Khờ Nữ Thổ Hệ

92: Chương 75-2


trước sau


Lại lần nữa ra bước ra sương phòng, Hàn Mục Vi chỉ cảm thấy chính mình giống như đã từng chết qua một lần, hôm nay nàng liền chuẩn bị về Kỳ Châu, lão nhân còn chưa ra bí cảnh, nàng chỉ có thể đi đến chỗ sư tổ của mình nói một tiếng.
Thiên Mục đạo quân nghe nói nàng phải về nhà một chuyến, thần sắc liền có chút kỳ quái: "Đại sư huynh của con cũng phải đi Kỳ Châu."
Hôm nay đã là ngày một tháng chín, mỗi năm ngày Hàn gia trắc linh là ngày chín tháng chín, ý của Thiên Nhất sư huynh muốn Phượng Minh vừa lúc về tông chuẩn bị kết anh thì thuận đường đi Kỳ Châu một chuyến đem mấy đứa bé nhà Hàn gia có linh căn mang về tông môn.
Hàn gia đã nay đã khác xưa, an bài như vậy cũng là hợp tình hợp lý, hắn cũng tán đồng.

Rốt cuộc khi Kim Thành bí cảnh mới vừa hiện thế mấu chốt thì Phượng Minh đi Kỳ Châu, thứ nhất biểu lộ thái độ của tông môn, thứ hai để hắn mang mấy đứa nhỏ về tông cũng càng ổn thỏa hơn một chút.
Nghĩ đến mấy ngày sau chính là ngày chín tháng chín, Hàn Mục Vi tất nhiên hiểu Mộc Nghiêu đi Kỳ Châu làm gì, chỉ là hắn đi Kỳ Châu cùng nàng về nhà có gì xung đột sao? Nàng có điểm hồ đồ, gãi gãi má: "Sư tổ, là đại sư huynh có cái gì không đúng, vẫn là Kỳ Châu đã xảy ra chuyện?"
"Không có" Nhìn bộ dáng của nàng, Thiên Mục liền biết Thiện Đức là đa tâm, đứa nhỏ này rõ ràng là tình đậu chưa khai: "Khi nào con đi? Nếu không vội thì ngày mai cùng đại sư huynh của con đi cùng nhau đi, trên đường cũng có thể chiếu ứng lẫn nhau."
"Cũng đúng" Sớm một ngày hay trễ một ngày với nàng mà nói không có gì khác biệt, chỉ cần có thể ở trước khi Tiểu Nhị Bàn rời nhà nhìn xem hắn một lần nàng liền vui vẻ, nói đến thật là có chút nhớ hắn.
Ra khỏi sương phòng, Hàn Mục Vi mới hậu tri hậu giác mà nghĩ đến biểu tình kỳ quái của sư tổ là từ nơi nào mà ra? Vỗ vỗ đầu óc của chính mình, cảm giác gần nhất hình như nó bị sét đánh đến có chút trì độn.

Giữa nàng cùng Mộc Nghiêu giống như còn có một chút việc nhỏ chưa có giải thích rõ ràng với bên ngoài thì phải?
Ngày kế sáng sớm, Hàn Mục Vi thu công xong liền ra trú điểm.

Lúc này Mộc Nghiêu đã chờ bên ngoài, nàng ném kiếm bay lên, chắp tay nói: "Làm đại sư huynh đợi lâu" Mộc Nghiêu xoay người, trải qua hơn hai tháng khôi phục, hắn đã về tới trạng thái đỉnh: "Ta cũng vừa đến."
Hai người cũng không nói nhiều, ngự kiếm bay thẳng đến Kỳ Châu.


Dọc theo đường đi Mộc Nghiêu tuy có khống chế tốc độ nhưng vẫn làm Hàn Mục Vi dồn hết sức lực mới có thể đuổi kịp.

Khi sắp tới Kỳ Châu, Hàn Mục Vi nhìn vị kia ở phía trước bay nhanh, rốt cuộc yên lặng mà nhổ xuống châu hoa cắm ở trên tóc, thu hồi phi kiếm, nhảy tới lưng của Hồ Điệp, ném hai khối thượng phẩm linh thạch đến khe lõm, nháy mắt đem người nào đó ném cách mình tám trượng.
Mộc Nghiêu nhìn con Hồ Điệp bay càng ngày càng xa, lắc đầu cười nhạt, sau liền thu hồi Phượng Minh Kiếm, đạp gió đuổi kịp.

Mặt trời đã lặn đằng tây, Hàn Mục Vi tới ngoài thành Kỳ Châu, thu hồi châu hoa nhìn về phía sau, đắc ý mà làm cái mặt quỷ, kết quả quay người lại thiếu chút nữa đã bị kinh đến: "Ngài ngài..

đại sư huynh, ngài tới rồi?"
"Tới được một lúc" Mộc Nghiêu nhìn tiểu nha đầu, biết rõ cố hỏi: "Muội làm sao vậy?"
"Không có gì" Hàn Mục Vi lướt qua hắn, ném hai cánh tay, bước đi ở phía trước: "Chúng ta nên vào thành" Kim Đan ghê gớm sao? Sớm hay muộn nàng phải bắt hắn nằm sấp xuống, bất quá nghĩ đến mục đích lần này hắn về tông lại không khỏi thở dài, chuyện "sớm hay muộn" này đại khái sẽ có chút muộn.
Tiến vào Kỳ Châu thành, Hàn Mục Vi vẫn không bởi vì người bên người mà từ bỏ mỹ thực, ăn đến cửa nhà.

Lần này Vượng thúc vừa thấy Hàn Mục Vi liền nhận ra nàng, nha đầu này quỷ tinh, nguyên lai lần trước là giả trang.
Mộc Nghiêu đi theo Hàn Mục Vi vào Hàn gia, mới vừa vào nội viện liền nghênh diện Hàn Vân.

Hàn Mục Vi cũng thu hồi tản mạn, cung kính mà thối lui đến phía sau Mộc Nghiêu: "Tổ phụ."
Nha đầu này bị trong tông sủng đến một chút quy củ đều không có, Hàn Vân cũng là vô pháp: "Con về nhà trước đi, Mục Dương vẫn luôn nhớ con đó" Tiểu gia hỏa kia cũng ồn ào thật sự.

"Dạ" Hàn Mục Vi hướng tới Mộc Nghiêu chắp tay: "Đại sư huynh, kia sư muội liền cáo lui trước."
"Đi thôi" Mộc Nghiêu gật đầu, sau Hàn Mục Vi lại cùng tổ phụ nói một tiếng mới xoay người rời đi.

Nàng đi rồi, Hàn Vân liền hướng Mộc Nghiêu cáo tội: "Nàng tuổi còn nhỏ, không hiểu quy củ, còn thỉnh.."
"Ngài nghiêm trọng" Nếu muốn bàn ra thì trừ bỏ gia thế, ở trong tông hắn cũng không so Hàn Mục Vi tôn quý đến nơi nào, đến nỗi tu vi thì hắn tin tưởng nàng cũng thực mau liền sẽ đuổi theo: "Quy củ chỉ là để người ngoài xem, ta cùng với tiểu sư muội, giữa chúng ta không cần quá mức khách khí" Quá khách khí, phỏng chừng nha đầu đó muốn hắn trả mệnh.
Ý tứ của những lời này, Hàn Vân tất nhiên là hiểu, cũng liền không hề kiên trì nhận lỗi: "Chân nhân đại lượng" Sau nghiêng người nhường đường "Bên này thỉnh." Phượng Minh chân nhân có thể tự mình tới Hàn gia tiếp dẫn, đã thuyết minh thái độ của tông môn đối với Hàn gia, cái này làm hắn không thể không cân nhắc con đường sau này của Hàn gia.
Hàn Mục Vi đi vào tiểu viện nhà mình, ở ngoài cửa đứng một hồi lâu, mới lấy ra biển số nhà vào nhà.

