Khờ Nữ Thổ Hệ

95: Chương 77


trước sau


Lần này bởi vì Mộc Nghiêu đến sớm cho nên sau ngày trắc linh liền phải xuất phát hồi tông.

Việc làm Hàn Mục Vi cảm thấy ngoài ý muốn chính là Tiểu Nhị Bàn đối với chuyện này hoàn toàn không có một tia cảm xúc rối rắm, về đến nhà, chân vừa chạm đất liền chạy đi bắt đầu thu thập đồ vật của chính mình.
Nhìn hắn chạy khắp phòng, cả nhà đều vui vẻ.
"Nói như vậy ngày mai các đệ khi rời đi sẽ ngồi Xuyên Vân thuyền?" Hàn Mục Vi nguyên tưởng rằng bọn họ sẽ dùng Truyền Tống Trận trong tộc, rốt cuộc như vậy càng phương tiện lại tiết kiệm thời gian.
Anh Nương đang xử lý điền linh gà, hôm nay nàng muốn triển khai thân thủ, làm đồ ăn ngon cho nhà mình: "Năm rồi không phải đều là như vậy sao?"
Tiểu Nhị Bàn chạy đến phòng bếp tìm ghế trúc nhỏ của hắn, ở góc chỗ tìm được liền lập tức đem nó thu vào trong túi Càn Khôn, sau chen vào trong lòng ngực của Hàn Mục Vi, ngưỡng đầu nhỏ xù xù, vẻ mặt hưng phấn mà nói: "Tỷ tỷ, ngày mai Tiểu Nhị Bàn liền phải lên phi thuyền đi tông môn." Không biết nơi đó giống với trong mộng của hắn hay không?
"Đúng vậy" Hàn Mục Vi nhìn đôi mắt lấp lánh của Tiểu Nhị Bàn, đột nhiên có hiểu Mộc Nghiêu vì cái gì không cần Truyền Tống Trận?
Những đứa bé này, bao gồm Tiểu Nhị Bàn từ lúc sinh ra cho đến bây giờ phần lớn đều không có ra khỏi nhà quá xa, trong lòng bọn họ chỉ có rất nhỏ một khối phạm vi mà thôi.

Từ Kỳ Châu đến Thiên Diễn Tông có đường xá tuy không xa, nhưng cũng có thể làm này bọn họ hơi chút kiến thức một phen thiên địa rộng lớn.
Lần này hai vợ chồng Hàn Trung Minh vẫn là giống năm đó đối đãi với khuê nữ mà một câu cũng không có cùng Tiểu Nhị Bàn đề cập đến chuyện Cửu Cửu thạch thang.

Bọn họ không nói, Hàn Mục Vi cũng sẽ không lắm miệng, chỉ là cho Tiểu Nhị Bàn một túi đầy quả mọng, làm hắn cùng các bạn nhỏ chia nhau để ăn, lại dặn dò hắn ở trong tông môn chờ nàng.
Đêm, yên tĩnh thả thâm trầm.

Hàn Trung Minh bối tay đứng ở trong viện, ngóng nhìn bầu trời đầy sao, ánh trăng mờ nhạt, gió mát thổi nhẹ, quỳ lăng làm bạn, mùi hoa di động mê người tâm.

Hắn chưa bao giờ giống hiện tại mà nhẹ nhàng sung sướng như vậy, hiền thê ở bên, nhi nữ song toàn mà tư chất đều tốt, lần này hồi tông kết Kim Đan, hắn cũng coi như là tâm vô quải niệm.
"Cha" Hàn Mục Vi nghe Tiểu Nhị Bàn huyên thuyên nói cả đêm, lúc này hắn rốt cuộc ngủ rồi, đi đến bên người Hàn Trung Minh: "Ngài đang đợi con sao?"

