Khờ Nữ Thổ Hệ

42: Chương 40


trước sau


Ngày hôm sau của tông môn đại bỉ ngày, Hàn Mục Vi sau khi tiễn đi tổ phụ của mình liền đi đến sân khấu trên không.

Hôm nay là ngày mà cây gậy trúc Hàn Mục Tiêu thi đấu, nàng cũng không thể bỏ lỡ.
"Tiểu Vi Nhi", "Béo Béo", "Tiểu Thập Tam"..
"A" - Hàn Mục Vi vừa đến thì đã bị này trận này kinh tới rồi, Hàn gia bọn họ tính toán chuẩn bị đem lôi đài thứ mười một này nhận thầu ư? Nhìn ở đây có hai, ba mươi người đem lôi đài này vây đến cùng, nàng cùng một đám người chào hỏi, sau đi đến bên người Hàn Mục Tiêu, tay đặt lên bờ vai của hắn, đưa mắt ra hiệu: "Tiểu tử, nhân duyên không tồi nha?"
Hàn Mục Tiêu một thân kính trang màu trắng liếc mắt một cái vị tiểu tỷ tỷ chỉ lớn hơn hắn hai ngày, tức giận trả lời: "Còn không phải tại ngươi cùng Đồng Đồng".
Nếu không phải Đồng Đồng xem nàng thi đấu nhìn đến ngộ đạo, hôm nay hắn cũng không cần cố ý trang điểm.

Cũng may lần này đối thủ không cường, bằng không hắn thật đúng là mất mặt ở trước mặt nhiều người trong tộc như vậy: "Ngươi không phát hiện hôm nay có không ít vây xem người sao?" - Một đám đều là tới để ngộ đạo.
"Phát hiện" - Vừa tiến vào đại bỉ tràng nàng liền nhận ra, một đôi hạnh mục không dấu vết mà lại nhìn quét một vòng chung quanh: "Đồng Đồng thế nào?" – Tràng ngộ đạo hôm qua thẳng đến chạng vạng mới kết thúc, tu vi của Hàn Mục Đồng cũng từ Luyện Khí sáu tầng lên tới Luyện Khí tám tầng, này thật là niềm vui ngoài ý muốn.
Nhắc tới Hàn Mục Đồng, Hàn Mục Tiêu vừa thế nàng cao hứng lại có chút hâm mộ, bất quá nghĩ đến ngày thường nàng rất nỗ lực cùng khắc khổ, lại cảm thấy tràng ngộ đạo kia cũng là ngoài ý liệu tình lý bên trong: "Khá tốt, ngày mai ngoại môn đại bỉ liền phải bắt đầu rồi, hôm nay nàng muốn chuẩn bị nên không lại đây" –Nói xong liền lấy ra một khối truyền âm ngọc phù: "Đây là nàng làm ta đưa cho ngươi".
Lại là truyền âm ngọc phù, Hàn Mục Vi một tay che lại ngực, lại một lần bị đả kích tới rồi: "Cái kia, các ngươi tại sao đều dùng được truyền âm ngọc phù?" - Chẳng lẽ nàng thật sự nghèo, nàng còn tưởng rằng nàng chỉ là không dư dả?
"Truyền âm ngọc phù của ta đều là sư huynh, sư tỷ cho làm lễ gặp mặt, truyền âm ngọc phù của Đồng Đồng là do cha cùng các ca ca nàng cho" - Hàn Mục Tiêu ngắm Béo Béo đang héo, trong lòng mỹ mỹ: "Huynh đệ tỷ muội nhiều chính là tốt" - Đáng thương Béo Béo, chẳng những là con một trong nhà, vẫn là đệ tử duy nhất của Thiện Đức sư bá.
Hàn Mục Vi nghe vậy yên lặng mà thu hồi ngọc phù, trong lòng âm thầm cầu nguyện lão nhân sau này đừng thu đồ đệ, nàng không nghĩ làm Đại sư tỷ, rốt cuộc người nghèo là lấy không ra lễ gặp mặt: "Canh giờ sắp tới, ngươi lên trận nào?"
"Trận đầu" - Hàn Mục Tiêu nhìn thoáng qua ánh huỳnh quang thạch trên lôi đài: "Còn có một nén nhang nữa".
Đồng la vang lên, Hàn Mục Tiêu lập tức nhảy lên lôi đài, sau đó Hàn Mục Kỳ liền đến.