Mặt trời đã lặn, sắc trời gần đen, trong viện trải rộng Quỳ Lăng Hoa, mùi cơm nức mũi hỗn loạn thanh hương nhàn nhạt quanh quẩn ở mũi, trong lòng hơi ấm, đây là hương vị của gia đình.
Hàn Trung Minh mới vừa lấy chiếc đũa chuẩn bị gắp đồ ăn, tay liền dừng lại, chiếc đũa cũng không kịp buông, liền tới tới cạnh cửa, nhìn thấy người đứng ở ngoài cửa, cười nói: "Đại Bàn nhà ta đã trở lại" Kim Thành bí cảnh ở Vân Biên hiện thế, nếu không phải trong nhà vô pháp thoát thân, hắn đã sớm đi tìm nàng.
"Cha" Hàn Mục Vi đến gần, còn chưa nói kịp câu thứ hai thì một đứa bé mập mạp giống nàng tám phần khi còn bé ăn mặc một bộ quần áo ngắn màu xám, chen đến chân của Hàn Trung Minh: "Đại Bàn ở đâu?" Giọng nói trẻ con mang theo vui mừng, nhưng vừa thấy nàng thì tiểu thịt viên thế nhưng bẹp cái miệng nhỏ, thân mình vừa chuyển, cái mông nhỏ liền hướng về nàng.
Đây là làm sao vậy? Hàn Mục Vi duỗi tay túm túm chùm tóc trên đầu đứa nhóc, cười hỏi: "Tiểu Nhị Bàn có phải quên tỷ tỷ rồi đúng không?"
"Không quên" Đứa bé ú ú, một chút đều chịu không nổi đã kích, túm ngọc thạch treo ở trên cổ, xoay người ngửa đầu hé cái miệng nhỏ: "Đây là Đại Bàn tỷ tỷ cho Tiểu Nhị Bàn" Hắn đều nhớ rõ, bao gồm chuyện nửa đêm nàng trộm trốn đi.
"Mau tiến vào ăn cơm" Hàn Trung Minh lôi kéo con gái mang theo con trai vào nhà: "Mẹ con mấy ngày trước đi Ích Châu, ngày mai liền sẽ trở về" Anh Nương không ở nhà, hắn liền tùy tiện nấu một chút cơm canh cùng Tiểu Nhị Bàn ăn chút "Con muốn ăn cái gì, cha lại nấu thêm hai món cho con."
Hàn Mục Vi xua tay, còn từ nhẫn trữ vật lấy ra một ít thức ăn: "Con khi vào thành đã ăn rất nhiều, đây là mang cho hai người" Đều là một ít linh thực cấp thấp, Tiểu Nhị Bàn cũng có thể ăn.
Nếu như vậy, Hàn Trung Minh cũng liền không cần bận việc: "Vân Biên không có việc gì đi?" Hàn Mục Vi túm một cái đùi gà cho Tiểu Nhị Bàn: "Đã không có việc gì, trong tông có phái người trấn thủ" Tuy hai tông sáu môn một chùa chiền kia vẫn luôn như hổ rình mồi mà nhìn chằm chằm, nhưng theo tính tình của sư thúc nàng thì trong hai trăm năm này sẽ không làm ngoại giới tìm cơ hội thừa dịp.

Nghe nói khi bí cảnh hiện thế có người muốn phá trận tiến vào Vân Biên Nhai, kết quả thiếu chút nữa chết ở trong trận.

Đại trận bố trí ở Vân Biên Nhai cũng không phải là pháp trận tầm thường, đó là thất tuyệt sát trận thượng cổ mà hai vị lão tổ Vô Ngôn, Thiện Ngữ hao phí gần năm trăm năm mới luyện chế thành công, lại từ hai người bọn họ tự mình trấn thủ Vân Biên, liền tính là Hợp Thể đại năng tới đều phải ước lượng vài phần.
"Vậy là tốt rồi" Thiên Diễn Tông cường đại thì những gia thế phụ thuộc vào như Hàn gia mới có thể đi được xa hơn, mặt khác Hàn Trung

Minh cũng không có hỏi nhiều: "Đêm nay Tiểu Nhị Bàn ngủ với con, cũng cho ta nhẹ nhàng một đêm."
Tiểu Nhị Bàn nghe vậy liền nhìn về phía tỷ của hắn, Hàn Mục Vi lấy khăn xoa xoa miệng cho hắn: "Dạ, khi con ở nhà mấy ngày nay thì Tiểu Nhị Bàn liền giao cho con đi."
Chung Ly ngồi xếp bằng ở Tụ Hồn Đăng đã xem xét linh căn của Tiểu Nhị Bàn, truyền âm với Hàn Mục Vi: "Không nghĩ tới Tiểu Nhị Bàn chẳng những giống con, tư chất cũng như con vậy."
Hàn Mục Vi vội vàng hỏi: "Linh căn gì vậy ạ?"
"Kim linh căn" Chung Ly nghĩ: "Giá trị của linh căn hẳn là không thấp, cụ thể là bao nhiêu thì phải đợi trắc qua mới biết được."
Linh căn thứ này huyền diệu khó giải thích, trước năm tuổi mặc dù là đại năng tu sĩ cũng chỉ có thể dựa vào một đứa bé có thể tụ khí hay không mới bình phán là có linh căn; qua năm tuổi thì linh căn hiện ra, thuộc tính linh căn cũng dễ tra xét, nhưng giá trị của linh căn lại không dễ tra, trừ phi trắc.
"Phải không?" Hàn Mục Vi thở dài nhẹ nhõm một hơi, cưỡng chế vui sướng trong lòng, lại cho Tiểu Nhị Bàn một cái cánh gà: "Ăn nhiều một chút" Nàng cùng Tiểu Nhị Bàn quả nhiên là tỷ đệ ruột thịt, thịt trên người tiểu gia hỏa này không ít hơn so với nàng khi còn bé "Cha, mẹ có dùng linh lộ của Quỳ Lăng Hoa cho Tiểu Nhị Bàn đuổi tạp không?"
Nhắc tới cái này, Hàn Trung Minh không cấm cười: "Sao lại không?" Tuy rằng có Mật Nhi đường mà Đồng nha đầu mang về nhưng Anh Nương vẫn không yên tâm, ấn Tiểu Nhị Bàn ngồi xổm trong thuốc tắm gần một tháng "Cũng không biết tỷ đệ các con sao có thể lớn lên được? Tiểu Nhị Bàn đuổi tạp xong thì nặng hơn gần hai cân."
Tiểu Nhị Bàn nghe vậy thì cao hứng: "Tỷ tỷ, Tiểu Nhị Bàn phải làm Béo Béo béo nhất" Các thúc bá nương trong tộc đều nói tỷ tỷ chính là bởi vì chịu ăn mà thân thể khỏe mạnh mới có thể dưỡng linh căn vừa thô lại trường, cho nên tiểu đồng bọn đều muốn so béo với hắn, hắn sao có thể sẽ bại bởi bọn họ? Nghĩ lại là một mồm thịt gà, miệng nhỏ tắc đến tràn đầy, rốt cuộc Đại Bàn là tỷ tỷ của Tiểu Nhị Bàn.
Hàn Mục Vi vui vẻ: "Ăn chậm một chút."
Cơm nước xong, mang theo Tiểu Nhị Bàn đi ra ngoài dạo một hồi, Hàn Mục Vi liền trở về phòng.

Tiểu Nhị Bàn tắm rửa xong, ăn mặc một cái yếm thêu cá chép kim hoàng, ôm cái gối đỏ nhỏ của hắn liền tới đây, bò lên trên giường, ngồi ở gối đầu chớp một đôi hạnh mục: "Tỷ tỷ, sau khi đệ đi tông môn thì sẽ ở cùng ngài sao?"
"Hẳn là sẽ không" Theo tính tình của lão nhân thì phỏng chừng sẽ không thu đồ đệ nữa, Hàn Mục Vi ngồi trên giường, nhẹ vỗ về đầu của hắn: "Bất quá khi đệ đi tông môn thì sẽ có rất nhiều sư huynh đệ, nếu tỷ tỷ ở trong tông cũng sẽ thường xuyên đi thăm đệ." Nghĩ đến hẳn là lần này cha mẹ nàng cũng sẽ đi theo hồi tông đi?
"Được" Tiểu Nhị Bàn túm ra cái gối bị mông mình đè, đem nó đặt ở bên chân Mục Vi, sau dựa vào tỷ tỷ nằm xuống: "Lần này tỷ sẽ đợi đệ trắc linh căn xong lại đi sao?" Lần trước nàng chuồn mất làm hắn tàn nhẫn khóc một hồi, cha nói tâm cảnh của tỷ tỷ không xong, cần thiết phải ra cửa rèn luyện.

Hắn tuy không rõ tâm cảnh là gì nhưng cũng biết không thể trở ngại nàng tu luyện.

"Sẽ" Hôm nay đã là ngày sáu tháng chín, lại qua hai ngày chính là ngày chín tháng chín, Hàn Mục Vi vỗ nhẹ Tiểu Nhị Bàn: "Lần này người tới đón các đệ đi tông môn chính là đại sư huynh của tỷ tỷ, hắn rất mạnh, Tiểu Nhị Bàn có thể trông thấy, thật tốt."
"Tiểu Nhị Bàn cũng sẽ rất mạnh" Người trong tộc đều nói tỷ tỷ của hắn rất lợi hại, hắn cũng muốn lợi hại giống Đại Bàn, trong đầu ảo tưởng một viên thịt viên phi thiên độn địa, dần dần mí mắt gục xuống xuống dưới.
Hàn Mục Vi cầm cái chăn nhỏ đắp cho Tiểu Nhị Bàn, Chung Ly liền bay ra Tụ Hồn Đăng: "Chúng ta đi từ đường của Hàn gia nhìn một cái."
"Dạ" Hàn Mục Vi nhìn nhìn Tiểu Nhị Bàn, liền mang theo Chung Ly đi từ đường.

Dọc theo đường đi Chung Ly không có buông tha từng chỗ ở nơi này, nguyên lai đây là nơi mà Tiêu lang sinh ra.

Tới cửa từ đường, Hàn Mục Vi dừng lại chân: "Lão tổ tông, ngài đi vào đi, con ở bên ngoài chờ."
"Ân" Chung Ly hóa thành một sợi sương đen bay vào từ đường, nhìn khối bài vị bị cung phụng ở chủ vị, đôi tay rũ tại bên người không khỏi nắm lên "Chàng chờ ta, ta nhất định sẽ đi tìm chàng" Vô luận chân trời góc biển, nàng nhất định sẽ tìm được hắn, bọn họ có tam thế chi ước, nàng không quên, hắn cũng không được ruồng bỏ "Chỉ thương một người là hứa hẹn chàng cho A Li."
Bên ngoài từ đường, Hàn Mục Vi đón gió mà đứng, nhìn về phía tiểu đạo: "Đại sư huynh" Hồng y theo gió khẽ nhếch, dưới ánh trăng, một đôi mắt phượng của nam tử tựa chứa đầy trời sao, làm dung nhan của hắn càng tôn quý, hắn đến gần nghỉ chân ở cách nàng hai thước: "Tiền bối ở bên trong?"
"Ân" Trong tông đối với lão tổ tông lễ nhà nàng rất tôn kính, nói năng thận trọng, Hàn Mục Vi tất nhiên là vô cùng cảm kích: "Sao ngài lại tới nơi này?"
"Ra ngoài đi một chút" Đình viện của Hàn gia khắp nơi là hoa, Mộc gia trừ bỏ linh thực viên, đã gần vạn năm không có bông hoa nào có thể tự nhiên sống đến nở, nghĩ vậy hắn không cấm cười lên tiếng: "Nói ra có lẽ muội không tin, đình viện nhà muội so với nhà ta đẹp hơn nhiều, cũng tươi sống hơn nhiều."
Trong Mộc gia đều là tiểu tử, mỗi ngày vũ đao lộng kiếm, ngươi truy ta đánh, nơi nào bọn họ đến cũng làm cho cỏ cây khó sống, ngay cả núi giả hồ thạch trong viện cũng thường xuyên không thấy.
"Cái này ta tin" Có thể dưỡng ra Mộc Sướng, Mộc Hà con cháu không sợ trời không sợ đất, Mộc gia phỏng chừng văn nhã không nổi, trong đầu Hàn Mục Vi hiện lên một bức tranh đình viện tàn viên cổ xưa, mỉm cười nói: "Ở Chung Hiểu bí cảnh ta đã kiến thức qua, Mộc gia thất tử rút kiếm đi gặp tổ của Hoàng Linh Ong."
Mộc Nghiêu liễm lông mi cười khẽ: "Muội sợ lôi kiếp?"
Hàn Mục Vi sửng sốt: "Phỏng chừng là bị đánh nhiều nên có chút sợ" Nàng quay đầu nhìn về phía hắn, thực nghiêm túc mà nói: "Muội đang khắc phục."
"Tu tiên vốn là nghịch thiên mà làm, trời giáng lôi kiếp cũng hẳn là" Mộc Nghiêu nhìn lại nàng: "Muội chỉ cần hiểu một chút là tốt rồi, ý nghĩa chân chính của lôi kiếp không phải là diệt sát, nó càng chú trọng thác luyện, muội hiểu ý ta sao?"
Hàn Mục Vi sửng sốt một hồi lâu, mới lại nói: "Hiểu" Hiện tại nàng chỉ cảm thấy chính mình quá hẹp hòi, cho tới nay đối với lôi kiếp đều chỉ thấy tính sát thương của nó, lại trước nay không có nghĩ tới giá trị phía sau của lôi kiếp: "Nghe những lời này của đại sư huynh như thể hồ quán đỉnh, Mục Vi được lợi rất nhiều, đa tạ!"
Ngộ tính của nàng luôn luôn thực tốt, nghĩ đến cũng là bị tràng diệt thần lôi kiếp ở rừng Mạc Nhật làm kinh sợ, mới có thể sợ hãi lôi kiếp như bậy, Mộc Nghiêu nhìn về phía cửa của từ đường Hàn gia: "Tiền bối ra tới.".


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện