Cuối cùng, vụ nổ lớn vẫn ảnh hưởng đến hành tinh này, hai trăm năm sau thảm họa, điều kiện khí hậu trên M7 dần chuyển biến xấu, trở nên không thích hợp cho con người cư trú. Dưới sự vận động của Chính phủ, trong mười năm sau đó, dân chúng trên hành tinh bắt đầu di chuyển, lần lượt di dân đến hành tinh phụ cận.
Nơi này đã là một hành tinh bỏ hoang.
Những tin tức trên đây được Olivia với Mục Căn chắp vá từ các manh mối xung quanh.
"Mọi người đi hết rồi, chỉ có bà Dolai là không đi." Chỉ cần suy đoán đại khái một tý, muốn tính ra kết luận không khó.
Sau khi những người khác đi rồi, một mình bà tiếp tục sinh sống trên hành tinh khí hậu ác liệt này chừng 100 năm, mãi tới khi rời xa nhân thế.
Đối với Olivia và Mục Căn mà nói, một trăm năm là quãng thời gian rất rất dài.
Hai người trầm mặc thật lâu thật lâu, lúc sau Olivia mới đề nghị về phi thuyền trước, nhưng khi họ đẩy cửa chính ra lần nữa, lại phát hiện không đẩy được.
Sau cùng vẫn là Olivia đập vỡ cửa sổ để nhìn thoáng ra bên ngoài: "Tuyết lớn quá, nhà bị tuyết lấp hết rồi."
"Xem ra tối nay đành ngủ trong này thôi." Mục Căn cũng tới gần nhìn thử, xem cũng biết hôm nay bọn họ không cách nào ra ngoài rồi. Vì thế, Mục Căn với Olivia báo một tiếng với các bác đang trấn giữ trên phi thuyền, quyết định qua đêm trong đây.
Tuy rằng nhà cửa ở đây sử dụng chất liệu đặc biệt có tác dụng chống lạnh cực tốt, nhưng qua đêm vẫn rất lạnh. Rơi vào đường cùng, Mục Căn quyết định "mượn" quần áo của nhóm người máy trong quán rượu.
Bà Dolai thực sự rất tử tế với các người máy, bà cho mỗi người máy mặc quần áo đẹp đẽ, chất vải rất xịn, bao năm rồi mà vẫn chưa hư.
"Xin lỗi cô." Bộ đồ dày nhất trong quán rượu mặc trên người một... người máy đang ngồi tại góc quán đắp mặt nạ. Xúi quẩy thay, hình như đó là một quý cô, Mục Căn chắp tay trước ngực, cởi cái áo khoác loè loẹt trên thân người máy nữ tính hư hư thực thực xuống mà ngượng ngùng quá chừng, tiếp theo choàng lên người mình.
Ấm quá đi (≧▽≦)
"Cám ơn." Kéo xong khóa kéo, Mục Căn còn cám ơn búp bê người máy vừa bị mình lột sạch.
Đoạn, cậu chạy lon ton đến bên Olivia, Olivia đã nhanh tay nhanh chân dọn sạch một khoảng sau quầy bar từ sớm và trải áo khoác thật dày (← lột từ mấy người máy trong quán), chẳng những trải trên đất, còn giật rèm cửa xuống làm chăn. Đến lúc Mục Căn tiến vào, ổ chăn đã sớm nóng hôi hổi.
"Ollie, người cậu ấm quá đi mất (≧▽≦)." Mục Căn lăn lộn trong chăn, nhanh chóng lăn tới nguồn ấm – bên cạnh Olivia. Olivia hệt như lò sửa nhỏ, không ngừng tỏa ra khí nóng hừng hực.
"..." Cậu vừa lăn đến tức thì, thân mình Olivia liền cứng đờ, cố gắng kiềm nén xúc động né ra, nhưng rốt cuộc vẫn mặc kệ Mục Căn ôm tay mình.
"Ollie, ngủ ngon! Ba ba, ngủ ngon!" Nhẹ giọng chúc ngủ ngon người thân và bạn bè, Mục Căn nhắm mắt lại.
"Ollie, ngủ ngon." Mục Căn ngủ rồi, người máy A cũng lặng lẽ chúc Olivia.
"... Ngủ, ngủ, ngủ ngon..." Hai chữ ngủ ngon ngập ngừng ấp úng trên đầu lưỡi đã lâu, tới hồi thốt ra được, xung quanh Ollie đã im ắng triệt để.
Nhòm sang trái: Mục Căn đã ngủ khò khò;
Nhòm sang phải: Người máy A tự giác tắt máy.
Mọe nó! Sao mấy người ngủ lẹ dữ vậy?!
ORZ
Thế là Olivia cẩn thận kéo rèm cửa trên người lên trên. Đầu Mục Căn kề sát bên trái cổ hắn, để không quấy rầy cậu, Olivia chẳng dám làm ra cử động nhỏ nào. Trong phòng rất tối, nhưng chưa đến mức tối hẳn, tuyết bên ngoài phản chiếu ánh sáng vệ tinh xung quanh, tia sáng rập rờn xuyên qua khung cửa sổ thiếu rèm, bóng người máy ánh lên vách tường thoạt nhìn cực kỳ đáng sợ.
Song Olivia lại vô cùng bình tĩnh.
Hơi thở của Mục Căn lẳng lặng phun lên cổ hắn, đầu gối của người máy A ngay sát bên phải hắn, trái phải đều được họ vây quanh, Olivia thấy thoải mái cực.
Nhiệt độ hai cơ thể từ từ nhiễm lên tấm rèm trên người và áo khoác dưới thân, ổ chăn ngày càng ấm áp, gần như có chút nóng.
Phải chăng ngủ dưới cánh ba ba cũng là cảm giác này.
"Chíp..." Hắn khẽ kêu một tiếng.
Olivia chậm rãi khép mắt, lần đầu tiên hắn ngủ ngay sau khi nhắm mắt, bình thường hắn rất khó ngủ.
Hắn chìm vào giấc ngủ sâu.
Olivia nằm mơ, trong mơ Mục Căn nhìn mình hết sức chuyên chú, nở nụ cười với mình.
Olivia kinh hồn táng đảm đáp lại nụ cười của cậu, tiếp đó, Mục Căn liền vươn tay đến.
"Đầu cậu lỏng rồi, phải vặn vào." Hắn nghe Mục Căn cất giọng sang sảng.
Mẹ kiếp! Đầu tôi vẫn mọc đàng hoàng trên đầu mà!
Quát xong, Olivia mở bừng mắt.
Xúc cảm bị người đụng chạm vẫn đọng trên đầu hắn, hắn lập tức cảnh giác ngồi dậy: Không phải mơ! Bên cạnh có người!
Nhưng chẳng phải hành tinh này không còn ai sao? Vậy...
Rốt cuộc là người hay ma?
Trán toát ra một lớp mồ hôi lạnh mong mỏng, Olivia cảm giác tim mình đang đập với tần suất gấp gáp hơn.
Hắn nghe thấy âm thanh sột soạt kế bên, cái thứ không rõ là người hay ma tách khỏi mình rồi vẫn chưa chịu đi, mà đi sang phía Mục Căn.
Olivia căng thẳng, tức khắc siết chặt nắm tay giấu dưới tấm rèm —"Ngoan... đầu mi lỏng rồi, để ta vặn chặt cho nào..."
Đó là giọng đàn ông, nghe rất già nua, giờ phút này ông ta đang nói bằng giọng dụ dỗ con nít. Sau đó, Olivia cảm thấy có hai bàn tay lạnh băng lướt qua tai mình đề thò lên đầu Mục Căn.
Trong nháy mắt ấy, đầu óc Olivia trống rỗng, rốt cuộc không quan tâm đối phương là người hay ma nữa, hắn nhảy