Nàng đi đến bên người Hàn Mục Vi, liền dùng thần thức truyền âm hỏi: "Tiểu Thập Tam, sư phụ ta trở về Phá Vân Phong" - Không biết Tiểu Thập Tam cùng sư phụ nói gì đó, hôm qua Tiểu Thập Nhị mới vừa ngộ đạo xong ra tới thì sư phụ nàng liền thất tha thất thểu mà trở về Phá Vân Phong, sau toàn bộ hẻm núi đều bị đóng băng, bịt kín một tầng sương lạnh thật dày.
"Vậy ạ?" - Đối với việc này Hàn Mục Vi còn rất giật mình, xem ra Tiểu Thiên Bồ nói trúng rồi: "Đa tình đó là vô tình" - Nàng quay đầu nhìn về phía Hàn Mục Kỳ vẻ mặt ưu sắc: "Lục tỷ, tỷ yên tâm đi, Hoằng Yên chân nhân sẽ không có việc gì, có lẽ nàng đã nghĩ thông suốt rồi" - Đoạn tuyệt đường lui lại xông ra, còn có sinh cơ hội, kia cần gì phải chấp mê bất ngộ ngồi chờ chết?
"Chỉ hy vọng như thế đi" - xem ra vị Từ Minh chân quân kia của Vô Cực Tông đối với sư phụ nàng là không có một chút tình đáng nói, mục đích chính cuối cùng của hắn là vì huỷ hoại sư phụ, thật là vô sỉ đến cực điểm, đôi tay tay ngọc của Hàn Mục Kỳ không khỏi nắm chặt thành quyền: "Sư phụ ta chính là quá ngây ngốc".
Ngốc? Từ xưa tình khó đoạn ý khó toàn, si nam oán nữ bị tình gây thương tích thì chỗ nào cũng có, nhưng Hàn Mục Vi không cho rằng nhân sinh trên đời này cũng chỉ có "tình", nàng hiện tại càng chờ mong Hoằng Yên chân nhân sau khi tiến vào vô tình: "Sau si là tuyệt".
Trên lôi đài Hàn Mục Tiêu nguyên bản tính toán dùng linh phù tốc chiến tốc thắng, nhưng vì mặt mũi không thể không giằng co mà đánh một hồi, chỉ là hắn không dự đoán được đối phương thế nhưng dùng pháp trận, thình lình mà đem hắn cuốn vào trận pháp.

Hàn Mục Vi thấy thế, vẻ cười trên mặt là giấu đều giấu không được: "Tiêu Tiêu hẳn là hiểu pháp trận" - Rốt cuộc cây gậy trúc là đi theo Bảo Ninh chân quân học luyện khí, luyện khí sư xuất sắc khẳng định phải hiểu pháp trận, liền không biết cây gậy trúc hiểu nhiều ít?
"Đâu chỉ hiểu?" - Hàn Mục Kỳ ôm ngực, một chút lo lắng đều không có giờ phút này vây quanh tiểu quỷ đầu ở trong trận: "Bất quá hắn chỉ biết phá trận nhưng không biết luyện chế trận pháp, trận bàn" - Tiêu Tiêu từ nhỏ liền quỷ tinh, mỗi ngày cùng thất thúc chơi tâm nhãn, mỗi khi tức giận thất thúc đều tưởng đem hắn nhét trở lại trong bụng thất thẩm, khi trưởng thành tính tình vẫn không thay đổi.
Trong trận Hàn Mục Tiêu thực mau liền tìm được mắt trận nhưng hắn cũng không vội, sờ sờ cái bụng bị bẹp xuống hắn lấy ra một cái chân thỏ ngồi vào mắt trận thượng liền linh tuyền cùng với linh tuyền thuỷ mà gặm lên.

Ăn xong hắn lại lấy ra Hồng Anh Quả không ngừng "kẽo kẹt kẽo kẹt" mà cắn, ăn liền ba trái mới cảm giác thoải mái, lau miệng, đứng dậy lấy ra một trương bạo liệt phù sau đưa vào linh lực, tiếp theo đem này ném vào mắt trận, cả người lập tức lui về sau.
Ngoài trận vị đệ tử Luyện Khí chín tầng kia thấy Hàn Mục Tiêu lâu như vậy không ra còn tưởng rằng hắn thắng rồi, vậy nên càng thêm đắc ý.

