Học viện tổng hợp đế quốc không quy định học sinh phải trọ ở trường, vì chỉ tiêu ký túc xá của học viện có hạn, nên số học sinh xuất phát sớm giống Mục Căn cũng khá nhiều. Trong đó, khoa Ẩm thực ít học sinh, thành ra đa số đều được ở phòng ngủ học viện cung cấp, riêng Mục Căn và một tân sinh khác tên Doug ngụ bên ngoài.
Lúc Mục Căn chạy tới địa điểm tập hợp, trùng hợp chạm mặt Doug đến ngay sau cậu.
"Bạn Doug, buổi sáng tốt lành ⊙▽⊙" Mục Căn đã nhớ kỹ tên của toàn bộ tân sinh trong khoa, tự nhiên cũng nhớ tên Doug.
"..." Doug nâng kính mắt, không lên tiếng.
"Tôi là Mục Căn." Sự lãnh đạm của đối phương chẳng mảy may ảnh hưởng tới Mục Căn, Mục Căn chủ động giới thiệu tên mình.
"Bạn Mục Căn, buổi sáng tốt lành." Bấy giờ Doug rốt cuộc cũng chào cậu.
Doug nhìn sơ bốn phía: Hàng loạt phi thuyền đã đậu ngay ngắn chỉnh tề trên đường băng của quảng trường — chắc hẳn phi thuyền quân đội màu đen là phương tiện phi hành lát nữa của họ. Bên cạnh mỗi phi thuyền đều có một quân nhân mặc quân trang màu đen đang đứng, mặt mũi lạnh lùng, đối lập hoàn toàn với đám học sinh rải rác chung quanh.
Lớp trưởng các khoa đang cao giọng chỉ huy tân sinh xếp thành đội hình hợp quy cách, song có vẻ những lớp trưởng mới nhậm chức vẫn chưa thể đảm đương tốt nhiệm vụ này, có học sinh xách túi lớn túi nhỏ đần mặt đứng ở nơi tập hợp, cả đống đứa vừa đến không biết nên đi đâu, nhưng chưa có mặt vẫn chiếm đa số – những thiếu niên mới xa nhà lần đầu quả thực rất thiếu tính kỷ luật, giờ tập hợp hôm nay sớm hơn giờ đi học không ít, vậy mà bao nhiêu người còn chưa rời giường đâu.
Nhăn mặt nhìn thoáng qua mấy tân sinh đang xách hành lý tìm tới tìm lui trong đám đông, Doug lặng lẽ nhíu mày, cầm cái túi không lớn lắm của mình qua đứng kế bên Mục Căn.
"Cám ơn cậu đã gửi tin." Doug đang nhắc tới tin nhắn tối qua nhận được từ Mục Căn thông qua bộ não, đó là một danh sách liệt kê chi tiết những đồ vật cần cho kỳ tập quân sự, cùng với thời gian và địa điểm tập hợp ngày hôm sau.
Danh sách cực kỳ đơn giản mà rõ ràng, thậm chí lên kế hoạch kỹ lưỡng số lượng và vị trí xếp đặt những thứ cần đem theo. Doug chẳng hứng thú mấy với khóa quân sự, bình thường cũng không bỏ công nghiên cứu, cậu ta dứt khoát nhét vật phẩm vào túi theo danh sách của Mục Căn. Trên danh sách có nhiều thứ cậu ta hoàn toàn không nghĩ đến, xếp đồ xong, chiếc ba lô không lớn không nhỏ học viện phát cho được tận dụng vừa đủ.
Đặt ba lô xuống đất, Doug chú ý thấy dưới chân Mục Căn cũng có một ba lô giống y chang.
"Đừng khách sáo." Mục Căn cười nhẹ với cậu ta, dán một con số lên ba lô của Doug: "Hành lý của cậu là số hai."
Doug quay mặt qua, gật gật đầu, nhận lấy miếng dán đơn sơ viết số hai.
"Cậu không vào gọi bọn họ ra à?" Hai người đợi chốc lát, cuối cùng Doug mở miệng trước.
Thời gian tập hợp sắp đến rồi mà còn hơn nửa học sinh chưa chạy tới, Doug để ý thấy các lớp trưởng mới nhậm chức đều rối rít rời khỏi nơi tập hợp, đích thân lên phòng ngủ bắt người, Mục Căn thì vẫn vùi đầu nghiên cứu sổ tay quân sự trong tay, thoạt nhìn chả sốt ruột tí nào.
"À, sáng nay tôi có gửi tin cho Dobby rồi, Dobby nói nhất định sẽ dẫn toàn bộ học sinh cùng đến." Nghe Doug nói chuyện với mình, lúc này Mục Căn mới ngẩng đầu.
"Lỡ người kia... bạn Dobby cũng ngủ quên thì sao?" Nom cậu có vẻ tự tin đến khờ khạo, Doug chau mày.
"Không đâu, sáng nào Dobby cũng lùa đàn bò và các em trai em gái rời giường, nên cậu ấy dậy đúng giờ lắm." Mục Căn tặng Doug một nụ cười ngỏ ý không cần lo lắng, đoạn tiếp tục vùi đầu nghiên cứu quy định huấn luyện quân sự.
Doug: "..."
Hai phút trước giờ tập hợp, có người lên tiếng chào Mục Căn từ xa!
"Mục Căn, buổi sáng tốt lành!" Cách địa điểm tập hợp còn rất xa mà cái họng to của Dobby đã truyền lại đây, trên lưng cậu ta... Không sai! Đích thị là trên lưng! Trên lưng cậu ta cõng vài học sinh, tập trung dòm kỹ, chả phải học sinh khoa Ẩm thực đây sao?
Trước mặt toàn bộ tân sinh, Dobby cứ vậy cõng lũ học sinh đi tới như chốn không người, để ý sẽ thấy mấy đứa trên lưng cậu ta còn đang say giấc nồng, thậm chí có đứa còn ôm gối, người sáng suốt liếc sơ là biết tụi nó bị người ta trực tiếp xách khỏi giường orz. Sau lưng còn có một hàng người máy ngay ngắn, mỗi người máy đều cầm theo một ba lô, xem ra là đồ vật của chủ nhân bọn họ.
"Báo cáo lớp trưởng! Tập hợp hoàn tất!" Dobby mở to mắt, báo cáo đâu ra đấy với Mục Căn ~\(≧▽≦)/~.
"Dobby, cậu vất vả rồi." Mục Căn khoe hàm răng trắng tinh, thật lòng nói lời cám ơn Dobby.
"Không vất vả, bọn họ nhẹ hơn đàn bò nhà tôi nhiều! Bữa nào tuyết rơi lũ bò không muốn ra ngoài ăn cỏ, tôi cũng trực tiếp cõng tụi nó ra ngoài giống vầy nè!" Mặc kệ là bao nhiêu lần, cứ được cám ơn là Dobby lại đỏ mặt, vội vàng bổ sung một câu.
Vì vậy, Doug bên cạnh lại nâng mắt kính.
Dobby chân trước vừa đến, học sinh của khoa Âm nhạc và khoa Mỹ thuật cũng chân sau theo tới, so với lũ học trò đang buồn ngủ, không ít đứa còn mặc nguyên đồ ngủ của khoa Ẩm thực, khoa Âm nhạc và khoa Mỹ thuật nom chỉn chu hơn nhiều! Đứa nào đứa nấy đều quần áo chỉnh tề đi theo lớp trưởng nhà mình, tinh thần phấn chấn, một bộ sẵn sàng ra ngoài bất cứ lúc nào, thoạt nhìn ra hình ra dạng hơn cả khoa Cơ giáp và khoa Chỉ huy chiến hạm!
Tuy nhiên, chả rõ có phải ảo giác hay không, mà Doug cứ cảm giác sắc mặt những học sinh ấy hơi xanh.
Bọn họ duy trì một cự ly nhất định nhưng không quá xa với lớp trưởng, ai cũng tỏ vẻ nơm nớp lo sợ.
"Mục Căn, buổi sáng tốt lành! Bên chúng tôi đủ người rồi." Nói chuyện là Gordo, cậu nhóc tóc quăn có khuôn mặt lấm tấm tàn nhan nom rất hiền lành, nhưng cậu ta quả thực là lớp trưởng khoa Mỹ thuật.
"Chúng tôi cũng đủ người rồi, thật là, tôi đứng ở đây nửa ngày trời mà chả thấy mống nào đến, hại tôi phải chạy tới phòng ngủ gào khàn giọng mới chịu ra." Kerry – học sinh năm nhất kiêm lớp trưởng khoa Âm nhạc của Học viện tổng hợp đế quốc – than thở một câu, sau đó Doug phát hiện mặt mũi đám học sinh đứng sau cậu ta càng xanh tợn, không ít đứa bắt đầu run lẩy bẩy.
"Buổi sáng tốt lành! Mọi người đúng giờ quá!" Mục Căn lại như chả thấy gì, lấy ra một xấp nhãn dán đơn sơ tự chế trong túi, rồi dán lên từng ba lô một, đoạn phát số tương ứng cho chủ nhân ba lô.
Được rồi, cho dù xài phương pháp gì, mặc kệ phát sinh chuyện gì, tóm lại, khi tiếng chuông tập hợp vừa vang lên, hết thảy học sinh đều ngưng hẳn mọi hoạt động, nơi tập hợp thoáng cái lặng ngắt như tờ.
