìm em”.
Hàn Chu vô tình thoáng thấy bản tin, người nhà Hà Dung An đã báo cảnh sát, lực lượng cảnh sát đang tìm cậu, cha mẹ cậu cũng đang tìm cậu.
Hà Dung An không giống hắn, cậu nên về đi thôi, quay lại lối sống cậu nên có.
Hà Dung An nghe thấy hai chữ kia, hàng mi run rẩy, khó khăn nặn ra một chữ “không”: “Em về nhà, còn anh thì sao?”.
Cậu ngẩng mặt lên, hỏi Hàn Chu, trong mắt lộ vẻ mong đợi: “Anh sẽ về cùng em chứ?”.
Hàn Chu không nói lời nào, Hà Dung An lại như thể mới nghĩ được ý gì tuyệt lắm, nắm mạnh tay hắn, nói: “Hàn Chu, về cùng em đi, nếu anh muốn học thì có thể đi học, muốn làm việc cũng không sao hết”.
Hàn Chu rũ mắt, nhìn cậu nắm chặt ngón tay mình, hắn cũng siết lại, kéo lên hôn một cái.
“Đừng ngốc nghếch vậy chứ”. Hàn Chu tỉnh táo nói: “Tôi là một kẻ buôn người”.
Giọng Hà Dung An vống cao lên: “… Không phải, anh không phải! Anh không giống chúng –“.
Cậu nói chưa dứt lời đã bị ánh mắt lạnh nhạt của Hàn Chu cản lại, hắn nói: “Bất kể thế nào, tôi cũng là một kẻ buôn người, so với họ, tôi không khác biệt gì cả”.
“Còn em – An An, chỉ là do tôi thích em thôi”. Hàn Chu nói: “Nếu không có việc ngoài ý muốn ấy, tôi cũng sẽ giống như trước đây, canh giữ em, để mặc họ lôi em đi bán đi đâu đó, giống như những cô gái khi trước”.
Hắn rất ít khi nói một câu dài như thế, từng chữ rõ ràng, lời lẽ trôi chảy, không biết đã được tập trước trong lòng bao nhiêu lần.
Vành mắt Hà Dung An nóng lên, cậu nói năng lộn xộn: “Không giống, không giống mà…”.
“Hãy coi nó như một cơn ác mông đi”. Hàn Chu nói. “Trở về rồi quên đi, sau đó phải bảo vệ chính mình cho tốt”.
Hà Dung An rơi nước mắt, kinh ngạc nói: “Anh không quan tâm đến em ư?”.
“Anh không thích em, không muốn ở cùng với em, chúng ta vất vả lắm mới trốn thoát được…”.
Hàn Chu nhìn cậu, lòng đau sắc, hắn có tư cách gì mà quan tâm đến Hà Dung An cơ chứ, hắn là một tên buôn người, Hà Dung An – Hà Dung An không hề giống hắn.
Hà Dung An là mặt trăng của hắn, sạch sẽ trong sáng, là mặt trăng hắn một lòng nâng niu, không đành lòng để rơi mất.
Mặt trăng không nên bị ô uế.
Hàn Chu hít một hơi thật sâu, nói: “Nghe lời”.
“Người nhà em đang đợi em quay về”.
“Đi thẳng mười km nữa là đến quốc lộ, nhiều xe nhiều người,