Nào tưởng đột nhiên "phanh" một tiếng, hắn bị cả kinh trợn tròn mắt, không đợi phục hồi tinh thần lại liền bị một cái chân đá xuống lôi đài.
Hàn Mục Vi nhìn thoáng qua bụng của Tiêu Tiêu, bĩu môi, người này ăn uống no đủ mới xuất trận: "Cái này có chút quá mức".
Hàn Mục Kỳ cảm thấy bất đắc dĩ, đam nhóc trong tộc này như thế nào một cái so một cái không đàng hoàng: "Được rồi, nếu hắn ra tới thì chúng ta đổi địa phương đi" - Đại bỉ tràng hôm nay người chen người, nàng thật ra có thể lý giải, một sớm ngộ đạo hơn ngàn ngày khổ tu, liền ngay cả nàng cũng có vài phần tâm tư.
Tông môn đại bỉ ở đâu vào đấy mà tiến hành, mỗi ngày đều sẽ có vô số người từ trên lôi đài bị quét xuống dưới, tiếp theo lại người theo sát đi lên, mà người xem vây quanh luôn là nhạc không biết mỏi mệt.
Hẻm núi bên trái của Phá Vân Phong bị băng sương càng tích càng dày, dòng suối ở khe núi sớm đã bị đóng băng, mười cây bạc sam thụ cao ngất trong mây như cũ thẳng thắn, ngoan cường bảo vệ hẻm núi một chút linh động cuối cùng.
Muốn nói trong cốc này trừ bỏ ngân bạch thì còn có nhan sắc gì, thì đó chính là mười cây bạc sam thụ tọa lạc ở mặt sau phong Thanh Trúc.

Dùng Thanh Trúc dựng hai tầng lầu các nho nhỏ, trúc gạch trúc ngói, đã xanh ngắt, ướt át lại tinh xảo, xảo diệu, mái giác thạch cơ, đều lộ ra chủ nhân là người tinh tế cùng nhã thanh.
Phòng tu luyện ở lầu một, Hoằng Yên chân nhân mặc một thân tay áo rộng lưu tiên váy màu bạc, không buộc eo phong, thiếu một phần mỹ miều, nhưng thật ra nhiều hai phân phiêu dật lười biếng, một đầu tóc đen như lụa rối tung dài đến gót chân, chân trần bối tay mà đứng, liếc mắt một cái, không nháy mắt mà nhìn bức《 trời xanh mặt trời mới mọc đồ 》trên vách tường.

Đây là bức họa mà nàng đã từng thích nhất, nhưng mà không biết khi nào nàng đã thu hồi nó rồi?
Mặt trời mới mọc dưới cánh của băng cực điểu đang bay lượn, nó tuy nhỏ bé nhưng ánh mắt nó nhìn về phía mặt trời mới mọc lại lộ ra sắc bén cùng kiên định, bên trong ngầm có ý vô úy cùng thẳng tiến không lùi quyết tuyệt.
Hoằng Yên chân nhân nâng lên tay ngọc muốn chạm vào băng cực điểu màu xanh lá kia, nhưng mỗi khi sắp đụng tới thì lại có chút chần chờ, một đôi mắt đẹp toàn là châm chọc, tự hỏi nàng rốt cuộc còn ở chờ mong cái gì?
Thượng Quan Băng Nhan nàng, biến dị Băng linh căn, năm tuổi nhập tông, bởi vì Thiên Nhất đạo quân thân phận nên không tiện thu đồ đệ, do đó được Phá Quân chân quân thu làm đệ tử nhập thất, mười bảy tuổi Trúc Cơ, năm mươi tám tuổi thành tựu Kim Đan, nhưng này đó đều đã là qua đi.


Từ khi gặp vị Lãnh Thanh kiếm quân Từ Minh, nàng liền không giống nàng.
Ngày tương hứa ở Hương Chương Nhai, sinh tử tương tùy ở Vạn Thú rừng rậm, còn có..

còn có ở Bắc Pha Hải nâng chén mời nguyệt, đối rượu đương ca, cả hai gắn bó, tình ý miên man còn tưởng rằng thật sự vô tuyệt cảnh.
Hai mắt chợt lóe, trước mắt lại bày biện ra năm đó ở Thái Ất núi, hắc y kiếm tu nghĩa vô phản cố huy kiếm cắt tình ti, mời thiên địa làm chứng thề tình nghĩa cả hai tương tuyệt.