"Thời gian tập hợp chấm dứt, hiện tại những tân sinh chưa có mặt tại nơi tập hợp không cần tham gia khóa quân sự năm nay nữa." Giọng của giám thị khóa quân sự truyền đến mỗi một ngóc ngách của nơi tập hợp thông qua hệ thống khuếch đại âm thanh. Chất giọng nghe vào tai vô cùng thân thiết, nhưng nội dung lại khiến lòng người giật thót.
Mấy tân sinh đang trên đường chạy đến nơi tập hợp cũng nghe thấy lời giám thị, thoạt tiên đều sửng sốt, lập tức gia tăng tốc độ, sau cùng thậm chí còn chạy như điên. Song dù vậy, bọn họ vẫn bị ngăn bên ngoài địa điểm tập hợp, mặc cho họ biện giải thế nào, thanh chặn ngang vẫn không mở ra lần nữa.
"Học sinh tới trễ sẽ nhận điểm không trong khóa quân sự này, vài năm kế tiếp các bạn phải cố gắng hơn những người khác mới hoàn thành học phần tốt nghiệp." Lời tiếp theo của giám thị càng thêm tuyệt tình. Ngay tại chỗ, học sinh bị ngăn bên ngoài trợn mắt to hơn, mà học sinh đến đúng giờ thì thản nhiên vô cùng, đám tân sinh bị tiểu Lôi long Dobby cưỡng chế khiêng tới cũng không hề oán trách, có nữ sinh còn vui vẻ hôn nhẹ Dobby.
"Sau đây, các lớp trưởng hãy điều khiển học sinh khoa mình bắt đầu vận chuyển hành lý, học sinh làm xong trước sẽ đến địa điểm huấn luyện trước. Vì khoa Mỹ thuật, khoa Âm nhạc và khoa Ẩm thực có ít học sinh, nên lần này ba khoa sẽ học chung, nếu có vấn đề xảy ra trong quá trình luyện tập, ba lớp trưởng cũng hãy cùng nhau bàn bạc giải quyết." Giám thị còn đặc biệt nhắc tới mấy khoa cực ít học sinh như khoa Mỹ thuật, ngay lúc ấy, bên cạnh Mục Căn liền vang lên tiếng nghị luận xôn xao:
"Trường mình có khoa Âm nhạc thì tôi biết, nhưng có cả khoa Mỹ thuật nữa hả? Còn khoa Ẩm thực nữa? Khoa quái gì vậy?"
"Thì dạy nấu ăn chứ gì, cơ mà khoa Ẩm thực có đứa học thiệt hả?"
"Có gì không! Chúng tôi học khoa Ẩm thực đây." Nghe bọn họ nói chuyện, Mục Căn lập tức lớn tiếng đáp, ánh mắt quá mức thẳng thắn chĩa thẳng vào hai kẻ đang tán dóc, hai đứa lập tức cúi gằm mặt, một lúc sau thì rụt vào giữa đội ngũ.
"Được rồi, chúng ta đi chuyển hành lý thôi." Lúc quay sang lần nữa, Mục Căn đã lại cười toe toét, nhấc hành lý dưới đất lên, dẫn đầu đi về hướng phi thuyền.
"Hả..." Bấy giờ nhóm học sinh phía sau Mục Căn mới như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, vội vàng bám đuôi Mục Căn.
Hoàn toàn bất đồng với túi lớn túi nhỏ của học sinh khoa khác, hành lý của học sinh khoa Ẩm thực cực kỳ đản giản, mỗi người chỉ mang ba lô quân dụng thống nhất do học viện phân phát. Chỗ Alpha còn một cái túi cực to khác, bên trong đựng các món quà Mục Căn nhận được dọc đường đi, tỷ như bánh ngọt ngon lành mà ông chủ Tony dặn cậu đút lót huấn luyện viên.
Bởi lẽ đã sớm biết sẽ tập cùng khoa Mỹ thuật và khoa Âm nhạc, thành ra Mục Căn cũng gửi danh sách cho Kerry với Gordo, ắt hẳn bọn họ đã truyền danh sách cho học sinh lớp mình luôn, cứ nhìn ba lô gọn nhẹ của hai khoa ấy là biết.
Dựa vào số thứ tự, ba lô của khoa Ẩm thực, khoa Âm nhạc và khoa Mỹ thuật lần lượt chạy vào khoang vận chuyển của phi thuyền theo đường băng chuyền. Chỉ vỏn vẹn mười phút, bọn họ đã hoàn tất công đoạn chuyển hành lý.
"Kế tiếp chúng ta có thể lên thuyền rồi!" Mục căn vỗ vỗ tay,