Khờ Nữ Thổ Hệ

78: Chương 67


trước sau


Ngày mới tảng sáng, Hàn Mục Vi để lại tin cho Thiện Đức chân quân liền thúc giục Thiên Diện Châu trong cơ thể thay đổi bộ dáng, ngự kiếm đến tông môn.

Lúc này Hàn Mục Đồng đã tới địa phương ước hẹn cùng Hàn Mục Vi, đứng ở một góc của quảng trường tông môn, kiên nhẫn chờ đợi.
Nhàm chán nhìn quét bốn phía, ánh mắt dừng ở Cửu Cửu thạch thang, cửa của thạch thang lên tông môn trước nay đều sẽ không đóng, cái này trừ bỏ dùng để khảo nghiệm đệ tử mới nhập môn thì đệ tử trong tông ai muốn thử một lần cũng tùy thời đều có thể.
Nhìn Cửu Cửu thạch thang, Hàn Mục Đồng liền không tự chủ được mà nghĩ đến hình ảnh năm đó bọn họ nhập tông, một đám dẩu mông nhỏ, tay chân cùng sử dụng mà bò, đã từng không hiểu biết, hiện tại xem như rõ ràng.

Bò Cửu Cửu thạch thang này như truy tìm tiên đồ, càng lên cao càng gian nan.
Ngọc quan trên đỉnh đầu ai đó đột nhiên xuất hiện, đi theo đó là một gương mặt lạnh, Hàn Mục Đồng không nghĩ sớm như vậy liền có người bò Cửu Cửu thạch thang, càng không nghĩ tới sẽ tại đây gặp được hắn.

Tay đã buông, nàng cũng không định lảng tránh, quan sát kỹ người nọ, mười năm đi qua, thiếu niên với gương mặt đã từng trắng nõn cũng trưởng thành không ít, trở nên càng thêm trầm ổn, đến nay nàng vẫn như cũ nhớ rõ thân ảnh của hắn khi che chắn nàng ở trước tổ ong.
Mộc Sướng vừa thò đầu liền chú ý tới Hàn Mục Đồng, thần sắc tự nhiên mà đi lên phía trước chào hỏi: "Ngươi muốn ra tông rèn luyện?" Bằng không cũng sẽ không sớm như vậy liền chờ ở cửa tông môn.
Hàn Mục Đồng gặp người lại đây, tất nhiên là chắp tay hành lễ: "Mộc sư thúc" Thấy hắn gật đầu liền cười buông xuống tay "Đệ tử không phải muốn ra tông rèn luyện, là hẹn Vi Vi cùng về Kỳ Châu."
Lời nói của Béo Béo năm ấy ở những ngày gần đây lại một lần nữa mà vang ở bên tai, kẻ yếu thì không có nhân quyền, muốn sống theo ý của mình thì phải nỗ lực biến cường, bởi vì quy tắc của thế giới này trước nay đều là từ cường giả tới định.

"Hàn Mục Vi xuất quan?" Mộc Sướng tính tính thời gian, nàng thật là nên ra tới để hít thở không khí, nhìn nữ tử này ở trước mắt, tim không tự giác mà nhảy vài cái, phía trước hắn đem loại khác thường này nói cùng thúc tổ nghe, không nghĩ tới thúc tổ luôn treo một gương mặt giả cười thế nhưng sẽ có kinh ngạc trong nháy mắt.
Thúc tổ nói nếu hắn muốn cùng Hàn Mục Đồng kết đạo lữ thì phải nỗ lực tu luyện, bằng không bảo vệ nàng không được.

Hắn lúc ấy liền hỏi lý do? Tuy rằng dù không có Hàn Mục Đồng, hắn cũng sẽ nỗ lực tu luyện, nhưng người luôn là tò mò, đặc biệt là chuyện này còn liên quan nữ tử mà mình luôn nhớ thương nữa.
Nhưng thúc tổ hắn lại không nói cho hắn, chỉ nói Hàn Mục Đồng trước khi thăng cấp lên Nguyên Anh thì sẽ không kết đạo lữ, như thế làm hắn thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Chờ hắn hỏi thêm thì thúc tổ liền nói ngày sau hắn sẽ minh bạch, liền trực tiếp biến mất.

Này không phải vô nghĩa sao? Con mẹ nó ai muốn ngày sau biết? Hắn chỉ nghĩ hiện tại biết.
Hàn Mục Đồng không biết Mộc Sướng suy nghĩ cái gì, bất quá có lẽ là mọi người đều trưởng thành, nàng khi lại lần nữa đối mặt với hắn cũng hết xấu hổ, nhưng thật ra trở nên thản nhiên: "Cũng là gần nhất mới xuất quan, ngài là vừa mới rèn luyện trở về sao?" Cứ nghe Mộc gia ở Trung Châu đối tộc nhân luôn luôn đều là nuôi thả, chẳng trách khi nàng tiếp xúc đến người của Mộc gia thì đều không có tự phụ giống như các thế gia khác.
"Đúng vậy" Gia quy của Mộc gia là mỗi lần ra tông rèn luyện phải trong hai năm trở lên, về tông cần thiết phải đi Cửu Cửu thạch thang để lên núi, thời gian cũng hữu hạn, không được vượt qua hai cái canh giờ, đây là để kiểm nghiệm tâm cảnh.
Lần này hắn ra tông đã gần bốn năm, tự nhiên là phải tới một lần: "Đúng rồi, ta có mấy viên Châu Tử, không phải là vật hiếm lạ gì nhưng có thể tránh thủy, cho ngươi một viên chơi" Nói xong tựa như sợ nàng sẽ cự tuyệt mà nhanh chóng lấy ra nhét vào tay nàng.
Hàn Mục Đồng cười nhìn trong tay mấy viên Châu Tử phiếm ánh huỳnh quang hồng nhàn nhạt, cũng không cự tuyệt, thu lên, sau lấy ra hai cái vò rượu phong kín: "Đây là rượu gạo mà ta dùng Ngọc Hoàng đào hoa mật cùng Tử Linh mễ ủ, cũng cho ngài nếm thử, nếu thích thì ta còn có."

"Được" Mộc Sướng cũng không khách khí, hắn biết người của Hàn gia trừ bỏ Hàn Mục Vi không biết xấu hổ thì phẩm hạnh của những người khác đều không có trở ngại: "Ta đây có rảnh sẽ nếm thử."
Hàn Mục Vi đi vào cửa tông môn liền nhìn Mộc Sướng tiểu tử kia đang xoát hảo cảm, cùng với mấy viên Châu Tử, đừng tưởng rằng nàng không biết Châu Tử tránh thủy rất khó có được.

Thu hồi phi kiếm, ôm ngực, chậm rì rì mà đi qua, nàng không có một chút ánh mắt nào.
Hàn Mục Đồng nhìn thấy thiếu nữ mặt chắc nịch đi tới, ngay từ đầu còn có chút nghi hoặc, sau thấy rõ cảm xúc trong mắt của nàng liền không khỏi nở nụ cười.

Nụ cười này đúng là làm Mộc Sướng choáng váng, một đôi mắt thon dài mắt dừng ở đôi mắt cười của Hàn Mục Đồng, như thế nào muốn thoát đều thoát không được, sao lại có người cười rộ lên sẽ đáng yêu như vậy?
Đi vào bên cạnh Hàn Mục Đồng, Hàn Mục Vi vươn một ngón tay thô ngắn muốn đẩy đẩy người nào đó, nào biết si hán tuy si, nhưng bản năng thân thể vẫn còn, không đợi ngón tay của Hàn Mục Vi tới gần thì Mộc Sướng liền giơ kiếm, sau nhìn về phía người muốn đánh lén hắn, vẻ mặt mộng bức: "Ngươi..

Hàn Mục Vi? Đến đây lúc nào, sao lại không rên một tiếng?"
Hàn Mục Vi liếc liếc mắt nhìn kiếm trong tay Mộc Sướng, hừ cười hai tiếng: "Ta đã sớm tới" Thu hồi ngón tay của mình thiếu chút nữa bị chém, để bên miệng thổi thổi, sau ánh mắt liền đảo qua giữa Hàn Mục Đồng cùng Mộc Sướng: "Hai người các ngươi rất quen thuộc sao?"
"Cũng bình thường" Mộc Sướng đánh giá dáng vẻ này của Hàn Mục Vi, không thể không nói nếu không phải lúc trước mắt to có nói nàng cùng Hàn Mục Vi có ước, hắn đều cho rằng lại tới một người ăn gan chó dám mơ ước nữ tử của hắn: "Nếu các ngươi phải về Kỳ Châu, vậy sớm một chút xuất phát đi, một đường cẩn thận."
Hàn Mục Vi nhìn thoáng qua Hàn Mục Đồng, thấy trên mặt nàng không có biểu tình gì khác thường, liền gật đầu cùng Mộc Sướng cáo biệt: "Chúng ta đây đi trước một bước, sau này còn gặp lại" Nói xong liền ngự kiếm đi trước một bước.

Hàn Mục

Đồng nhìn thoáng qua Hàn Mục Vi, bất đắc dĩ cười cười liền chắp tay cùng Mộc Sướng từ biệt: "Mộc sư thúc, sau này còn gặp lại."
"Đi thôi."
Đuổi theo Hàn Mục Vi, Hàn Mục Đồng nhịn không được trêu ghẹo: "Béo Béo, dáng vẻ hiện tại của ngươi thật ra có chút giống ngươi khi còn bé, nếu xóa mấy cái đốm đốm trên mặt lại đội tóc quăn, ta chắc chắn Vượng thúc trông cửa đều có thể nói tên của ngươi."
"Ta cố ý làm tóc biến thẳng" Hiện tại đầu tóc quăn của nàng so nàng nổi tiếng hơn nhiều, Hàn Mục Vi không nghĩ chiêu phiền toái cho chính mình: "Ngươi cùng Mộc Sướng.."
"Yên tâm đi, lòng ta như ngăn thủy" Mộc Sướng tuy tốt, nhưng nàng cũng không si, nhân sinh trên đời còn có rất nhiều đồ vật đáng giá để nàng theo đuổi, chỉ là chữ "tình" này, ít nhất thi trước mắt không thể đụng vào, Hàn Mục Đồng nhìn về phía Hàn Mục Vi: "Béo Béo, ta thực tích mệnh, cũng thực quý trọng mọi thứ đang có ở hiện tại."
Gia tộc của mẹ nàng bởi vì nữ tử có thể sinh nên toàn tộc bị quyển dưỡng, tộc nhân bất luận là nam hay nữ đều là bị xem như súc vật, dùng dược [email protected] hợp, không quan hệ tình ái.

Vì có thể sinh hạ càng nhiều hài tử, được đến càng nhiều nữ hài có thể chất đặc thù mà toàn bộ tông tộc đều sống không hề tự do, liền heo chó đều không bằng.
Đã có vết xe đổ, nàng lại sao có thể sẽ vì tư tình hư vô mờ mịt kia của bản thân mà Hàn thị nhất tộc đều không màng? Béo Béo phát hiện bí mật của nàng cũng chỉ là mở miệng nhắc nhở, nhưng việc này nếu là ở gia tộc khác chỉ sợ Hàn Mục Đồng nàng đã sớm mất mạng, nàng nên biết tốt xấu.
Hàn Mục Vi cười lắc đầu, nàng không có ý tứ muốn Đồng Đồng đoạn tình tuyệt ái, vì thế truyền âm cùng nàng: "Ta chỉ là muốn cùng ngươi nói, trước khi ngươi Nguyên Anh thì ngươi không thể đem linh thể phong ấn tại Nguyên Anh, do đó ngươi có thể đính hôn trước, nhưng muốn cái kia..

gì đó thì cần thiết phải vào Nguyên Anh cảnh thì mới được."
"Ngươi nói cái gì đâu?" Hàn Mục Đồng nghe hiểu ý tứ của Hàn Mục Vi, trên mặt nhiễm một mạt đỏ bừng, kiều thanh nói: "Ta đi trước" Nói xong liền đi nhanh.
"Ta nói cái gì?" Hàn Mục Vi đuổi kịp, rất là ủy khuất: "Còn không phải là nói một ít chuyện đứng đắn sao?"
Hai người ngự kiếm phi hành trong một ngày, khi mặt trời lặn thì ngừng ở một chỗ trấn nhỏ, thu hồi phi kiếm, liền vào trấn tưởng tìm một nhà tiểu đi3m nghỉ tạm.


Sáu năm trước Hàn Mục Kỳ thành công Trúc Cơ thì Hàn Mục Đồng cũng cùng nàng cùng nhau về tộc, cùng ngày cũng tại trấn nhỏ này đặt chân.
"Tịch Nhật trấn?" Hàn Mục Vi đi ở trên đường lát đá, trong miệng đọc tên của trấn nhỏ này, hai mắt nhìn quét khách đi3m hai bên đường phố: "Đồng Đồng, trấn này tuy nhỏ nhưng thật ra rất náo nhiệt" Mấu chốt là trước không có thôn sau không có tiệm, mà người trên đường cơ hồ đều là nam tử, có mấy cái còn dám nhìn trộm Đồng Đồng bên người nàng.
"Đúng là rất náo nhiệt" Trên mặt Hàn Mục Đồng ặt có chút không vui, truyền âm nói: "Chúng ta liền ở gần đây tìm tiểu đi3m nghỉ một đêm là được, ngày mai sáng sớm liền rời đi, không cần lại đi sâu vào trong trấn."
Hàn Mục Vi nhìn về phía Hàn Mục Đồng: "Trong trấn có cái gì sao?" Trấn nhỏ này không lớn, sắc trời cũng đã sắp đen, nhưng người trên đường lại có xu thế càng ngày càng nhiều.
Hàn Mục Đồng nhìn lướt qua bốn phía, nhìn đến một chỗ tiểu đi3m liền lôi kéo Hàn Mục Vi trực tiếp đi qua: "Đợi lát nữa lại cùng ngươi nói" Các nàng bước vào trong tiệm, quầy chưởng quầy vội vàng chào đón chắp tay cười hỏi: "Hai vị tiền bối muốn ở trọ hay là ăn cơm, tiểu đi3m vô luận là điều kiện dừng chân vẫn là cơm canh đều là có tiếng ở Tịch Nhật trấn."
"Dừng chân" Hàn Mục Đồng ném mười khối hạ phẩm linh thạch cho chưởng quầy: "An bài một gian thượng phòng, chúng ta ở một đêm, ngày mai sáng sớm liền rời đi."
"Được rồi" Chưởng quầy vội vàng bảo tiểu nhị tiếp đón khách nhân: "Hai vị nếu còn có yêu cầu gì thì cứ việc nói cho hắn."
Tiểu nhị lãnh hai người đi tới trên lầu, đưa các nàng vào phòng, liền lui đi ra ngoài.

Hàn Mục Vi đánh giá căn phòng một phen, không cấm gật đầu: "Thật đúng là không tồi" Sau liền nhìn về phía Hàn Mục Đồng "Ngươi còn chưa nói cho ta trong trấn có cái gì?"
Hàn Mục Đồng thấy nàng không tha liền cũng không hề giấu giếm: "Trong trấn có một nhà Linh Oánh Các, hôm nay lại là tháng sáu, dựa theo lệ thường thì tất cả Linh Oánh Các ở đêm nay đều sẽ có một đám thiếu nữ thể chất thiên âm mở cửa tiếp khách."
"Trách không được" Nguyên lai những cái đó nam tử trên đường phố đều là vì cái này tới, Hàn Mục Vi đã sớm nghe nói qua Linh Oánh Các, chỉ là vẫn luôn không cơ hội đi kiến thức một phen: "Linh Oánh Các là sản nghiệp của Hợp Hoan Môn, nghe nói mỹ nữ ở đó như mây" Nghĩ vậy trong tay nàng liền xuất hiện một khối mặc ngọc bài có khắc hợp hoan hoa, cái này được lấy từ nhẫn trữ vật của Hứa Du: "Đêm nay chúng ta đi xem."
"Được" Hàn Mục Đồng liền biết sẽ như vậy: "Có khối mặc ngọc bài này chúng ta hẳn là có thể thông suốt mà đi vào" Tuy rằng Tu Tiên giới chay mặn không kỵ, nhưng hai nàng tử trắng trợn táo bạo mà tiến vào loại địa phương như Linh Oánh Các có vẻ có chút đột ngột..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện