“Cuộc đời có ai mà không chết, chỉ muốn giữ lại mốc son trong lịch sử.
”Đột nhiên câu thơ này tràn vào trong đầu tiểu cô nương câm điếc.
Trong chớp mắt, nàng cảm thấy một chút đau lòng.
Dạng người giống như Diệp Ninh, vì sao phải chết?Cho dù người trong thiên hạ đều chết hết, hắn cũng không đáng chết!Chưa bao giờ có một người đọc sách như thế này, tình nguyện đối đãi bình đẳng với người khác.
Cũng chưa từng có người, biết lúc nào nàng cũng có thể chết, nhưng mà vẫn làm chuyện như thiêu thân lao vào biển lửa.
“Diệp Ninh, ta nhất định không cho phép ngươi chết!”Tiểu cô nương nhớ bình đựng đầy đường trắng được nàng trân trọng đặt ở trong ngăn tủ, trong lòng âm thầm thề.
Nếu như nói lúc trước nàng là bị bức bách làm nhiệm vụ của Mật Điệp Ti, không thể nào không bảo vệ an toàn của Diệp Ninh.
Vậy thì lúc này ý nghĩ của nàng đã thay đổi.
Dạng anh hùng chân chính không câu nệ tiểu tiết như thế này, thật sự không đáng chết!Diệp Ninh không ngờ được mình thuận miệng nói một câu, vậy mà lại có thể khiến cho tiểu cô nương câm điếc sinh ra nhiều suy nghĩ như thế.
Hắn mặc quan phục, dự định đi Viện giám sát.
Nhưng mà tiểu cô nương câm điếc lại nắm chặt lấy quần áo hắn, dùng đôi mắt tội nghiệp nhìn hắn.
“Chuyện gì vậy? Ngơi muốn đi cùng với ta?”Diệp Ninh nhíu mày.
“Ta đi làm… Không, là đi làm việc, ngươi đi theo ta không thích hợp.
”Nhưng tiểu cô nương câm điếc chớp đôi mắt to ngập nước nhìn hắn.
Lập tức trong lòng Diệp Ninh mềm nhũn.
Ai, nha đầu này, quá thiếu cảm giác an toàn.
Nhất định cuộc sống lúc trước của nàng rất khổ, nên sợ ta vứt bỏ nàng, cho nên muốn đi cùng ta.
Loại tâm lý này là rất bình thường.
Diệp Ninh thở dài, nói.
“Ngươi đi theo ta cũng được, nhưng mà không được chạy loạn, cũng không được nói lung tung… A, đúng rồi, ta quên ngươi không biết nói.
”Diệp Ninh vẫn là đồng ý.
Nhưng mà hắn lại không biết.
Tiểu nha đầu nhìn có vẻ điềm đạm đáng yêu này, thế mà trong lòng lại hàm chứa suy nghĩ ác độc muốn bảo vệ hắn an toàn.
…Đúng lúc hai người lên đường, sắp đi đến Viện giám sát.
Lúc này, cửa lớn Viện giám sát đã mở rộng.
Đoán chừng có mấy chục người, đang đợi ở trong sân.
Bọn họ đang thổi lửa, thế mà lại là đang nướng thức ăn.
“Mùa đông khắc nghiệt, người người trốn ở trong phòng không ra ngoài, các ngươi đúng là hưởng thụ, thế mà lại ở đây làm đồ nướng!”Thái Hướng Cao đến sớm nhìn thấy một màn trước mắt này.
Cả người thật sự là sắp tức đến điên.
Nhóm người này có còn là quan hay không?Lại liếc nhìn, đen xấu mập mạp, lão đầu gầy còm kỳ quái, người trung niên cả người toàn mùi rượu, còn có một đám quần áo không chỉnh tề đang cười toe tóet không có một chút hình dáng nào của quan lại.
Các ngươi cũng coi là quan!?“Ai yo, là Thông Phán đại nhân mới đến, cái này thì ngươi không hiểu rồi, càng là mùa đông, càng phải làm đồ nướng ở bên ngoài, mùi vị này, chậc chậc chậc.
”Lào đầu kỳ quái nước bọt chảy ròng ròng, loay hoay con dê béo ở trên