Khờ Nữ Thổ Hệ

Chương 156


trước sau

Vị này không phải người của Tử Tiêu Tông, Hàn Mục Vi xem như yên tâm hơn một nửa, nàng cân nhắc hồi lâu mới trả lời: "Đệ tử La Y bái kiến Tĩnh Nguyên lão tổ."

Mặc kệ người này là địch hay là bạn, hiện tại đã là tình huống này nàng đều không thể thừa nhận nàng cùng Hàn Ly có liên quan, làm chính mình có cơ hội trở thành ràng buộc của nàng.

Tĩnh Nguyên tựa đã sớm đoán được đứa bé này sẽ trả lời như vậy, cười hỏi: "Ngươi muốn cứu Hàn Ly?" Một đôi đuôi mắt phượng nhãn cong cong đến gãi đúng chỗ ngứa, có vẻ thập phần ưu nhã mê người, khi nhìn Hàn Mục Vi mang theo điểm điểm ôn nhu, lộ ra hiền từ, giống như là đối mặt vãn bối nhà mình.

Hàn Mục Vi quỳ trên mặt đất, tuy không ngẩng đầu nhưng cũng biết người này không có ác ý: "Đệ tử kính ngưỡng Lăng Âm kiếm tôn" Chuyện hôm nay nàng làm đã bị đối phương thấy thì bắt buộc phải cho cái lý do hợp lý "Lăng Âm kiếm tôn không nên bị đối đãi như vậy."

"Bản tôn minh bạch" Lưu quang trong mắt Tĩnh Nguyên chợt lóe, tay phải vừa nhấc, Hàn Mục Vi liền bị linh lực nâng dậy thân, hắn nhìn nàng chăm chú, tựa xuyên thấu qua nàng xem một người khác: "Chúng ta làm bút giao dịch đi."

Lần này hắn từ linh cảnh ra tới chính là vì nữ nhân ngốc kia hiện tại không biết tránh ở nào, Tử Tiêu Tông đã hạ diệt sát lệnh nên hắn nhất định phải nhanh một chút tìm được nàng, bằng không đợi nhiều năm như vậy chẳng lẽ là dã tràng xe cát? Hiện tại hắn còn không có manh mối, chuẩn bị hồi tông liền đi cánh đồng tuyết thử thời vận, bất quá hiện tại nhưng thật ra có.

"Giao dịch gì?" Hàn Mục Vi giương mắt nhìn về phía nam tử, trong lòng suy đoán người này có phải cùng cô tổ có quan hệ, bất quá mặc kệ như thế nào thì nàng đều không có cự tuyệt quyền lực: "Mời ngài nói."

Nữ hài này thực thông minh, biết tu sĩ muốn giết Hàn Ly đều là một ít tu sĩ cấp cao. Tu sĩ cấp cao sợ nhất cái gì? Không ngoài lôi kiếp cùng chết, nàng quang minh chính đại đi ra ngoài đi một chuyến như vậy, chỉ câng người có tu vi cao hơn Hóa Thần cảnh chỉ cần dùng thần thức đảo qua liền biết cốt linh, túi da lại giống nhưng cốt linh không lừa được người.


Tuổi tác như vậy xứng với như vậy tu vi, ở sáu đại tông cũng là phải tính đến, lại nhìn một cái Uẩn Khê Thạch giáp y trên người nàng, tu sĩ cấp cao nào có đầu óc căn bản là sẽ không khó xử nàng, đến nỗi tu sĩ cấp thấp sẽ không dám khó xử, nha đầu này đem nhân tâm xem đến quá thấu.

"Trò xiếc nghe nhìn lẫn lộn này của ngươi chơi rất khá" Hôm nay có không ít lão đông tây trốn ở chỗ tối động thần thức xem kỹ, chỉ là sau khi xem kỹ liền không ai lại quan tâm, bất quá hiệu quả đã có, hai ngón tay phải của Tĩnh Nguyên ta vừa chuyển, một phen ngọc cốt phiến liền xuất hiện ở trong tay, nhẹ nhàng mà gõ gõ đầu của tiểu nha đầu: "Chủ ý không tồi, nhưng cái này chỉ có thể kéo được nhất thời."

Điểm này Hàn Mục Vi sao lại không biết, chỉ là hiện tại nàng còn thiếu một thứ, bằng không nàng sẽ chơi lớn hơn nữa: "Ngài.. muốn cho ta một cái thân phận?"

"Ngươi thông minh hơn Tiểu Âm Nhi nhiều" Nếu đoán không sai nha đầu này hẳn là mới từ dị giới đến Tiêu Thiến Giới, bằng không nàng sẽ không biết hắn là ai, Tĩnh Nguyên cười gật đầu: "Bỏ bộ da giả này của ngươi đi, bản tôn nhìn khó chịu."

Hàn Mục Vi rũ mắt thoáng chần chờ một hồi, liền thúc giục Thiên Diện Châu khôi phục thành bộ dáng cũ, giương mắt nhìn biểu tình của Tĩnh Nguyên chăm chú, thấy mặt hắn từ ái mà nhìn nàng, tức khắc nàng liền đã hiểu: "Ngài không phải là muốn ta lấy dáng vẻ này cùng ngài trở về tông đi?" Nàng hiện tại dám khẳng định người này cùng cô tổ có một chân.

Tĩnh Nguyên không có phủ nhận: "Từ giờ trở đi ngươi sẽ không còn là La Y, mà là Cơ.."

Cơ cái gì? Hàn Mục Vi thấy hắn nhíu mày suy nghĩ, liền biết vị này chính là "Đặt tên phế" trong truyền thuyết, trong lòng nàng có một cái ẩn ẩn suy đoán: "Ngài.. Là họ Cơ?" Nàng trực giác bối phận sắp loạn.

"Cơ.. Chung Ly" Tĩnh Nguyên cảm thấy tên này rất tốt: "Từ giờ trở đi ngươi tên là Cơ Chung Ly."


Đây là sợ nàng không biết hắn cùng cô tổ của nàng có một chân sao? Bất quá Hàn Mục Vi vẫn là muốn bát hắn một chậu nước lạnh: "Tên này không tốt" Vui đùa cái gì vậy, hắn biết mẹ vợ tương lai của hắn tên là gì sao?

Tĩnh Nguyên nghe vậy nhìn nha đầu này, hắn giờ phút này đã xác định nàng cùng Tiểu Âm Nhi xuất từ một mạch: "Tên này đích xác không tốt" Người ở Tiêu Thiến Giới chỉ biết cha mẹ của thiên tài kiếm tu Hàn Ly song vong, nàng cùng với tổ mẫu sống nương tựa lẫn nhau, nhưng lại không biết hai nàng đều không sinh ra tại giới này.

Ở một ngàn bốn trăm năm trước Trì Dao của Tử Tiêu Tông đã chết ở dưới kiếm hắn. Chờ hắn hồi tông bế quan ra tới thế nhưng nghe nói Trì Dao thân bị trọng thương ôm một cái nữ anh ngã vào Tử Tiêu Tông, lúc này thần hồn cũng đã bị thương nặng. Thần hồn đã bị thương nặng liền rất dễ giải thích hồn bài rách nát, đương nhiên hắn cũng sẽ không nhàn đến chạy tới Tử Tiêu Tông vạch trần.

Tiểu Âm Nhi có một cái phượng vòng luôn mang ở bên người, nghe nàng nói là cha mẹ để lại cho nàng, trong vòng phượng có khắc hai cái tên, hắn mới vừa thử một chút, nha đầu này liền lòi.

Hàn Mục Vi cũng đã phát hiện chính mình mắc mưu, lúc này thận trọng hơn, nhìn dưới đất chứ không xem người đối diện, quả nhiên là cáo già, đạo hạnh thâm thật sự.

Tĩnh Nguyên cũng không thử: "Cơ Hàn Hinh" Bốn mươi năm trước khi hắn ôm Tiểu Âm Nhi bị thương ra Thất Huyền bí cảnh liền không nên buông nàng nàng "Từ giờ trở đi ngươi chỉ cần nhớ kỹ tên ngươi là Cơ Hàn Hinh là được, chuyện khách để ta lo"

Nếu nàng bảo hộ không được chính mình, vậy để hắn.

"Cơ Hàn Hinh," Hàn Mục Vi thân mình một đốn, nhìn về phía hắn: "Ngài họ Cơ?"

"Đúng vậy" Tĩnh Nguyên cầm cây quạt gõ gõ đầu nàng: "Ngươi có thể gọi ta là phụ thân." Hắn mang theo nữ oa này một đường trở về Quy Nhất Tông, liền xem có người nào còn có lá gan dám khinh Tiểu Âm Nhi bơ vơ không nơi nương tựa?


Hàn Mục Vi không khỏi rùng mình một cái: "Kêu ngài là phụ thân cùng không thành vấn đề" Dù sao nàng cũng không phải lần đầu tiên diễn con gái nhà người ta "Chính là.. Lăng Âm kiếm tôn.. Ha hả.. Ngài biết đến?" Nàng ngụy trang dễ dàng bị nhìn ra tới, nguyên âm, nguyên dương loại đồ vật này có ở đây không cũng thực dễ dàng bị nhìn ra tới, không cần biến khéo thành vụng mới tốt.

Bang..

Tĩnh Nguyên vừa thấy biểu tình trên mặt nha đầu này liền biết nàng suy nghĩ cái gì, nhịn không được thưởng nàng một cây quạt: "Làm gì nói nhảm nhiều như vậy, ta nói có thể liền có thể."

Tu vi cao đúng là không giống nhau, đánh người so với sư phụ nàng đánh đau hơn, Hàn Mục Vi ôm đầu, không dám lại có dị nghị, xoay người đi hướng giường: "Thân cha, hiện tại khuê nữ có thể hỏi ngài một vấn đề sao?"

Tuy rằng nghe có chút biệt nữu nhưng Tĩnh Nguyên tỏ vẻ còn có thể tiếp thu, thanh thanh giọng nói: "Ngươi muốn hỏi cái gì?" Phía trước nhìn nha đầu này vẫn là thực khôn khéo, nhưng hiện lại nhìn ra nàng cùng Tiểu Âm Nhi là một cái tính tình, đầu óc là khi tốt khi xấu.

Hàn Mục Vi ngồi xếp bằng ở trên giường: "Ta chính là muốn hỏi một chút chỗ dựa của chúng ta có đủ vững chắc hay không?"

Tĩnh Nguyên liếc nàng một cái, ném cái ngọc giản ném qua: "Xem cho kỹ một chút, không được đi ra ngoài mất mặt xấu hổ" Nói xong người liền không thấy "Ta ở cách vách, ngày mai giữa trưa cha dẫn con đi Lương Đắc tiệm ăn cơm trưa."

"Hết thảy đều nghe ngài" Hàn Mục Vi bắt được ngọc giản, lập tức đem thần thức thăm đi vào, hoa một chén trà nhỏ công phu mới xem xong: "Bồ Bồ, chúng ta một không cẩn thận có chỗ dựa lớn" Không được, nàng phải xem lại một lần, để tránh là tự mình hoa mắt.

Tiểu Thiên Bồ cũng ngốc: "Vi Vi Nhi, ta cảm thấy Tĩnh Nguyên tôn giả cùng cô tổ của ngươi thực thích hợp" Tuy rằng nó không chính mắt gặp qua Hàn Ly nhưng Tĩnh Nguyên tôn giả nó mới vừa gặp qua.


"Ừa, ta cũng là cho là như vậy" Hàn Mục Vi quyết định về sau nàng muốn ngày hành việc thiện, không vì cái khác chỉ vì tích đức. Tĩnh Nguyên tôn giả chính là xuất từ Cơ gia của Trọng Nguyên thành, mà Trọng Nguyên thành ở dưới chân Ốc Tích sơn mạch, ba vị tổ sư lập tông Quy Nhất Tông trong đó có hai vị là xuất từ Cơ gia, này nhưng khó lường!

Còn phải nói đến một chuyện chính là đương nhiệm tông chủ của Quy Nhất Tông là Cơ Thượng Diệu, là cháu của Cơ Tĩnh Nguyên, Hàn Mục Vi nghĩ đến chính mình mới vừa nhận "Thân cha", thật là trái tim run rẩy: "Bồ Bồ, ngươi nói làm cô cô của tông chủ Quy Nhất Tông là cái cảm giác gì?"

Nàng ở Thương Uyên Giới thân là sư điệt của tông chủ Thiên Diễn Tông, cuộc sống hằng ngày đều đã qua đến bay lên, đi theo sư phụ gây chuyện khắp nơi sinh sự còn có thể tung tăng nhảy nhót, liền biết chỗ dựa vững chắc là cỡ nào quan trọng.

Tiểu Thiên Bồ cũng suy nghĩ vấn đề này, không nên trách nàng không tiền đồ, rốt cuộc nàng là đi theo Vi Vi Nhi một đường khổ lại đây, đã từng trải qua cuộc sống nghèo khó, sau này nhờ bán chút "sản nghiệp của tổ tiên" mới tốt lên được một chút.

Hàn Mục Vi thu hồi ngọc giản, thở phào một hơi: "Ngày mai ta muốn đem trang điểm tinh xảo hơn một chút" Xiếc mà nàng chơi so với Tĩnh Nguyên tôn giả quả thực chính là gặp sư phụ, nhân gia lúc này mới gọi là chơi. Phỏng chừng bọn họ còn chưa tới Quy Nhất Tông thì Tiêu Thiến Giới liền phải náo nhiệt phiên.

"Được" Tiểu Thiên Bồ hiện tại hoàn toàn không có băn khoăn, nó vừa mới thăm qua thần hồn của Cơ Tĩnh Nguyên, mỗi khi nhắc tới Hàn Ly thì thần hồn của hắn đều có chút mất tự nhiên.

Đặc biệt là ở lúc Vi Vi Nhi nói không tỉ mỉ, ý có điều chỉ hỏi nguyên âm của Hàn Ly thì thần hồn hắn thế nhưng đỏ mặt, từ lúc bắt đầu hắn đối Vi Vi Nhi liền không còn có một tia ác ý, như thế liền có thể suy đoán ra giữa Cơ Tĩnh Nguyên cùng Hàn Ly không thuần khiết.

Hàn Mục Vi mất một nén nhang công phu bình phục nỗi lòng, liền nhắm mắt tiếp tục tu luyện, đến nỗi chuyện ngày mai, chờ tới ngày mai lại nói.

Ngày kế giữa trưa, Hàn Mục Vi một mở cửa liền thấy Tĩnh Nguyên tôn giả đã bối tay đứng ở ngoài cửa, nàng cúi đầu tiến lên hai bước: "Phụ thân, làm ngài đợi lâu." Từ giờ phút này bắt đầu, nàng chính là Cơ Hàn Hinh.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện