Hà Dung An tắm được một nửa thì đột nhiên phát hiện ra rằng không có bột giặt. Cậu vò vò mái tóc ướt nhẹp, nhìn đống vải trên đất, do dự một chút rồi vẫn đi ra cửa.
Cậu lấy chân đá đá cánh cửa sắt, nói: “Có đó không?”.
Chốt cửa hơi động đậy, Hàn Chu tưởng cậu đã tắm xong rồi, định đẩy cửa bước vào, Hà Dung An chặn lại: “Tôi không có quần áo”.
Một lúc lâu sau, ngoài cửa mới vang lên một tiếng à, rồi đến tiếng bước chân Hàn Chu dần đi xa.
Hà Dung An không đổi sắc mặt cúi đầu, nhìn sợi xích sắt đang khoá trên mắt cá chân mình, còng sắt khoá chặt cổ chân, dây xích dài, hệt như đang xích chó.
Chốc lát sau, cửa mở ra một khe, Hàn Chu muốn bước vào lại phát hiện ra rằng đèn đã tắt, một nắm đấm vung tới trước mặt.
Hàn Chu phản ứng nhanh, né ra một chút, Hà Dung An đã thừa cơ đẩy hắn ra, như con báo nhỏ liều mạng chạy ra ngoài.
Hàn Chu lảo đảo lui về phía sau một bước, nhìn bóng lưng Hà Dung An, nhấc chân đuổi theo.
Hà Dung An bị thương, tuy không động đến gân cốt, vẫn có thể chạy nhưng cả người rất đau. Tiếng bước chân ngổn ngang của cậu vang vọng trong nhà xưởng trống trải, càng lúc càng gấp gáp, thấy cửa đã ở trước mặt, tim cậu như sắp nhảy ra ngoài.
Nhưng