Thiệu Từ Tâm đã hạ quyết tâm khóa trái tim càng chặt.
Mặc kệ là Ôn Chi Hàn hay là người khác, nàng đã quyết định không cho phép bất kì ai bước vào trái tim nàng dù chỉ một bước, 0.
5 bước cũng không được!
Đóng cửa trái tim nói được thì làm được, cái gì kịch bản cưới trước yêu sau, cách xa người nào đó họ Thiệu nàng một chút!
"Em đi tắm rửa nghỉ ngơi đây.
"
Nàng chủ động đẩy Ôn Chi Hàn ra, cũng không dám quá dùng sức, giống như đụng vào bảo vật trân quý nhất thế gian, mỗi một tia lực độ đều nhẹ nhàng và trân trọng.
"Nghỉ ngơi sớm một chút, ngủ ngon.
"
Nàng xoay người tránh ra.
Ôn Chi Hàn xoay người nhìn về phía nàng, bỗng nhiên có chút suy nghĩ.
Em ấy có phải! đang trốn tránh mình hay không?
!
Thiệu Từ Tâm làm xong các bước chuẩn bị ngủ, đẹp đẹp xinh xinh trở về phòng chuẩn bị ngủ.
Đối với hiện tại mà nói, nằm ngủ ở bên cạnh Ôn Chi Hàn ít nhiều gì cũng có chút tính khiêu chiến, nhưng nàng muốn lui cũng lui không được, chỉ có thể căng da đầu tiếp nhận.
Nàng không muốn để Ôn Chi Hàn phát hiện tâm nàng đang loạn.
Ôn Chi Hàn dựa ở đầu giường đọc sách.
Trong phòng tắt đèn lớn, chỉ chừa hai ngọn đèn ngủ ánh sáng vàng cam dịu dàng ở đầu giường.
Thiệu Từ Tâm vừa đi vào, là có thể thấy ánh sáng vàng cam ấm áp rơi trên người Ôn Chi Hàn, dừng ở trên lông mi của cô, cả người dường như khoác một tầng sa mỏng mềm mại.
Thiệu Từ Tâm bước chân bất giác tạm dừng.
Tâm trạng đột nhiên dao động không ngừng.
Bức họa xinh đẹp này nàng đã nhìn qua không biết bao nhiêu lần, nhưng dĩ vãng nàng chưa bao giờ mất khống chế giống như giờ khắc này, dường như sau khi thông suốt nhìn đối phương nơi nào cũng cảm thấy tốt.
— mình không thích chị ấy.
Thiệu Từ Tâm đang ở trong lòng mặc niệm thần chú năm chữ mới tạo ra của mình.
Chờ tâm tình bình thản chút, nàng mới một lần nữa động đậy cước bộ, xốc ổ chăn lên giường.
Nàng vẫn có ý thức mà duy trì một đoạn khoảng cách ngắn, đưa lưng về phía Ôn Chi Hàn.
Vì để không bị phát giác, thanh âm nàng cũng cố tình nhẹ nhàng không ít: "Em ngủ trước nha, ngủ ngon.
"
Trong phòng rất an tĩnh.
Không có thanh âm Ôn Chi Hàn đáp lại, cũng không có thanh âm lật sách.
Thiệu Từ Tâm không dám xoay người nhìn xem, cũng không thể khống chế cảm xúc rối rắm giờ khắc này đang ùn ùn kéo đến.
Tại sao chị ấy không nói với mình câu "Ngủ ngon" chứ? Rõ ràng mỗi ngày chị ấy đều sẽ nói! !
Chị ấy có phải phát hiện cái gì hay không?
Hay là chị ấy không vui?
Mình có nên đi an ủi chị ấy hay không?
Thôi, vẫn là không cần, càng tới gần càng luân hãm, đừng làm loại việc ngu ngốc này.
Năm ngón tay Thiệu Từ Tâm bất giác gắt gao nắm chặt góc chăn, cưỡng bách chính mình nhắm mắt lại, cưỡng bách đầu óc quét sạch những chuyện có liên quan với Ôn Chi Hàn.
