Khờ Nữ Thổ Hệ

89: Chương 73-2


trước sau


Trong động, ba người Hàn Mục Vi, Mộc Nghiêu, Hạ Từ Minh đều tự mình tìm cái địa phương bắt đầu điều tức tu luyện.

Khi huynh đệ Thích Giáp tiến vào thì Hàn Mục Vi liền thu công: "Đệ tử bái kiến hai vị lão tổ" Nàng vừa dứt lời, Mộc Nghiêu cũng đi theo đến gần.
Thích Giáp giơ tay: "Không cần đa lễ" Hắn nhìn về phía hoa tai ở trên tai trái của tiểu oa nhi, biết đó hẳn là Tiên Khí Tụ Hồn Đăng năm đó đi theo Hàn Hiển về tông môn, xem ra vị này có thân phận là không thể nghi ngờ.
Mộc Nghiêu truyền âm cùng ông cố mình, thuyết minh chuyện gần Vân Biên Nhai có bạch cốt lui tới, hai mắt Thích Giáp rùng mình, tối nay phỏng chừng là bởi vì có uy áp của Luyện Hư tại đây cho nên vài thứ kia không có xuất hiện: "Ngày sau trong tông sẽ có Kim Đan đệ tử lại đây, con mang theo bọn họ xử lý toàn bộ Vân Biên cho ta một lần."
"Dạ" Mộc Nghiêu cũng có tính toán này.

Phân phó xong sự tình Thích Giáp liền nhìn về phía Hạ Từ Minh đã thu công đứng cách bọn họ có một khoảng cách: "Hải Vân đã rời đi, sao ngươi còn ở đây?"
Hạ Từ Minh tự giễu nói: "Vãn bối nhưng thật ra muốn chạy, chính là thần hồn còn có ấn ký, nhất thời đi không được" Vô Cực Tông không thể so với Thiên Diễn Tông, từ trước đến nay nhân tình lương bạc, phía trước nhìn đến cảnh tượng Thích Thông lão tổ của Thiên Diễn Tông cho đệ tử nhà mình chống lưng nhảy nhót lung tung, hắn lại có chút hâm mộ.
Hàn Mục Vi nghe nói Hải Vân đạo tôn đi rồi lại nhìn về phía Hạ Từ Minh, ánh mắt liền mang theo vẻ hứng thú, hắn đây là có bao nhiêu không làm cho người thích, liền sư tổ nhà mình đều đối với hắn chẳng quan tâm?
"Chỉ cần ngươi không nhiều lời thì ấn ký kia liền sẽ không có việc gì" Chung Ly ngồi xếp bằng ở Tụ Hồn Đăng nói: "Dù sao đan điền cùng thần hồn của ngươi cũng không sạch sẽ, lại thêm một cái ấn ký thần hồn cũng không có chuyện gì."
Lời này nói rất đúng lý hợp tình! Hàn Mục Vi xem như có chút hiểu biết tính nết của lão tổ tông nhà nàng, sự tình tương đối đơn giản, nhân gia loanh quanh lòng vòng thì nàng là hai điểm một đường.
Hạ Từ Minh nghe vậy nhìn nhìn mấy người Thiên Diễn Tông, bất đắc dĩ cười chắp tay nói: "Nếu tiền bối đã nói như vậy, kia vãn bối liền trước cáo từ" Nói xong hắn cũng không vội mà thoát đi, mà là từng bước một mà dọc theo đường đi, không vội không chậm mà biến mất.
Mộc Nghiêu nhìn bóng dáng của Hạ Từ Minh, biết hắn sẽ không vội vã rời đi Vân Biên Nhai, đáng tiếc nhất định phải làm hắn thất vọng rồi, người hắn chờ tạm thời là sẽ không tới nơi này, Bắc Băng Nguyên với Băng linh căn tu sĩ mà nói là cái rèn luyện không tồi.
Nghĩ đến đây hắn không cấm quay đầu nhìn về phía tiểu sư muội ở bên cạnh, so với Minh Nhan sư tỷ hắn vẫn là thích tiểu sư muội như vậy, đầu óc động lúc nào cũng nhanh hơn so với tâm, người như vậy tuy rằng rất khó đ ộng tình nhưng giống nhau đều sẽ không bạc đãi chính mình.
Hàn Mục Vi nhịn một hồi, liền đột nhiên quay mặt đi, nhín Mộc Nghiêu: "Đại sư huynh, ngài như thế nào vẫn luôn nhìn ta, chẳng lẽ gương mặt ta có vấn đề?"
"Không thành vấn đề" Mộc Nghiêu giơ tay vỗ vỗ vai nàng: "Muội thật tốt, thỉnh tiếp tục bảo trì" Nói trở về Mộc gia bọn họ đã có bao nhiêu đời không có nữ hài tử được sinh ra, là bảy vẫn là tám đời?

"Ngài quá khen" Phát điên cái gì vậy? Hàn Mục Vi xoay mặt nhìn về phía Thích Thông lão tổ ở bên người Thích Giáp lão tổ vẫn thường thường ngắm nàng liếc mắt một cái, vị này chính là cái đại nhân vật khó lường là sư tổ ruột của nàng, cũng chính là vị kia ở mười năm trước đến Tiêu Dao Phong đi dạo thuận tay đào đi hai cây linh quả thụ.
Ngoan đồng Thích Thông thấy tiểu oa nhi nhà mình xem hắn, tất nhiên là giơ lên gương mặt tươi cười: "Xấu trúc ra măng tốt, ngươi so thằng nhóc chết tiệt Thiện Đức kia mạnh hơn nhiều" Vẫn là con gái tốt hơn, lại ngoan lại đáng yêu lại hiếu thuận, hắn chính là biết đứa bé này hiếu kính không ít thứ tốt cho Thiện Đức, so sánh với Thiện Đức thì thằng nhóc chết tiệt liền biết khi sư diệt tổ.
"Xấu trúc ra măng tốt" có thể dùng như vậy sao? Hàn Mục Vi đang không biết nên nói cái gì thì lão tổ tông nhà nàng liền bay ra tới: "Nhà ai xấu trúc ra măng tốt? Nàng là con cháu của Hàn gia, giỏi cũng là vì ta cùng Tiêu lang."
Thích Thông bị Chung Ly rống như vậy lập tức vọt đến phía sau Thích Giáp: "Ta là nói Thiện Đức tiểu tử kia không tốt, giáo đồ đệ còn..

còn tốt" Hắn khó được nói sai, liền không cần so đo như vậy sao.
Nguyên lai là ý tứ này, Chung Ly minh bạch: "Sư phụ nàng mặt khác không nói, nhưng xấu thì ta còn rất vừa lòng" Đừng tưởng rằng nàng ngốc, lão đầu kia nếu muốn được đẹp thì khi kết anh tốn chút tâm tư trọng tố thân thể là được, chỉ điểm này đã nói lên hắn rất thật thành, sẽ không câu dẫn đệ tử nháo một hồi bất luân chi nghiệt.
Bốn người ở đây nghe vậy đều có chút ngây người, chuyện này cùng xấu có quan hệ gì? Vừa vặn lúc này Thiên Trúc lão nhân tới tìm hai vị sư thúc Thích Thông, Thích Giáp, nghe Chung Ly nói, đối với thân phận của vị này càng tin tưởng, giống như Hàn Tiêu nói, người này rất mạnh, nhưng có điểm ngốc.
"Hai vị sư thúc" Thiên Trúc lão nhân đánh gãy an tĩnh trong động: "Bên trong núi đá đã rửa sạch xong rồi, cấm chế tuy có buông lỏng nhưng không nghiêm trọng lắm, theo đánh giá muốn phá vỡ nó cần hai năm."
"Ân" Thích Giáp hướng tới Chung Ly chắp tay: "Tiền bối, không biết ngài có cái gì muốn đề điểm hay không?"
Tổ tiên của Chung gia có luyện chế bí cảnh, cho nên trong tộc đối với bí cảnh ghi lại đặc biệt đa dạng, đây cũng là vì cái gì mà Chung Ly chỉ tốn thời gian ngắn ngủn là có thể điều tra ra nhiều chi tiết như vậy.
Nàng cũng không có chôn giấu tâm tư, tự nhiên có cái gì thì nói cái gì: "Cấm chế kia ta nhìn, tuy có buông lỏng nhưng dựa theo tu vi trước mắt của các ngươi thì vẫn không cần vọng động để tránh gặp phản phệ" Nói liền xua xua tay "Trở về kêu đại nhân nhà các ngươi lại đây."
"Đa tạ tiền bối chỉ điểm" Trong lòng Thích Giáp đạo tôn đã có suy đoán đối với người nhà của Hàn Hiển, rốt cuộc Tụ Hồn Đăng này do đứa bé của Hàn gia từ Chung Hiểu bí cảnh mang ra tới, nghĩ đến đây thái độ hắn đối với Chung Ly không cấm lại cung kính vài phần.
Chung Ly xoay người nhìn Hàn Mục Vi, nhìn chằm chằm mặt nàng chăm chú một hồi lâu mới nói: "Đem tầng da xấu xí này trên người của con xóa" Trong động này đã không có người ngoài, nàng muốn nhìn bộ dáng của hậu bối dòng chính của nàng cùng Tiêu lang trông như thế nào đi.
Hàn Mục Vi nghe vậy tâm niệm vừa động liền khôi phục bộ dáng của mình, cười nhìn về phía lão tổ tông có chút ngốc lăng, hỏi: "Thế nào, không làm ngài thất vọng đi?" Tuy nàng lớn lên không tính quá đẹp nhưng nhìn còn tính thoải mái.
Tóc quăn dài gần đến eo mông, đen nhánh sáng bóng, gương mặt hai trứng ngỗng làm cho người thích với hai má phúng phính, ngũ quan xem như không có trở ngại, bất quá thứ làm Chung Ly tương đối kinh ngạc chính là đôi mắt của nàng, trời sinh mang cười, con ngươi hạnh nhân, cùng hai tròng mắt của Tiêu lang giống nhau như đúc.
Nhìn nha đầu ghé vào trước mắt nàng, Chung Ly không khỏi lại lần nữa vươn tay bắt đầu đếm: "Ta cùng con hẳn là cách một, hai..


sáu, sáu thế hệ, con phản tổ?" Còn có đầu tóc quăn này của nàng là chuyện như thế nào? Thần thức đảo qua, cốt linh của tiểu nha đầu xác xác thật thật chỉ có hai mươi sáu, vậy khẳng định không phải là Tiểu Đại.
"Lão tổ tông, phản tổ chỉ dùng để nói yêu thú" Hàn Mục Vi thật muốn cho nàng phổ cập cái gì gọi là cách nhiều thế hệ: "Con chỉ là chọn tính trội mà thôi" Đã không ngừng một người nói nàng lớn lên giống lão tổ tông nhà mình, dẫn tới nàng thật muốn trông thấy vị kia.
Chung Ly lại nhìn Hàn Mục Vi một hồi liền thở dài một hơi, hóa thành một sợi sương đen trở về Tụ Hồn Đăng, tha thứ nàng nhìn nha đầu này có điểm xúc cảnh sinh tình, cũng không biết Tiêu lang cùng Tiểu Đại hiện tại như thế nào? Nàng chỉ sợ sẽ đến không kịp.
Hàn Mục Vi như thế nào mà không rõ tâm tư của lão tổ tông, cũng thực lý giải, rốt cuộc gặp đại nạn, đã trải qua sinh tử khúc chiết, khi tình thâm ý nùng lại chia lìa ngàn năm, là ai cũng đều chịu không nổi.
Bên này Chung Ly đã cho Thích Giáp lời nói, Thích Giáp tất nhiên sẽ không lại để đệ tử động vào cấm chế.