Hàn Trung Minh quay đầu nhìn nữ nhi làm hắn tự hào, cười mà không nói.
Hàn Mục Vi hơi phồng lên quai hàm, nâng mi nhìn lại hắn: "Mỗi lần đều là hai người nhìn con rời đi, lần này con đưa hai người" Cha sẽ không cho rằng đêm nay nàng lại muốn chuồn êm đi?
"Được" Nhìn gương mặt còn hơi chút trẻ con của nữ nhi, Hàn Trung Minh hiện tại cũng có thể lý giải tâm tư lúc trước Anh Nương khăng khăng muốn sinh hạ Tiểu Nhị Bàn, tiên đồ có bao nhiêu lâu? Có người làm bạn tương hộ tốt hơn so với một người cô độc.
Bồi cha ở trong sân hàn huyên một hồi, Hàn Mục Vi liền trở về phòng, thấy lão tổ tông nhà mình ngồi ở trước gương si ngốc mà nhìn gương, liền cười đi qua trêu ghẹo: "Ngài đây là bị nhan sắc khuynh thành của chính mình câu dẫn sao?"
Chỉ là khi đến gần, nàng mới phát hiện trong gương cũng không hình ảnh, trong lòng không cấm nổi lên chua xót: "Lão tổ tông.."
Chung Ly xoay người cười khẽ: "Con không cần đau buồn" Tuy hiện tại nàng chỉ là một mạt thần hồn nhưng có ngưng luyện tinh huyết ở đây thì việc trọng tố thân thể cũng chỉ là vấn đề về thời gian mà thôi "Loại tình huống trước mắt này chỉ là tạm thời" Nàng đứng dậy ngồi xếp bằng trên giường, nhắm mắt rút ra một sợi hồn lực, đem nó phong ấn tại Thần phủ của Hàn Mục Vi "Con một mình ở xa, hết thảy phải cẩn thận là trên hết."
"Dạ" Hai mắt Hàn Mục Vi hơi ướt, từ lúc tương ngộ đến tương nhận đến làm bạn, vị lão tổ tông hoàn toàn xa lạ này hết lòng chỉ dạy nàng, nàng cũng được lợi không ít: "Ngài cũng hết thảy thận trọng" Nói trong tay xuất hiện hai viên trái cây màu xanh biếc, tiến lên hai đầu gối quỳ xuống dâng lên.
"Bồ Thần Quả" Chung Ly có chút kinh ngạc, sau ngẫm lại lại cười, nàng sao lại quên đứa nhỏ này khế ước thần thực Thiên Bồ: "Cảm ơn" Nếu là thứ khác nàng có lẽ sẽ cự tuyệt, nhưng Bồ Thần Quả, nàng hiện giờ thật sự yêu cầu.

Tuy hai viên này không phải trái cây đầu tiên của Thiên Bồ nhưng với thần hồn thì hiệu dụng phi thường lớn, lại nói Tiêu lang hẳn là cũng yêu cầu cái này.
Khi Chung Ly thu Bồ Thần Quả xong, Hàn Mục Vi vững chắc mà cho nàng dập đầu lạy ba cái: "Mục Vi chúc lão tổ tông sớm ngày trọng tố chân thân."
Tiểu Thiên Bồ nói lão tổ tông chưa bao giờ tính toán đoạt xá, thứ nhất là bởi vì thần hồn của nàng cường đại, thân thể bình thường căn bản chứa không nổi; thứ hai là nàng có bí pháp làm hao hết linh thịt huyết mạch để phong ấn thần hồn, vậy chắc chắn có biện pháp trọng tố thân thể, cho nên cũng chướng mắt thân thể của người khác.
"Đứng lên đi" Chung Ly duỗi tay đem nàng kéo lên, lấy ra một khối mặc ngọc giản đưa qua: "Cái này con thu đợi lát nữa lại xem, nhớ lấy không đến tuyệt cảnh thì không cần dùng nó" Nàng đã chịu qua loại thống khổ này, tất nhiên không hy vọng con cháu mình cũng đi theo vết xe đổ của nàng.
Lão tổ tông thận trọng như vậy, Hàn Mục Vi tất nhiên là nghĩ tới trong ngọc giản khắc lục cái gì, tiếp nhận ngọc giản, tiểu tâm mà đem nó thu vào nhẫn trữ vật: "Mục Vi chắc chắn ghi khắc."
"Linh căn của Tiểu Nhị Bàn hợp ta, ta sẽ tự mình dạy hắn, con cứ yên tâm đi" Cả đời nàng chưa thu đồ đệ, cũng không định thu, làm con cháu của nàng thì Mục Dương thừa kế bản lĩnh của nàng cũng vừa lúc.
Hàn Mục Vi hơi chút kinh ngạc, nàng còn chưa quên cây côn dài gần một trượng, nguyên bản nàng còn chuẩn bị đem 《 Thuần Nguyên Quyết 》 khắc ấn một sách cho Tiểu Nhị Bàn, hiện tại thì không cần: "Như vậy có thể rối loạn bối phận hay không?" Tiểu Nhị Bàn làm đồ đệ của lão tổ tông, kia nàng làm tỷ về sau nên gọi hắn như thế nào đây, tiểu tổ tông ư?
"Ta không thu đồ, chỉ là làm hắn tiếp đạo thống của ta mà thôi" Chung Ly cười nói: "Bối phận ở Tu Tiên giới trừ bỏ dòng chính, mặt khác cơ bản đều là y mạnh giả vì trước, con không cần quá mức để ý."
"Mục Vi minh bạch."
Chung Ly lại dặn dò một chút sự tình liền trở về Tụ Hồn Đăng.

Hàn Mục Vi ngồi vào trên giường lấy ra mặc ngọc giản, thần thức đảo qua, văn tự cổ đại liên tiếp ùa vào thần hồn của nàng, cũng may thần hồn của nàng cường đại còn có thể thừa nhận.

Trời còn đen, ngoài phòng có tiếng chim kêu, ríu rít không ngừng.

Hàn Mục Vi tiếp nhận bí pháp lấy máu trọng sinh của Chung gia xong thì cái mặc ngọc giản liền hóa thành bụi.
Bí pháp nàng hiện tại vẫn không thể lĩnh ngộ, Hàn Mục Vi cũng không chấp nhất, mà là dẫn đường linh lực bọc lôi lực ở trong kinh mạch du tẩu, tiếp tục rèn luyện, tẩm bổ kinh mạch.
Tiểu Nhị Bàn mơ một đêm, trong mộng trong tay tiểu thịt viên cầm thương bạc cùng Đại Bàn lưng tựa lưng đại sát tứ phương, thực oai hùng.

Khi đang vui sướng thì hắn bị nước tiểu nghẹn tỉnh, hai móng vuốt xoa xoa đôi mắt, sau quay đầu nhìn về phía tỷ tỷ đang ngồi ở bên người tu luyện.
Trở về mấy ngày, Đại Bàn dường như chưa bao giờ ngừng tu luyện, Tiểu Nhị Bàn thấy trên trán nàng đổ mồ hôi, có nghĩ thầm muốn giúp nàng lau lau, nhưng cũng biết tu sĩ khi tu luyện thì không thể bị quấy rầy.

Tay chân nhẹ nhàng mà bò xuống giường, chạy ra sau đi tiểu, lại không tiếng động mà trở về.
Chỉ là hắn mới vừa bò lên trên giường liền thấy tỷ tỷ mở mắt, không khỏi có chút ảo não, cái miệng nhỏ dẩu lên: "Tiểu Nhị Bàn làm ồn tỷ tỷ" Hàn Mục Vi luyện hóa đoàn lôi lực kia xong, hơi điều tức liền thu công, kéo qua đệ đệ đem thân mình nho nhỏ của hắn ôm vào trong ngực: "Một hồi liền phải xuất phát, đệ có cái gì muốn nói với tỷ tỷ không?"
"Có" Tiểu Nhị Bàn cổ Hàn Mục Vi, cái miệng nhỏ để ở bên tai nàng: "Đại Bàn, Tiểu Nhị Bàn sẽ nỗ lực đuổi theo tỷ, sau đó..

sau đó chúng ta cùng nhau đánh yêu quái."
Hàn Mục Vi nghe vậy không cấm cười: "Được, đệ nỗ lực, ta cũng nỗ lực" Ôm Tiểu Nhị Bàn, nàng không khỏi nghĩ tới hai vị lão tổ Vô Ngôn, Thiện Ngữ đang trấn thủ ở Vân Biên Nhai, Vô Ngôn với Thiện Ngữ, Đại Bàn cũng có Tiểu Nhị Bàn, nhịn không được hôn hôn mặt của đệ đệ "Tỷ tỷ chờ mong ngày cùng Tiểu Nhị Bàn kề vai chiến đấu."
Tiểu Nhị

Bàn nhấp miệng, ghé vào trên vai Đại Bàn, khuôn mặt nhỏ phiếm hồng, hai mắt sáng lấp lánh: "Ân."
Hàn Trung Minh cùng Anh Nương sớm liền đi Minh Tư đường, Tiểu Nhị Bàn rửa mặt xong theo chỉ đạo của tỷ tỷ dẫm lên ghế làm chén mì cho chính mình, ăn đến bụng nhỏ tròn xoe, sau tra xét không có để sót liền nắm tay của tỷ tỷ đi từ đường.
Mộc Nghiêu đi cùng Hàn Vân bái bài vị của Hàn Tiêu lang quân, khi ra từ đường thấy mấy đứa nhỏ đều tới đủ cũng không trì hoãn.

Lấy ra Xuyên Vân thuyền ném lên không trung, sau hắn nhìn Hàn Mục Vi: "Sư muội, tại đây tàm biệt, còn thỉnh trân trọng."