Trong một đêm Thượng Quan Băng Nhan nàng có thể so với Hàn Tiêu lang, dung mạo có một không hai ở tam tông, biến thành một người bị thiên hạ chê cười, một cái..

một cái nữ tử hạ tiện không biết liêm sỉ.

Từ đây vây với tình kiếp trăm năm, tu vi không tiến bộ, hiện tại nàng đã hai trăm mười hai tuổi hay là hai trăm mười ba tuổi?
Không biết khi nào, tay đã chạm vào đôi mắt cả băng cực điểu, đó là hoa văn quen thuộc.

Lại lần nữa nhìn về phía băng cực điểu, chuyện dĩ vãng như suối phun xâm nhập trong đầu, rốt cuộc..

nàng rốt cuộc nghĩ tới, đã từng nàng so mình với chỉ băng cực điểu này, kiếm chỉ thanh thiên hồng nhật.

Nhưng băng cực điểu nàng trăm năm nay lại bị lạc phương hướng, đã quên trời xanh trên đỉnh đầu, nên không tìm được mặt trời mọc.
Ngón tay run rẩy vuốt v e mỗi mảnh lông cánh của con băng cực điểu này, Hoằng Yên dường

như trờ về thời điểm nàng vừa mới mới nhập tông, tâm trở nên càng ngày càng thuần tịnh, càng ngày càng sung sướng.

Vào lúc này bên tai nàng đột nhiên vang lên một trận Phượng Minh, trước mắt hiện lên một mảnh lửa đỏ vô tận, tiếp theo nam tử đã từng cùng nàng tương hứa trong tay nắm lấy tay của người khác bước lên mười dặm hồng hành lang, nâng chén đối với thiên địa vạn thần hứa hẹn "hắn sinh nàng sinh, nàng chết hắn cũng tương tùy".

"Ha ha.." – Hai mắt của Hoằng Yên phiếm hồng, một tay chống ở trên vách tường, một tay ôm lấy ngực, nơi đó rất đau, nàng nhắm mắt ngửa đầu ngâm khẽ: "Vô tình khách, có tình nhân" - Sau lại rưng rưng điên cuồng cười to: "Ha ha..

ngươi đã vô tình ta liền hưu, hưu không được" - Ngạnh cổ, gân xanh hiện lên, nàng như là mất hết khí lực toàn thân mới có thể mở miệng: "Vậy thì..

thì..

tuyệt..".
Vừa dứt lời, một đôi mắt đẹp mở ra, tựa như không cho chính mình có cơ hội để đổi ý, thần niệm vừa động, một băng ti kiếm dài khoảng hai thước nháy mắt bay ra, cắt đứt mái tóc đen dài đến gót chân, phần tóc bị cắt nhẹ nhàng rơi rụng trên mặt đất.
Hoằng Yên đứng thẳng thân mình, xoay người một chân bước lên ba ngàn tình ti, tay phải bắt lấy chuôi kiếm, hai giọt nhiệt lệ lăn xuống, theo gò má vẫn luôn đi xuống, đi xuống cằm hội tụ thành giọt.

Ở khoảnh khắc nước mắt nhỏ giọt, tay phải Hoằng Yên dùng lực, mũi kiếm nghiêng mình, vận chuyển linh lực, cuối cùng là nhắm mắt dùng kiếm tuyệt tình trí đâm vào người mình: "A.." - Than khóc thét dài cơ hồ vang vọng toàn bộ Phá Vân Phong thề muốn thẳng tới Thiên Đình.
Tóc đen thay đổi dần, một màu bạc đánh úp lại, Hoằng Yên chậm rãi mở to đôi mắt, trong mắt chỉ thấy mát lạnh.

Nàng dường như vô tri vô giác mà rút ra băng ti kiếm cắm ở trong lòng, khóe miệng cong lên, chậm đợi nói tuân.
"Ngươi đã diệt sát tình trí, đó là người vô tình" - Một thanh âm già nua thanh lãnh vang lên ở thần phủ của Hoằng Yên, không vội không chậm, như gần như xa mà vang ở bên tai: "Người vô tình không tu được tình chi đạo, ngươi muốn như thế nào?"
Hoằng Yên quay đầu nhìn về phía kia phúc bức tranh 《 trời xanh mặt trời mới mọc đồ 》, sau mỉm cười xinh đẹp, không chút nào lưu luyến mà trả lời: "Bỏ đi" - Nói xong hai mắt rùng mình, đem toàn thân linh lực dồn vào tay phải, nháy mắt liền nghe được một tiếng "răng rắc", bản mạng pháp bảo của nàng là băng ti Kiếm Dĩ bị gãy nát, sau tay phải buông lỏng làm chuôi kiếm rơi xuống mặt đất.

Ta đã chọn vô tình thì còn giữ tình chi kiếm để làm gì?
"Ách" – Máu đỏ tươi theo khóe miệng chảy ra, Kim Đan trong cơ thể Hoằng Yên chậm rãi có vết rách đầu tiên, sau vết rách càng ngày lớn thực mau liền trải rộng toàn bộ Kim Đan: "Ha ha..

tốt..

tốt..".
Cơ hồ là ở thời khắc Hoằng Yên chân nhân bỏ tình chi đạo, tự hủy đạo thống thì xa mấy vạn dặm ở trên núi bên ngoài Vô Cực Tông, một vị nam tử lạnh lùng, thanh tú đang luyện kiếm đột nhiên miệng phun máu tươi, trong lòng đau đớn đến cực điểm, tay phải thu kiếm chống ở trên mặt đất, tay trái ôm ngực.
Một đôi mắt đào hoa thanh lãnh vô thần thật lâu mới chậm rãi có tiêu cự, lông mi nồng đậm nhẹ nhàng rung động, máu đỏ bừng còn không ngừng từ trong miệng chảy ra, nhẹ giọng gọi: "Hoằng Yên" - Trong đó hỗn loạn vô hạn nhu tình, nhưng mà tuyệt vọng đã đi theo bò lên hai tròng mắt, hắn sớm đã không xứng: "Đoạn tình tuyệt ái, hẳn là" - Chỉ cần nàng có thể tồn tại là được rồi.
"Phu quân" - Lúc này một nữ tử mặc một thân tiên vũ váy màu trắng phết đất, búi tóc nhu mỹ bưng một khay trà vào đỉnh núi, thấy nam tử chống đỡ hết nổi quỳ xuống đất, như tự ngược mà nắm chặt thân kiếm, máu vẫn luôn theo thân kiếm nhỏ xuống, cả kinh thân mình nàng run lên, khay trà trong tay rơi xuống mặt đất, sau đôi tay dẫn theo làn váy, chạy nhanh đi vào bên người nam tử, nhẹ gọi tựa gan mật nứt ra: "Phu quân" - Hai mắt nàng ta co rụt lại, bất quá thực mau liền buồn bã khóc lên, nước mắt lấp đầy hốc mắt: "Chàng..


chàng bị làm sao vậy?"
Nam tử quạnh quẽ nghe vậy không cấm cười nhạt: "Lăn".
Hoằng Yên chân nhân sau khi toái đan không đến một nén nhang thì hẻm núi của Thiên Diễn Tông có tuyết rơi, lần một, lần hai rồi lần ba, tuyết rơi càng lúc càng nhiều.
Một đôi chân trần trắng nõn xuất hiện ở dưới hiên Thanh Trúc, duỗi tay tiếp được một mảnh bông tuyết tựa lông ngỗng, nháy mắt đem nó đóng băng, tóc bạc đồng nhan, nữ tử trên mặt không hề có huyết sắc miệng nhẹ nhàng thổi một cái, mảnh bông tuyết bị đóng băng liền bay đi, ngửa đầu lên nhìn trời, lúc này mặt trời đã lên trên cao, không khỏi mỉm cười nói: "Mặt trời mọc tuyết rơi, tốt lắm hay lắm".
"Sư phụ" - Hàn Mục Kỳ qua vòng đào thải cuối cùng, đng định lưu tại đại bỉ tràng quan chiến, kết quả còn không có xem xong liền nghe hẻm núi của Phá Vân Phong có tuyết rơi, liền vội vàng mà trở về.
"Con đã trở lại" - Hoằng Yên chân nhân bối tay chuyển mặt nhìn về phía đệ tử duy nhất của nàng, giống nàng có một bộ chi sắc khuynh quốc khuynh thành, hai mắt mát lạnh mỉm cười: "Ngày mai bắt đầu thủ lôi".
"Sư phụ" – Sau khi nhìn thấy mái tóc bạc trắng của Hoằng Yên chân nhân, tâm của Hàn Mục Kỳ giống như bị hỏa châm, đau đớn cực kỳ, nháy mắt nước mắt rơi như mưa, nàng nhào tới, quỳ xuống đất ôm eo của sư phụ thống khổ không thôi, thét chói tai: "Sư phụ.." – Hận ý trong lòng mọc lan tràn, gấp giọng rống to: "Con muốn giết Hạ Từ Minh, con muốn giết Thường Thanh Lăng..

ô ô..

con muốn giết bọn họ..".
Nàng khi năm tuổi nhập tông, lấy Song linh căn chi chất bị Hoằng Yên chân nhân liếc mắt một cái được chọn, rất nhiều người cho rằng nàng sở dĩ sẽ vào mắt của sư phụ là bởi vì tướng mạo của nàng xuất sắc, nhưng mà nàng rất rõ ràng, nguyên nhân vì nàng có đôi mắt rất giống của Hạ Từ Minh.

Tuy nàng hiểu nhưng sư phụ như mẹ của nàng, càng là ân trọng như núi, nàng đau lòng nàng ấy.
"Khóc cái gì?" – Tay phải Hoằng Yên chân nhân xoa đầu người trong lòng ngực, khóe miệng mỉm cười: "Con nên thế vi sư cao hứng, một trăm năm, đủ rồi".
Trên đỉnh núi Phá Vân Phong, Phá Quân chân quân đón gió mà đứng, nhìn về phía hẻm núi, thở dài một tiếng: "Nàng cuối cùng là tự hủy đạo thống" - Không nghĩ tới cuối cùng vẫn là đi lên con đường này.
"Có lẽ tình chi đạo vốn không thích hợp Hoằng Yên sư tỷ" - Mộc Nghiêu như cũ một thân hồng y cúi đầu cười nhạt, hai mắt ngầm có ý lăng liệt: "Qua chuyện này vị kia của Vô Cực Tông hẳn là nguyên khí đại thương" - Lãnh Thanh kiếm quân lần này có thể thật sự thanh lãnh.
"Đã diệt sát tình trí thì tình cổ tự nhiên cũng sẽ chết" - Phá Quân chân quân khó được mà mở miệng châm chọc: "Hạ Từ Minh cho rằng chỉ cần có tình cổ thì Hoằng Yên đối hắn tình sẽ không diệt, hắn liền có thể dụng tâm tu luyện, mau chóng đột phá Hóa Thần".
"Mặc dù đột phá Hóa Thần thì như thế nào, hắn như cũ làm chủ không được chính mình" - Từ Minh chân quân của Vô Cực Tông tuy sớm đã nổi danh, nhưng đều là kiếm tu nên Mộc Nghiêu đối hắn lại là cực kỳ khinh thường: "Nếu biết thân bất do kỷ thì không nên hứa hẹn" - Cái gì cũng muốn có, đến cuối cùng cái gì cũng không chiếm được.
Trong mười ngày đã đào thải ra đệ tử còn lại năm trăm đệ tử có tu vi Luyện Khí kỳ của nội môn và một trăm đệ tử có tu vi Luyện Khí kỳ của ngoại môn, Hàn Mục Đồng thuận lợi xông vào bảng một trăm danh của ngoại môn, bài vị đứng thứ tám mười tám.

Kế tiếp chính là ba ngày thủ lôi, năm trăm đệ tử nội môn một người thủ một lôi, vì cái gọi là công bằng nên có buổi sáng một hồi, buổi chiều một hồi, đệ tử nào hiểu được thực lực của mình cũng như có đủ vận khí thì có thể tận tình đoạt lôi, ba ngày sau ai đứng ở trên lôi đài thì người đó là người mạnh nhất.
Hàn Mục Vi ngồi ở đệm hương bồ, trong tay cầm côn sắt, thở ngắn than dài, thắng liên tiếp năm tràng còn không ngừng nghỉ, một hai phải thủ lôi đài, tông môn đây là đang liều mạng sao? Liếc một cái côn sắt trong tay, trong lòng nghĩ nàng có nên xem thử mình có pháp khí nào khác tiện tay hay không? Rốt cuộc côn sắt này quá nổi danh, nàng sợ bị người trùm bao tải..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện