Không Biết Bao Giờ Gặp Lại

Chương 3


trước sau

3.

Điều hòa trong đồn cảnh sát khá lạnh, tôi chật vật ngồi trong phòng thẩm vấn.

Họ xuất trình giấy tờ chứng minh thân phận của mình, rồi ngồi đối diện tôi.

Người thẩm vấn tôi không phải ai khác mà là bạn trai cũ của tôi, Giang Tự.

Tôi càng run hơn.

Ánh mắt dò xét của Giang Tự khiến tôi xấu hổ, giọng anh vẫn lạnh lùng như trước.

"Tô Dĩ, 24 tuổi, chưa kết hôn, nhà ở..."

"Đêm qua chúng tôi phát hiện dấu vân tay và DNA của cô trên chai nước khoáng ở hiện trường vụ án...

"Chủ khu nhà khai báo cô có sưu tầm nhiều tài liệu phạm tội. Trong nhà lại phát ra tiếng động kỳ lạ vào đêm khuya. Chúng tôi nghi ngờ cô có liên quan đến vụ án giết người mà chúng tôi đang điều tra."

"Đêm qua lúc hai giờ sáng cô đang ở đâu?"

Các câu hỏi dồn dập khiến hồn vía tôi bay lên mây.

Ánh mắt Giang Tự lạnh băng: "Thành khẩn sẽ được khoan hồng, chống đối chỉ tăng thêm tội!"

Đầu óc tôi mơ hồ, cơ thể run rẩy đến ghế ngồi cũng rung theo.

Hai cảnh sát trước mặt tôi đen mặt, gân xanh trên trán hiện lên nhìn thấy rõ.

Lưng Giang Tự thẳng tắp, ánh mắt lạnh lùng, đột nhiên anh đấm mạnh xuống bàn cái rầm.

"Tô Dĩ!"

"Mau thành thật khai ra!"

Tim tôi như muốn nhảy ra ngoài, lòng bàn nhớt nháp mồ hôi.

"Tôi... tôi nên khai cái gì?"

Tôi viết vô số tiểu thuyết, đề tài về cảnh sát, bác sĩ, học sinh thể dục đều có.

Nhưng tôi chưa gặp trường hợp thế này!

Tôi chỉ là đi tắm một cái thôi, mà tắm sao đến luôn cả đồn cảnh sát.

"Cô nói mình giết chồng, cô giấu anh ta ở đâu?"

Tôi!!!

Tròng mắt tôi suýt muốn bỏ nhà ra đi, giọng cứng cỏi hẳn lên: "Anh... nói bậy gì đấy!"

"Tôi làm gì có chồng mà giết..."

Dù miệng lưỡi lanh lợi, tôi cũng bị chuyện này làm cho sợ đến mức líu lưỡi.

"Không... không phải... tôi giết ai?"

Cảnh sát đứng bên cạnh tên Chu Xuyên trực tiếp ném một xấp tài liệu và đoạn ghi âm cuộc gọi vừa rồi xuống.

"Loại người như cô tôi gặp nhiều rồi."

"Xinh đẹp nhưng bụng dạ xấu xa."

"Mau khai báo sự thật."

Tôi??

Chậm nửa nhịp, trong đầu tôi hiện lên câu nói.

Anh ta khen mình xinh đẹp?

Tôi muốn cười nhưng nghĩ lại không hợp tình cảnh nên cúi đầu đọc tài liệu trên bàn.

Là tài liệu tôi sưu tầm để viết tiểu thuyết trinh thám.

Tối hôm qua tôi có gửi cho bạn thuở nhỏ đang làm cảnh sát của tôi để anh ấy xem giúp có mắc lỗi gì về chuyên môn không.

Không ngờ lại gửi nhầm vào nhóm chat khu nhà.

Hơn nữa, cứ hai giờ sáng mỗi đêm
ở tiểu khu sẽ nghe thấy tiếng búa đập và tiếng cười chói tai, làm mấy đứa nhỏ bị dọa khóc nhiều lần.

Sau đó, các chủ nhà trong khu cùng nhau báo cảnh nói tôi làm chuyện phạm pháp.

Còn hiện trường vụ án gì đó...

Ông trời của tôi ơi, đâu liên quan gì đến tôi đâu!

Cuộc gọi lừa đảo vừa rồi là cảnh sát gọi tới để thăm dò tôi.

Thật ra họ đã bao vây nhà tôi trước đó.

Tôi đau đầu, vội vàng giải thích.

"Tôi là tác giả chuyên viết tiểu thuyết trinh thám, lên mạng tra tài liệu là để gửi cho bạn làm cảnh sát xem, cuối cùng lại gửi nhầm..."

"Mấy ngày nay tôi chưa bước ra khỏi nhà một bước, ngay cả đi vứt rác cũng là hàng xóm vứt giúp, mấy người có thể điều tra..."

"Tôi nghĩ là điện thoại lừa đảo nên mới nói bậy..."

"Trong phòng có mùi hôi là do buổi tối tôi ăn bún ốc, mùi quá nồng..."

Lông mày hai cảnh sát phía đối diện cau chặt đến có thể kẹp chết mấy con ruồi.

Tôi nói liến thoắng liên hồi, sốt ruột đến mức đầu đổ đầy mồ hôi.

Cảnh sát Chu tra bút danh của tôi trên mạng, hít sâu một hơi:

"Anh Giang, đúng thật là tác giả viết tiểu thuyết, có bộ Không thể đấm vào mặt, Cha bỏ con đi, 365 kế dạy chồng."

Mỗi lần anh ta đọc ra một cái tên, mặt tôi lại đen thêm một phần: "Anh cũng không cần đọc hết ra đâu."

Anh ta kinh ngạc hét lên: "Thiếu nữ ngây thơ Trư Cương Liệp, cô có 2 triệu fans!"

"Ôi mẹ ơi. Anh Giang, người chúng ta bắt có giá mấy căn nhà luôn!"

Đôi mắt anh ta sáng như tia lazer, tôi nhìn mà thấy sợ.

Tôi:...

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện