Bởi vì câu Cuộc thi cố lên, Giang Yểu thành công mất ngủ.
Lật qua lật lại mãi cho đến rạng sáng mới khó khăn lắm thiếp đi, hôm sau tinh thần cũng kém hẳn đi.
Đến buổi chiều, Giang Yểu ghi nhớ đã Liên Thanh Lễ nhắc nhở, sớm chờ ở dưới lầu dạy học lớp mười.
Thấy Tần Khải Chi tan học, cũng không nóng nảy gọi cậu lại.
Mà lặng yên không một tiếng động đi theo phía sau của cậu.
Cậu đi phòng ăn, cô đi phòng ăn.
Cậu ngại nhiều người đi siêu thị, Giang Yểu liền theo đi siêu thị.
Làm bộ cầm bánh mì, Giang Yểu lặng lẽ đi theo phía sau của cậu.
Rốt cục đợi đến khi cậu dừng lại trước một kệ hàng, Giang Yểu từ phía sau lưng tới gần cậu, nhẹ nhàng kéo áo của cậu, thấp giọng nói ——.
Ủng hộ chính chủ vào ngay ( T R Ц м t r ц у e Л .VN )
"Tối hôm qua, cảm ơn cậu đã nói với tôi như vậy."
Sau đó, Giang Yểu nói láo.
"Tôi cảm thấy mình kiểm tra cũng không tệ lắm, nhờ có cậu."
Cậu rủ con ngươi xuống, dường như có loại tận lực tránh né: "Không có việc gì."
Tâm Giang Yểu lạnh xuống, đối với hắn lãnh đạm không biết làm sao.
Rốt cục nhịn không được, cô vẫn là hỏi ra lời: "Cậu, gần đây sao rồi?"
"Tôi coi, chúng ta đã là bạn bè."
Trong giọng nói thất lạc rõ ràng.
"Thế nhưng, cậu luôn thế này.
Tôi sẽ coi là, mình làm chuyện gì không đúng với cậu."
Nghe vậy, cậu lãnh đạm nhìn về phía Giang Yểu, ánh mắt ấy cô thấy không rõ có ý nghĩa khác không.
"Không có."
Sau đó lại lần nữa đưa ánh mắt đặt ở trước kệ hàng bên trên: "Chị không có làm chuyện gì không đúng."
Gặp cậu trả lời, Giang Yểu cũng hành sự tùy theo hoàn cảnh, tiến thêm một bước.
"Nhưng cậu —— "
Câu Giang Yểu cãi lại còn chưa nói ra miệng, một cô gái xa lạ xuất hiện, đánh vỡ bầu không khí giữa Giang Yểu cùng Tần Khải Chi.
"A Khải, thì ra cậu ở chỗ này a."
Khuôn mặt kia lạ lẫm lại diễm lệ.
Giang Yểu nhìn tay cô gái kia tự nhiên thân mật kéo cánh tay Tần Khải Chi.
Mà cậu, cũng không cự tuyệt.
"Ừm."
Cậu nhìn về phía cô.
Mặc dù là một câu vô cùng đơn giản Ừm, thế nhưng tại Giang Yểu nghe được, trong giọng nói ấy có ôn nhu.
Giang Yểu không nói gì, chỉ chăm chú mà nhìn hai cánh tay trùng điệp đan xen.
"Cậu chỉ chớp mắt đã không gặp, tớ tìm cậu đã lâu a."
Cô gái oán trách, trong lời nói là thân mật có cả hờn dỗi.
"Thật xin lỗi, lần sau sẽ không như thế được hay không?"
Tần Khải Chi đưa tay, nhẹ nhàng vuốt