Ngày kế sáng sớm, hai vị lão nhân có đôi lông mày trắng giống nhau như đúc xuất hiện ở Vân Biên trấn.

Bọn họ vừa đến Vân Biên trấn không đến năm cái canh giờ, phạm vi trăm dặm xung quanh Vân Biên Nhai toàn bộ bị đại trận vòng lên, cũng chính là đến lúc này, ngoại giới mới cảm thấy không đúng.
Đêm, trăng non trên cao, đầy sao làm bạn.

Qua giờ Hợi, nguyệt hoa dần dần dày, Mộc Nghiêu mang theo Hàn Mục Vi ra sơn động, hai người đến thẳng chỗ phía trước Hàn Mục Vi phát hiện mấy cái xác chết.
"Chính là nơi này" Bởi vì gặp được khối bạch cốt đầu tiên chính là lão tổ tông nhà mình cho nên nàng cũng không rõ ràng thực lực

cụ thể của bạch cốt ở trình độ gì.
Bất quá hẳn là không thấp, rốt cuộc cho tới bây giờ tu sĩ đã xác định chết ở chỗ này mặc kệ là Vô Cực Tông, vẫn là Thiên Diễn Tông bọn họ đều là Trúc Cơ kỳ.


Hàn Mục Vi mang theo Tiểu Cửu Nhi đi ở bên người Mộc Nghiêu, tay phải nắm chặt Long Chiến Kích: "Đại sư huynh, những cái đó bạch cốt hẳn là có thể liễm tức cùng ẩn thân."
"Đã biết" Mộc Nghiêu vừa dứt lời, Tiểu Cửu Nhi liền bắt đầu xao động, một đôi móng vuốt vào pháp y của Hàn Mục Vi: "Miêu ngao.."
Phượng Minh Kiếm lập tức bay ra tới, tay phải Mộc Nghiêu cầm kiếm dùng sức một chút.

Hàn Mục Vi đã nghe "cang" một tiếng, nháy mắt nhảy lên, đầu thương của Long Chiến Kích ngân quang chợt lóe, dựng phách mà đánh xuống, đáng tiếc không trúng, mũi chân chỉa xuống đất vừa chuyển, nhìn về phía bạch cốt màu đỏ tươi cách bọn họ không đến hai trượng.
Mộc Nghiêu dẫn theo Phượng Minh Kiếm bay vút đến, Hàn Mục Vi biết chính mình không phải đối thủ của nó nên cũng không tính toán đi lên trộn lẫn, miễn cho liên lụy Mộc Nghiêu, làm hắn không đánh thoải mái được.

Mộc Nghiêu vốn là phong linh căn tu sĩ, tốc độ tất nhiên là không chậm, nhưng phó bạch cốt kia hành động lên thế nhưng không chút nào thua hắn.
"Phó bạch cốt này khi còn sinh thời thì tu vi đã đạt Luyện Hư cảnh, mặc dù hiện tại chỉ còn một phen xương cốt nhưng thực lực cũng có thể so sánh Nguyên Anh, đại sư huynh của con có thể cùng nó giằng co đến bây giờ đúng là không dễ" Chung Ly nguyên bản đang tu luyện lúc này cũng mở mắt quan chiến "Nha đầu, con thật không tính toán trước đem hắn định ra tới?"
Hàn Mục Vi đã lười để ý vấn đề này, nhìn trên người bạch cốt trải rộng mấy cái chấm màu đỏ tươi: "Nó có phải đã dính quá huyết nhục mới mẻ có đúng không?"
"Đây là vô nghĩa" Chung Ly mắt trợn trắng, chuyện rõ ràng như vậy còn hỏi sao: "Bạch cốt kia của ta chỉ có máu trắng mới là không có dính quá huyết nhục" Nếu không phải tiểu hậu bối này xuất hiện, phỏng chừng bạch cốt của nàng còn muốn hai, ba tháng sau ở buổi tối mới có thể chạy ra.
"Đã hiểu."
Chung Ly vừa định hỏi nàng biết cái gì liền thấy nàng thu hồi Long Chiến Kích, mười ngón tay kẹp sáu viên lôi châu, đối với Mộc Nghiêu gào một tiếng sau Mộc Nghiêu lóe đi, sáu viên lôi châu nháy mắt bị ném.
Tiếp theo chính là một trận rầm rầm, âm thanh vừa ra, bá một chút, một bộ hồng y bay lên không cầm kiếm đánh xuống, một trận Phượng Minh thanh lọt vào tai, khối bạch cốt kia bị sinh sôi chém thành hai nửa, sau răng rắc một tiếng, khung xương nứt ra, bạch cốt rơi rụng đầy đất, một viên Châu Tử màu trắng ẩn ẩn hồng quang, chỉ to bằng viên đậu nành lăn ra sọ não, ngừng ở trước mũi chân Mộc Nghiêu.
Chung Ly nhìn kiếm trong tay hồng y nam tử, mặt lộ vẻ tiếc hận: "Phượng vô mục mà chiến, thật là đáng tiếc" Hàn Mục Vi đi ra phía trước, nhìn đống xương trên mặt đất, hỏi: "Đại sư huynh, cảm giác như thế nào?"
Mộc Nghiêu biết nàng đang hỏi cái gì: "Khó đối phó" Một chiêu cuối cùng của hắn đã dùng hết chín phần lực mới trừ bỏ phó bạch cốt này, mà trong tay vẫn cầm Phượng Minh Kiếm, có thể thấy được bạch cốt này có bao nhiêu cứng rắn "Đi, chúng ta lại đi tìm những cái khác."
"Được" Hàn Mục Vi mới vừa xoay người, Tiểu Cửu Nhi ngồi xổm ngồi ở vai nàng liền nhảy tới trên mặt đất, đi đến trước mũi chân của Mộc Nghiêu, nhìn chằm chằm viên Châu Tử màu hồng kia.

Mộc Nghiêu thấy thế dùng khống linh thuật đem Châu Tử nhặt lên, lấy gần nhìn kỹ: "Này hẳn là do bạch cốt dùng huyết nhục của tu sĩ mà ngưng tụ thành."
"Đúng vậy" Chung Ly bay ra Tụ Hồn Đăng, lấy viên Châu Tử kia ngưng thần nhìn một hồi, sau hai ngón tay nhẹ nhàng vân vê, Châu Tử tức khắc hóa thành bụi.

Khom lưng bế lên Tiểu Cửu Nhi, duỗi tay hướng tới tiểu hậu bối muốn lấy hai viên cực phẩm linh thạch, nàng sâu kín nói: "Bạch cốt sinh linh, có linh nắn lại thân thể, trên phó bạch cốt này xuất hiện mấy cái điểm điểm màu đỏ tươi, thuyết minh nó đã bắt đầu sinh huyết nhục, chẳng qua vận khí không tốt, trêu chọc các con."
Đút cho Tiểu Cửu Nhi ăn hai viên cực phẩm linh thạch, Chung Ly chuyển qua nhìn Mộc Nghiêu, cúi đầu nhìn Phượng Minh Kiếm: "Kiếm này vô mắt, con lại trời sinh có mắt phượng, trước khi tìm được mắt phượng thì con chính là mắt kiếm."
Hàn Mục Vi nhìn lão tổ tông nhà nàng hiện tại có bộ dáng của cao nhân, tự giác có chút không hiểu nàng: "Ngài đang nói nhân kiếm hợp nhất sao?" Bất quá trời sinh mắt phượng sao, nàng không cấm nhìn về phía đôi mắt của Mộc Nghiêu, mắt phượng cùng trời sinh mắt phượng có gì khác nhau sao?
"Có" Tiểu Thiên Bồ nằm ở trong Thần phủ, nhìn viên Bồ Thần Quả treo cao cao, càng xem càng cảm thấy nó mỹ lệ lóa mắt: "Mắt phượng tầm thường chính là một loại hình dạng của mắt, mà lão tổ tông nói trời sinh mắt phượng là mắt giống linh tê mục của Bảo Ninh chân quân vậy, đều là khi còn phôi thai thì đôi mắt sinh dị biến, do đó sinh ra liền bất phàm."
"Linh tê mục có thể nhìn thấu hư ảo, trời sinh mắt phượng lại tự mang thần uy, ánh mắt nhìn đến chỗ nào liền hiện nguyên hình.

Mộc Nghiêu giống ngươi đều không sợ uy áp của thần hồn, trừ phi người đó là thượng thần đại nhân" Hôm nay nếu không phải lão tổ tông của Vi Vi Nhi nhắc đến chuyện này thì nó cũng chưa phát hiện: "Trên người hắn khẳng định còn có trọng bảo" Bằng không trời sinh mắt phượng sao có thể tránh được đôi mắt của nó?
Nghe xong Tiểu Thiên Bồ giải thích, trong lòng Hàn Mục Vi có chút ê ẩm, nàng muốn một con kim thủ.
Mộc Nghiêu vẫn luôn đang tìm mắt phượng, năm đó đi Đông Châu cũng là vì nghe đồn chợ đen ở Liên Chỉ sơn có Tinh Diệu Thạch xuất hiện, sau này mới biết được đó chính là bẫy rập chờ hắn chui đầu vô lưới: "Đa tạ lão tổ tông đề điểm, vãn bối thụ giáo."
Chung Ly gật đầu, chuẩn bị sau chỉ vào đỉnh núi ở bên phải: "Các con nhìn xem nơi đó là cái gì?" Hàn Mục Vi cùng Mộc Nghiêu theo ngón tay nàng nhìn lại, lọt vào trong tầm mắt rõ ràng là một bộ bạch cốt đã sinh ra hơn phân nửa thân huyết nhục, ngồi xếp bằng ở đỉnh núi phun nạp, hấp thu ánh trăng.
"Vừa nãy không có" Hàn Mục Vi dám xác định, hai mắt nhìn chằm chằm phó bạch cốt kia trên đầu còn chưa sinh huyết nhục, lòng bàn chân phát lạnh: "Nó..

nó đang xem chúng ta?" Đúng vậy, lúc này phó bạch cốt đó đột nhiên trợn mắt nhìn xuống bọn họ, hai đôi mắt huyết hồng tựa mang theo khinh miệt.
Mộc Nghiêu cười nhạt bóp nát một khối ngọc phù, chỉ qua hai giây hai vị lão giả lông mày trắng diện mạo giống nhau như đúc liền xuất hiện ở đỉnh núi.

Cơ hồ là nháy mắt hai người liền cùng phó bạch cốt kia chiến với nhau, Chung Ly mỉm cười nói: "Bạch cốt kia đã sinh trí, hẳn là không phải gần một năm nay mới xuất hiện, hôm nay hai cái lão nhân của Thiên Diễn Tông vừa đến phỏng chừng đã bị nó theo dõi."
"Miêu ngao.." Tiểu Cửu Nhi đột nhiên ngao kêu, Chung Ly loát sống lưng của nó: "Đừng kêu, hiện tại là thời điểm chúng nó hành hương" Hai tròng mắt nhìn lướt qua mười bộ bạch cốt toát ra từ bốn phía, sau liếc nhìn bộ bạch cốt kia đang chiến ở giữa không trung, nàng thực không cao hứng, liền tính tình này mà còn dám xưng vương, may mắn nàng kịp thời tỉnh lại bằng không bái thứ này làm vương phỏng chừng có thể bị Tiêu lang nhà nàng cười cả đời.
Hàn Mục Vi nhìn những cái đó bạch cốt, đang muốn thưởng cho chúng nó mấy viên lôi châu nhưng lại bị Mộc Nghiêu ngăn cản "Sáng mai lại xử lý chúng nó" Đàn bạch cốt này ở ban đêm mượn ánh trăng nên chiến lực đặc biệt cường hãn, bọn họ không cần thiết hiện tại đánh bừa..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện