Chuyện Ôn gia cùng Thiệu gia liên hôn, chỉ một chút đã truyền khắp nơi, đặc biệt là ở trong giới thương nghiệp.
Không ít ngưới chờ xem Thiệu gia sụp đổ đều trợn tròn mắt.
Cho đến ngày hôm nay, bọn họ như cũ đoán không ra tác phong hành sự của vị đại tiểu thư Ôn gia kia.
Cô vĩnh viễn như thế, không chịu khống chế, không thể lay động, không hề giống vẻ bề ngoài ôn nhu vô hại.
Bạch Nhụy thật ra không để bụng Ôn Chi Hàn đến tột cùng là thật sự vô hại hay là giả vô hại, Bạch Nhụy chỉ là hoang mang.
Thiệu Từ Tâm là như thế nào cùng Ôn Chi Hàn kết hôn?
Như thế nào đột nhiên như vậy?
Này kỳ thật chính là một cuộc hôn nhân hoàn toàn chỉ liên quan đến lợi ích đi?
Bạch Nhụy hiện tại rất muốn nhìn biểu tình của Ôn Úc một chút.
Lúc trước, người đã thề son thề thề sắt nói Thiệu Từ Tâm sẽ hối hận, sẽ quay đầu cầu hợp lại, hiện tại đến tột cùng là cái tâm tình gì đây?
Bạch Nhụy kỳ thật cảm thấy Ôn Úc gần nhất có chút khó có thể nắm bắt.
Ôn Úc bây giờ đột nhiên đối với chuyện của Điền Gia Hà trở nên thất thần, người vẫn luôn có chút mất hồn mất vía, cũng không biết là làm sao vậy.
Suy nghĩ ném lại tại chỗ.
Bạch Nhụy nhìn giao diện di động viết cái tiêu đề rõ ràng rành mạch rất dễ thấy được.
"Thiệu Từ Tâm người này," nàng không khỏi cảm khái một câu: "Có chút ý tứ."
Mới vừa cảm khái xong, nàng lại bị Ôn Úc kêu đi chỗ cũ uống rượu.
...
Buồn vui của nhân loại vô cùng thất thường.
Ôn Úc không thể vì chuyện kết hôn của chị gái mà tìm thấy một tia vui vẻ.
Người đó chính là Thiệu Từ Tâm, cái người đã nói vô cùng thích cô ta, Thiệu Từ Tâm!
Khi nhìn đến tiêu đề hai nhà liên hôn, cô ta thậm chí sinh ra tia nghi ngờ — vì cái gì không phải là mình?
Đúng vậy, nguyên bản người cùng Thiệu Từ Tâmm kết hôn, hẳn là mình mới đúng.
Thiệu Từ Tâm yêu, hẳn là vẫn luôn thuộc về một người là mình.
Nghĩ đến cũng buồn cười, khi Thiệu Từ Tâm nhiệt tình như lửa mà vây quanh cô ta, trong mắt cô ta chỉ có Điền Gia Hà như gần như xa kia.
Chờ Thiệu Từ Tâm đi rồi, cô ta lại bắt đầu không quen cuộc sống không có nàng ấy...
Hơn nữa vì cái gì sẽ là Ôn Chi Hàn chứ, vì cái gì cố tình là Ôn Chi Hàn?
Rượu một ly lại một ly trôi xuống bụng, không hề tiết chế.
Chờ Bạch Nhụy đến, cô ta đã uống say như chết, không còn sót lại vài phần lý trí nào, trong miệng còn lẩm bẩm.
Bạch Nhụy tò mò mà để sát vào, vừa nghe, liền nghe hai chữ — Từ Tâm.
Đều nói uống say thì nói thật, Bạch Nhụy rốt cuộc cũng rõ cô ta gần nhất vì cái gì luôn có chút thất hồn lạc phách.
Bạch Nhụy ở bên cạnh Ôn Úc ngồi xuống: "Hay lắm, người đi rồi, cậu mới biết hối hận."
Ôn Úc nửa mở đôi mắt mê ly say đến đờ đẫn.
Bạch Nhụy giơ tay vỗ vỗ bả vai cô ta: "Còn biết tớ là ai không?"
Ôn Úc hơi hơi mở ra cánh môi, chậm rãi phun ra hai chữ: "Từ Tâm......"
— tốt, đã hoàn toàn uống đến hồ đồ.
Bạch Nhụy đứng dậy, lưu loát mà vén tay áo, chuẩn bị đem người đưa về nhà.
Ôn Úc lại không muốn về nhà, cô ta không muốn thấy Ôn Chi Hàn.
Bạch Nhụy biết nàng cùng Ôn Chi Hàn mâu thuẫn, không có biện pháp, chỉ có thể đem người mang về nhà của mình ngủ.
Cũng may Ôn Úc cũng không có ói, dính gối liền ngủ, cũng coi như an phận.
Bạch Nhụy nhìn Ôn Úc ngủ, trong lòng yên lặng cảm khái: Bạn bè kiểu này chắc có bền lâu ha...
Tớ còn chưa uống một giọt rượu nào đấy!
......
Ngày hôm sau, buổi sáng hơn mười một giờ, Ôn Úc rốt cuộc tỉnh.
Cô ta đỡ cái đầu ẩn ẩn đau ngồi dậy, vừa mở mắt, bị doạ ngốc.
Xung quanh hết thảy đối với cô ta mà nói vừa quen thuộc lại xa lạ, thậm chí khắp nơi đều biểu lộ một tia quỷ dị.
Mình không phải......!Đã chết sao?
Cô ta ngây ngốc mà ngồi tại chỗ, vô thố mà nhìn tay của