Một lát sau, nàng một lần nữa mở mắt ra.
— nhưng là nàng không muốn Ôn Chi Hàn không vui.
Nàng vẫn là nhịn không được muốn xoay người nhìn xem Ôn Chi Hàn làm sao vậy.
Nhịn không được suy nghĩ nếu Ôn Chi Hàn thật sự không vui, nàng phải an ủi như thế nào.
Nhịn không được! ! Nhịn không được toàn bộ đầu óc đều là Ôn Chi Hàn.
Càng muốn trốn tránh thì sẽ càng không có biện pháp trốn tránh.
Biểu tình tràn đầy do dự, nhưng thân thể của nàng đã bất giác chậm chạp chuyển động.
Nàng đột nhiên đón nhận một đôi mắt u lam trầm tĩnh.
Đôi mắt chìm trong ánh sáng so với ngày thường càng ôn nhu, nhưng cũng so với ngày thường càng khổ sở hơn.
Ánh đèn vàng cam mơ hồ như là ranh giới giữa hiện thực cùng ảo mộng.
Thiệu Từ Tâm bỗng nhiên không phân biệt được là do ánh mắt khổ sở của Ôn Chi Hàn, hay là do sự áy náy cùng chột dạ của bản thân quấy phá.
Nàng chỉ cảm thấy giờ khắc này Ôn Chi Hàn khiến người ta đau lòng vô cùng.
Nàng không đành lòng.
"Ôn Chi Hàn! ! " Nàng nhịn không được mở miệng.
"Ừm?"
Thanh âm đáp vừa dịu dàng lại dễ nghe, vẫn như ngày thường.
Thiệu Từ Tâm Tâm bất an đột nhiên được xoa dịu.
"Chị không vui sao?" Nàng hỏi.
"Sao lại hỏi như vậy?" Thanh âm của Ôn Chi Hàn như cũ ôn nhu.
"Bởi vì! ! Em không nghe thấy chị nói câu ngủ ngon với em?" Nàng bắt đầu không dám nhìn vào đôi mắt của cô.
"Đừng lo lắng, chị chỉ là đang nghĩ vài chuyện.
"
"Nghĩ chuyện gì?"
Ôn Chi Hàn nghe vậy khép lại sách trong tay, đặt trên tủ đầu giường, sau đó nằm xuống, cách nàng rất gần.
Nàng cố tình duy trì khoảng cách lại bị cô xoá sạch trong lúc lơ đãng.
"Từ Tâm," Ôn Chi Hàn đôi mắt sáng trưng mà nhìn nàng, nói thẳng không cố kỵ, "Em có phải trốn tránh chị không?"
Vừa dứt lời.
Trong lòng Thiệu Từ Tâm đột nhiên chấn động.
! ! Quả nhiên vẫn là bị chị ấy đã nhìn ra.
"Em không có! ! "
Thiệu Từ Tâm theo ý thức phủ nhận, theo bản năng muốn xoá sạch vấn đề này.
"Chị đừng nghĩ nhiều, đang yên đang lành em trốn tránh chị làm gì chứ?"
"Không biết," Ôn Chi Hàn đáp thật sự thành khẩn, rồi sau đó khẽ cười một chút, "Có lẽ là bởi vì chán ghét chị?"
Cô đang thử, cũng đang cầu nguyện.
Cô hy vọng đáp án không phải là như vậy.
Nếu không thể chạm đến trái tim của Thiệu Từ Tâm Tâm, thì ít nhất không bị nàng chán ghét, ngay cả tư cách lấy thân phận bạn bè ở bên cạnh nàng cũng không có.
"Em mới không có!"
Thiệu Từ Tâm lập tức phủ nhận, phủ nhận đến thiệt tình thực lòng.
Sau khi ý thức được âm điệu chính mình giống như có chút kích động, nàng xấu hổ mà điều chỉnh một chút.
"Ôn Chi Hàn sao chị lại bịa đặt như vậy, em không có chán ghét chị, em chán ghét ai cũng sẽ không chán ghét chị! ! "
Nàng xác thật không có biện pháp chán ghét cô.
Ngay cả việc nhìn thấy cô khổ sở cũng không đành lòng, đầu óc toàn nghĩ làm sao để dỗ dành an ủi người ta! !
"Thật sự?" Ôn Chi Hàn lại tới gần nàng một chút, trong lòng tràn đầy mong chờ.
Nhìn Ôn Chi Hàn dần dần phóng đại trước mắt, nhịp tim Thiệu Từ Tâm càng lúc càng nhanh.
Nàng tránh đi tầm mắt của cô, bắt đầu chơi đầu tóc chính mình, không chút để ý.
"Đương nhiên là thật sự, chị tốt như vậy, sao em lại có thể chán ghét chị chứ.
"
Ôn Chi Hàn lặng im mà nhìn người trước mắt.
Cô bỗng nhiên cảm thấy bản thân nhìn không thấu nàng.
Không biết nàng suy nghĩ cái gì, không biết kế tiếp nàng sẽ làm cái gì, không biết về sau nàng sẽ xử lý mối quan hệ giữa các nàng như thế nào, thậm chí không biết một ngày nào đó nàng có thể sẽ rời bỏ cô hay không.
Mỗi một tầng suy nghĩ, trái tim của cô sẽ bị bóp chặt một lần.
Cô đã không thể quen một cuộc sống không có nàng.
"Từ Tâm," cô nhẹ nhàng nắm lấy tay Thiệu Từ Tâm: "Nếu chị làm chuyện gì làm em không vui, em phải nói cho chị, biết không?"
Thiệu Từ Tâm nâng đôi mắt nhìn cô.
Ôn Chi Hàn ôn ôn nhu nhu mà nói: "Chị hy vọng em sẽ luôn thoải mái khi ở bên cạnh chị.
"
Thiệu Từ Tâm bỗng nhiên cái gì cũng không nói ra được.
Ôn Chi Hàn muốn đối xử tốt với nàng, nàng lại muốn bảo trì khoảng cách.
Nàng thương tổn Ôn Chi Hàn.
Nhưng nàng không muốn thương tổn Ôn Chi Hàn.
Trở tay nắm lấy tay của Ôn Chi Hàn, Thiệu Từ Tâm dương môi lộ ra một nụ cười cười ôn nhu: "Em hiểu, đừng lo lắng, là vấn đề của riêng em, đêm nay tâm tình của em có chút không tốt.
"
Nàng nỗ lực nói dối một cách tự nhiên.
"Không phải bởi vì người khác trêu chọc em, chỉ là bỗng nhiên tâm tình không tốt, không lý do, chị có thể hiểu không?"
Ôn Chi Hàn khẽ vuốt ve gương mặt của nàng, trong ánh mắt tràn đầy quan tâm.
"Muốn chị ôm em một cái không?"
Thiệu Từ Tâm ngẩn người, nàng rất muốn cự tuyệt, nhưng nàng căn bản không có biện pháp cự tuyệt ánh mắt Ôn Chi Hàn như vậy.
Vì thế nàng nhẹ nhàng cười cười, gật đầu nói: "Muốn.
"
Khoảnh khắc được Ôn Chi Hàn ôm vào trong lòng ngực, Thiệu Từ Tâm thỏa hiệp.
Không phải thỏa hiệp với thích, mà là thỏa hiệp với ở chung.
Không biết bắt đầu từ khi nào, nàng đã quen Ôn Chi Hàn ở bên cạnh mình như thế, quen mỗi một ngày đều có cô.
Nàng đã sớm không thể từ chối gần gũi Ôn Chi Hàn, nàng như cũ nguyện ý thậm chí muốn tiếp tục cùng cô ở chung như vậy.
Cho nên cứ như vậy đi, khiến cho việc các nàng ở chung tiếp tục