Hàn Mục Vi chắp tay nói: "Mục Vi hiểu được" Sau khi nhìn lướt qua phía sau này mấy cái hài tử, lại nhìn về phíá thanh niên ở trước mắt "Làm phiền đại sư huynh."
"Hẳn là" Mộc Nghiêu gật đầu hướng tới vợ chồng Hàn Trung Minh, hai người bọn họ liền mang theo bọn nhỏ bước vào Xuyên Vân thuyền.

Hàn Mục Vi thấy Tiểu Nhị Bàn quay đầu xem nàng, liền cười vẫy tay với hắn, trong lòng hơi cảm khái, có lẽ lần sau thấy hắn cũng đã trưởng thành.
Mộc Nghiêu nhìn Hàn Mục Vi trên mặt hơi mang biểu tình tiếc nuối liền biết nàng suy nghĩ cái gì, bất quá thời gian chưa bao giờ dừng lại, bọn họ có thể bắt lấy cũng chỉ có thời điểm này, đến nỗi về sau, vậy hẳn là suy tính cái nào nặng cái nào nhẹ.
Thẳng đến Tiểu Nhị Bàn lên Xuyên Vân thuyền, Hàn Mục Vi mới thu hồi ánh mắt: "Chúc đại sư huynh thuận buồm xuôi gió, sau này còn gặp lại."
"Được" Mộc Nghiêu nghĩ nghĩ, vẫn là lấy ra một cái tráp: "Cái này cho muội, bảo trọng" Sau liền đạp phong biến mất tại chỗ.
Hàn Mục Vi có chút ngây người, ngẩng đầu nhìn phía Xuyên Vân thuyền ở giữa không trung.

Mộc Nghiêu đứng ở trên thuyền, nhìn đám nhóc hai mắt nước mắt lưng tròng vịn tay vào cạnh thuyền, không khỏi cười.

Trong tráp là một kiện pháp y, hản là hắn ở bên trong Tàng Bảo Các của tông môn đoạt được, đã định lưu trữ đưa cho tiểu bối trong tộc, đáng tiếc Mộc gia đã tám đời không có sinh ra nữ oa oa.
Xuyên Vân thuyền thực mau rời đi Kỳ Châu thành, Hàn Mục Vi cũng không tính toán lại ở nhà lâu, liền cáo biệt trưởng bối trong nhà.

Trở lại nhà mình mở ra cái tráp Mộc Nghiêu cho, nàng còn chưa tới kịp thấy rõ thì trước mắt chợt lóe, một kiện pháp y màu đỏ rực bay khỏi tráp, vòng quanh nàng, dường như đang đánh giá nàng vậy.
"Uẩn Khê Thạch giáp y" Tiểu Thiên Bồ bay ra Thần phủ, biến ảo thành người đứng ở trên vai nàng: "Mộc Nghiêu ra tay quả nhiên bất phàm."
Hàn Mục Vi vừa thấy pháp y liền biết đây là bảo vật nàng mặc không được: "Uẩn Khê Thạch giáp y có phải là pháp y trong truyền thuyết có thể nước lửa không xâm nhập được đúng không?" Pháp y này linh tính mười phần, định là bảo vật, chỉ là không biết nàng có thể mặc vào được hay không?
"Đúng vậy" Tiểu Thiên Bồ khống chế bồ đằng kéo qua kiện pháp y đã không còn vây quanh Hàn Mục Vi: "Vi Vi Nhi, ngươi trước lấy máu nhận chủ" Pháp y này không cần luyện hóa "Sau đó thay, nhan sắc, hình thức đều có thể tùy tâm ý biến ảo."
Hàn Mục Vi nghe vậy cũng không có lập tức liền bắt đầu lấy máu nhận chủ, mà là trước duỗi tay thử đụng vào nó, khi ngón tay chậm rãi tiếp cận, pháp y cũng không có né tránh, tiếp xúc đến quần áo thì nhắm mắt hiểu được, không có tiếp thu đến một tia miễn cưỡng, nàng mới lấy máu nhận chủ.
Lấy máu nhận chủ xong, Hàn Mục Vi mới vừa cởi ra pháp y trên người thì Uẩn Khê Thạch giáp y liền gấp không chờ nổi mà tròng lên trên người nàng.

Hàn Mục Vi chỉ cảm thấy bên hông căng thẳng, ngẩng đầu nhìn về phía chính mình trong gương to, hồng y bọc thân lộ lả lướt, tơ vàng eo phong uyển chuyển nhẹ nhàng, tay áo rộng ẩn vân thấu hoa vinh.
"Thật xinh đẹp" Tiểu Thiên Bồ cảm thấy này Uẩn Khê Thạch giáp y chính là vì Hàn Mục Vi mà chế tạo: "Người đẹp vì lụa câu này quá đúng."
Ý gì? Hàn Mục Vi quay đầu nhìn về phía Tiểu Thiên Bồ: "Bồ Bồ, ngươi đang chê ta lớn lên không thành công sao?" Thỉnh tha thứ nàng, chữ "xấu" đặt ở trên người mình nàng phun không ra miệng.

Tiểu Thiên Bồ nhìn nàng phồng lên quai hàm, nghĩ nên trả lời như thế nào mới tương đối uyển chuyển?
"Thôi được rồi, ngươi vẫn là đừng nói nữa" Nàng sợ bị thương, lại xoay mặt nhìn mỹ nhân trong gương, liền thúc giục Thiên Diện Châu trong cơ thể biến ảo thành một người phụ nhân ăn mặc một thân áo váy bình thường màu xám trắng, vững vàng thanh âm nói: "Đi rồi."
* * *
"Bánh nướng..

hoành thánh da mỏng nhân nhiều..

bánh bao đi.."
Một vị phụ nhân ăn mặc giản dị, trang điểm nhạt nhẽo, cõng một cái tay nải xám xịt đi ở trên đường, hai mắt bình tĩnh mà nhìn hai bên hàng rong trên đường phố rao hàng, tìm một nhà hơi hẻo lánh, tìm vị trí ngồi xuống.
Mông vừa dính băng ghế liền có một đại nương chạy tới một bên thu thập chén đũa trên bàn một bên hô: "Đại muội tử, lên đường đúng không?" Cũng không đợi người đáp lại "Đói bụng đi, muội muốn ăn gì? Bánh bao, mì nước, hoành thánh gì đều có, rất nhiều mà ăn lại ngon."
Nhìn này nụ cười thỏa mãn trên mặt đại nương, trên mặt phụ nhân cũng đi theo có tia ý cười: "Vậy cho ta một chén mì nước đi."
"Được" Đại nương thu thập sạch sẽ mặt bàn, bưng chén đũa: "Muội ngồi một hồi, mì lập tức tới."
Phụ nhân gật đầu, nhìn kia đại nương xoay người đi rồi nàng mới quay đầu đánh giá người tới lui trên đường phố.

Vừa vào thế tục giới nàng liền phong ấn linh lực, dựa vào hai chân từ Lâm Quốc đi đến Hãn Quốc, lại từ Hãn Quốc đi vào Đại Khương triều này, hao phí gần một năm.
Dọc theo đường đi leo núi qua sông, xuyên phố đi hẻm.

Đã nhập quá phú quý cũng đặt chân quá ổ khất cái, kiến thức nhiều, tâm cũng trống trải, gần nhất nàng đã chạm đến hàng rào của Trúc Cơ trung kỳ, không có gì bất ngờ xảy ra này Đại Khương triều sẽ là nơi cuối cùng nàng ở tại thế tục giới, Hàn Mục Vi cười nhẹ.
"Mì tới" Đại nương bưng một chén mì nước tràn đầy tiểu tâm mà để ở trước mặt Hàn Mục Vi: "Đại muội tử, xem muội đang đi đường, ta bảo nhà ta làm thêm mì cho cho muội, muội thử xem hương vị có được không?" Không biết vì sao, thấy đại muội tử này nàng liền cảm giác là cái quý nhân.
"Cảm ơn đại tỷ" Hàn Mục Vi nhìn canh sắp tràn ra tới, tiếp nhận chiếc đũa, ăn hai miệng, hương vị thật là không tồi: "Canh này dùng xương hầm, rất ngọt, sợi mì cũng dai, ăn ngon."
Đại nương vừa nghe những lời này, rút ra khăn nhét ở trong tay áo, xoa xoa mồ hôi trên trán: "Ăn ngon, vậy muội ăn nhiều một chút, hôm nay quá nóng" Xem xét liếc mắt một cái tay nải phụ nhân đặt ở trên ghế, hỏi: "Đại muội tử, muội muốn đi đâu vậy?"
"Đi kinh thành" Đại Khương triều này phong tình rất giống Trung Quốc cổ, Hàn Mục Vi đi vào nơi này liền không khỏi muốn đi thủ đô nhìn xem.
Đại nương vừa nghe lời này, thoáng sửng sốt, giống như là mất tinh khí thần, kéo ra ghế bên cạnh, một tay chống ở trên bàn: "Ta cũng muốn đi" Bảo Nha nhà nàng bị mang vào kinh thành đã sắp được năm năm, một chút tin tức cũng chưa có, nàng nghĩ đến tâm can thịt đều đau..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện