Không Ô Nhiễm, Không Gây Hại

Thiếu


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Mông Nhỏ

Dụ Lan Xuyên: ""Anh nói gì?"’

""Có thể còn không chỉ như vậy."" Hàn Đông Thăng nói tiếp, ""Khi đó tiểu Dụ gia cậu còn nhỏ tuổi, không biết còn nhớ hay không. Đại khái là mười mấy năm trước, xưởng bột mì ở thôn tiểu Cương tỉnh Lân nổ tung, tổng cộng có mười tám người chết, lúc đầu chuyện này xử lý theo trường hợp sự cố ngoài ý muốn.""

Dụ Lan Xuyên không có ấn tượng gì, lúc ấy thông tin truyền thông chưa phổ biến, tin tức trong khu vực rất khó để lại ấn tượng gì cho người khác, liền hỏi: ""Không phải là sự cố sao?""

""Không phải, về sau bọn họ tìm được hai khối... tàn thi, những bộ phận khác không phải bị đốt trọi thì là bị nổ bay, chỉ có hai khối tàn thi này hợp với phần cổ, tất cả đều là bị người dùng đao cắt cổ, hung khí vô cùng sắc bén. Miệng vết thương giống như họa sĩ dùng bút vẽ ra một đường vòng cung, dài 32cm, không nhiều một phân cũng không thiếu một phân.

Máy sưởi thiêu có chút nóng, vậy mà Dụ Lan Xuyên nghe được một trận ác hàn từ trong lời nói của anh ta.

""Tiểu Dụ gia, cậu phải biết, kể cả vẽ một đường vòng cung 32cm trên giấy cũng không phải dễ, huống chi là dùng đao cắt cổ người."" Hàn Đông Thăng dừng một chút, lại nói, ""Tôi nhớ rõ lần đó, tiền bối còn tại thế đều tụ tập ở viện 110, tất cả mọi người nói đây là bút tích của Vạn Mộc Xuân.""

Dụ Lan Xuyên bất giác phản bác lại: ""Cái này thì chưa chắc đi?""

Hàn Đông Thăng có chút ngoài ý muốn nhìn anh.

Dụ Lan Xuyên suy nghĩ một lát: ""Phòng 804 này, trước khi các anh tới đây đã có mấy môn phái tự xưng là "Vạn Mộc Xuân" từng đến, chuyện xảy ra cũng khá giống như vậy, có thể thấy rằng có rất nhiều người giả mạo bọn họ.""

""Tôi cũng nghe người ta nói một chút về chuyện của khách thuê phòng lần trước, thế nhưng hai chuyện không giống nhau."" Hàn Đông Thăng nói đến đây, nhẹ nhàng rùng mình, ""Tôi tận mắt thấy, bọn họ dựa theo miệng vết thương của hai khối thi thể trong xưởng bột mì, chia ra vẽ lại lên giấy, gần như là hoàn toàn trùng khớp nhau.""

Dụ Lan Xuyên luyện bí quyết Hàn Giang Thất đến giờ, vẫn không rõ lắm trình độ của mình như thế nào, mấy ""Vật tham chiếu"" xung quanh đều là mấy đồ chơi cẩu thả kém cỏi.

Loại ""Kỹ thuật"" vô cùng thần kỳ này, cho tới giờ anh còn chưa từng thấy qua.

Hai người mắt to trừng mắt nhỏ trong chốc lát.

Dụ Lan Xuyên nghĩ thầm: ""Quá phóng đại.""

""Năm ấy, Xuân lão tiên sinh qua đời, tính ra thì cô gái lầu trên còn chưa đến 10 tuổi, một già một trẻ này đều không thể,"" Hàn Đông Thăng nói, ""Một hệ của Vạn Mộc Xuân đều là nhất mạch đơn truyền, có thể có loại công lực này cũng chỉ có Vệ Kiêu.""

Dụ Lan Xuyên cảm giác nếu giờ mình chen vào một câu ""Có DNA để chứng minh không"" thì hơi kỳ dị, nhưng anh vẫn cảm thấy, nếu căn cứ phán đoán không thể làm chứng cứ tư pháp, thì căn cứ này chỉ
sợ cũng có chỗ không chặt chẽ.

Dụ Lan Xuyên: ""Về sau có bắt được Vệ Kiêu không?""

Hàn Đông Thăng: ""Loại sát thủ nhà nghề này xuất quỷ nhập thần, căn bản là không thể bắt được. Vệ Kiêu ít lộ mặt trước người khác, cậu cũng không thể biết được đâu là mặt thật, đâu là mặt giả của hắn.""

""Tôi tưởng mặt nạ da người là truyền thuyết.""

""Mặt nạ da người mà mấy người cảnh sát Vu nói đương nhiên là truyền thuyết, nhưng Thuật Dịch Dung cao minh vẫn phải có. Mắt thường nhìn gần sẽ không phân biệt được thật giả, chẳng qua cậu với tôi đều không biết mà thôi."" Hàn Đông Thăng nói, ""Loại người như thế gây án, ngay cả dấu vân tay hay dấn chân cũng không để lại. Camera giám sát căn bản không chụp được, con đường mà cảnh sát có thể điều tra được bọn họ sẽ không đi, giết người xong sẽ giấu mình vào trong biển người, chỉ để lại một tuyệt kỹ độc môn ở hiện trường để làm bằng chứng thu tiền từ kim chủ(*). Một kẻ lưu lạc đi lướt qua cậu trên đường cái, có thể chính là một sát thủ vừa rửa sạch tay.""

(*)người thuê sát thủ giết người

Nói cách khác, đầu tiên là không tìm được người, tìm được cũng rất khó có chứng cứ khởi tố hắn.

Hàn Đông Thăng: ""Khi Xuân lão tiên sinh còn tại thế, cũng đã tuyên bố môn phái rửa tay chậu vàng, không làm nghề cũ nữa. Dĩ nhiên, chúng tôi không phải là cảnh sát, Vệ Kiêu có tuân theo sư mệnh hay không, chúng tôi cũng không xen vào. Thế nhưng mười tám người ngày đó chết ở trong tay hắn, phần lớn chỉ là nông dân lúc rảnh rỗi đi làm công, đời này địa phương đi xa nhất là huyện thành, trong đó còn có con trai của ông chủ xưởng bột mì, còn chưa tới mười hai tuổi. Chuyện này thật sự có chút phát rồ, nhưng mặc dù như vậy, Dụ lão và Dương Bang chủ bọn họ cũng không đồng ý kết luận. Dụ lão nói, ông ấy coi như là nhìn Vệ Kiêu lớn lên, không tin với nhân cách của Xuân lão tiên sinh lại dạy ra loại đệ tử như vậy. Nhưng có người ngày ngày tới làm ầm ĩ, có một lần đại hội võ lâm cãi cọ hỗn loạn, đều nói phải loại Vạn Mộc Xuân ra khỏi "Ngũ Tuyệt".""

Dụ Lan Xuyên nhớ tới Dương lão từng kể chuyện quá khứ cho anh: ""Là vì trước kia khi Vệ Kiêu tới đại hội võ lâm đắc tội rất nhiều người?""

""Dương bang chủ nói cho cậu biết?"" Hàn Đông Thăng gật đầu một cái, ""Vệ Kiêu lúc còn trẻ thay sư phụ tới đại hội võ lâm, có người không ưa hắn, sau đó ước chiến... Thật ra người trẻ 


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện