Không Phụ Hàn Hạ

Chương 78


trước sau


Đúng là điển hình của việc thảo luận với thiếu gia giai cấp tư sản, Mộc Hàn Hạ lười đi sâu nghiên cứu với anh ta.

Tay cô gõ trên mặt bàn nói:"Đúng vậy.

Vậy nếu chúng ta nhắm vào mấy loại khách hàng chủ yếu này, xây dựng một cửa hàng làm cho bọn họ cảm nhận được sự thân thiết thỏa mãn thì sao?"
Lục Chương ngẩn ra.
Mộc Hàn Hạ thản nhiên nở nụ cười, trong nụ cười mang theo mấy phần thách đố, mấy phần xảo quyệt, nhưng nhiều nhất là thoải mái.

Lục Chương cảm nhận được chân mày khóe mắt cô hình như cũng nhiễm tầng ánh sáng trong ánh chiều tà.
Cô giơ bàn tay trắng như ngọc, để laptop đến trước mặt anh ta.

Anh ta nhìn hình ảnh mô phỏng cửa hàng, còn có hai chữ "Duyệt Gia" trên mái nhà.
Lục Chương:"Tên này thật quê mùa."
"Cậu muốn tên gì cũng được, nhưng phải khiến người ta cảm thấy thân mật, dễ nhớ." Mộc Hàn Hạ nói, cô bắt đàu phơi bày bức tranh ý tưởng trung tâm thương mại cho anh ta.
" Gia là chủ đề trung tâm thương mại này của chúng ta.

Hiện tại kinh tế thực thể suy yếu, mọi người không còn thích đi dạo mua sắm như trước, nhưng sự quan tâm với gia sẽ càng ngày càng mãnh liệt.

Hơn nữa thế hệ 7x, 8x sau khi trở thành cha mẹ càng thích ứng với kinh doanh kinh tế, càng coi trọng gia đình hòa hợp và giáo dục con cái.

Cho dù là nam nữ độc thân, trong lòng cũng khao khát tình cảm.


Vì vậy cửa hàng của chúng ta, khu chức năng sẽ phân chia như vậy..."
Lục Chương nhìn theo tay cô chỉ, nhìn vào đoạn phim.
"Thứ nhất, cũng là bộ phận chủ chốt nhất, ba khu vực cho gia đình.

Nơi này sẽ có khu trò chơi khổng lồ cho trẻ em, cũng có khu quản lí trẻ em.

Thẻ hội viên có thể vào miễn phí khu quản lí, vừa sạch sẽ, thoải mái, lại an toàn.

Công trình bên cạnh là nhà hàng thích hợp mang theo trẻ em đi ăn, nhưng chỉ có một số đồ ăn nhanh kiểu Âu quen thuộc, còn lại đều là đồ ăn Trung Quốc đầy đủ dinh dưỡng, giá cả trung bình và chất lượng tốt chiếm đa số.

Khu trò chơi và khu ăn uống đều có thể tích lũy "Duyệt Gia tệ".

Trẻ em tích góp từng tí một sẽ được một số duyệt gia tệ nhất định, có thể đổi được một món đồ chơi nào đó trong cửa hàng." Cô thay đổi hình ảnh, xuất hiện chính là tiền giấy với đủ mọi sắc màu.
Lục Chương chăm chú nghe, lúc này nở nụ cười:"Rất thông minh, dùng trẻ em làm trung tâm."
Mộc Hàn Hạ liếc anh ta một cái nói:"Cậu sai rồi, tôi sẽ không dùng hình thức này trở thành mánh khóe để kiếm tiền.

Hiện tại tiết tấu cuộc sống thành phố lớn quá nhanh, nhiều cha mẹ đều thiếu quan tâm đến con cái, hơn nữa sương mù ngày càng gia tăng ở Bắc Kinh, không có nhiều nơi thích hợp để chơi, có thể tiến hành hoạt động thân thiết với con cái.

Tôi nghĩ như vậy nên mới có ý tưởng này.

Trong thời kì kinh doanh suy thoái, nếu có thể duy trì được khách hàng, dựa vào đã không còn là giá cả nữa, mà là chất lượng và tình cảm gửi gắm, dựa vào thành ý của chúng ta.

Chúng ta phải làm không chỉ đơn giản là lớp trò chơi và ẩm thực.

Chúng ta phải xâm nhập từng chi tiết thiết kế trong cửa hàng, quan tâm đến trẻ em, quan tâm đến gia đình, giống như tôi vừa nói, làm cho bọn họ cảm thấy nơi này thân thiết hài lòng.
Như vậy, nếu cuối tuần cha mẹ mang con cái ra ngoài, "Duyệt Gia" của chúng ta sẽ là một trong những lựa chọn của họ.

Nếu bọn họ có thể trải qua nhiều thời gian thư giãn lại thoải mái ở "Duyệt Gia" với con cái, nhất định sẽ trở thành khách hàng trung thành của chúng ta.

Điều này so với Phong Thần ở đối diện có nhiều hàng hóa hơn, trang hoàng cao cấp hơn cũng không liên quan gì với nhau.

Chúng ta không chiến mà thắng, cậu hiểu chưa?"
Lục Chương im lặng.
Mộc Hàn Hạ cười, tiếp tục nói:"Đương nhiên, khu cách tầng của trẻ em gần nhất là khu trang phục nam và nữ.

Như vậy sau khi cha mẹ mang con cái đi vui chơi, tự nhiên cũng sẽ đi mua sắm quần áo cho mình."

"Cái này là gì?" Lục Chương chỉ vào hình ảnh hỏi.
"Đây là khu chủ đề tình nhân trong cửa hàng.

Cách khu trẻ em một khoảng cách nhất định, tương đối yên tĩnh, sát với khu trang phục nam nữ, sẽ có thêm mấy nhà hàng lãng mạn và tao nhã hơn, cũng có một số đồ dùng tinh tế cho tình nhân, bao gồm đồ gia dụng,

trang trí, hàng tiêu dùng; còn có hai quán cà phê, cùng với một quán bar, là bar lành mạnh, sẽ có ca sĩ hát.

Mà tầng này không chỉ nam nữ trẻ tuổi có thể đến, vợ chồng gửi con cái ở khu trẻ em rồi cũng có thể đến."
Lục Chương nghĩ thầm, nơi này đúng thật là thích hợp với các cô gái thích đi dạo, cũng là nơi các em gái trẻ thích nhất, nhưng thấy Mộc Hàn Hạ nói nghiêm túc như vậy, anh ta cũng không lên tiếng ngắt lời.
"Khu này tôi gọi là "Khu độc hành", đương nhiên chắc chắn sẽ không gọi công khai như vậy.

Nơi này sẽ có mấy cửa hàng sách chất lượng, quán cà phê yên tĩnh, rạp chiếu phim nhỏ, một số cửa hàng trang phục chất lượng tốt của chúng ta.

Ý nghĩa như tên gọi, nơi này cung cấp cho người đi dạo một mình, cũng là nơi giao lưu bạn bè.

Tôi nói khái niệm "gia" là chỉ sự trung thành, không chỉ nhắm vào người có gia đình, mà còn cả người độc thân."
"Cửa hàng này có nhiều khu chức năng như vậy, phong cách trang trí chủ thể, màu sắc đều phải thống nhất, phải là ấm áp thanh nhã, nhưng các khu gia đình, tình nhân, độc thân...lại không giống nhau, phải có đặc sắc riêng.

Không chỉ như vậy, kể cả bối cảnh âm nhạc, nhân viên phục vụ, cũng đều phải khác biệt.

Dựa vào khác biệt giữa các mùa và ngày lễ, chủ đề hoạt động của từng tháng không được trùng nhau.

Khi chúng ta dừng chân trong cửa hàng cũng phải yêu cầu bọn họ tuân theo phong cách chủ đề như vậy.

Tôi nghĩ trong tình hình kinh tế thực thể khủng hoảng như vậy, bọn họ cũng sẽ đồng ý thử nghiệm cửa hàng mới mẻ như vậy."
"Tôi nghĩ phải truyền ra một loại tình cảm thuộc về gia đình.

Cảm xúc lớn nhất của người tiêu dùng ở trong này là thoải mái, thân mật, bọn họ không chỉ mua sắm, mà còn phải thỏa mãn nhu cầu tình cảm ẩn giấu.


Vì vậy bọn họ đến một lần còn có thể đến lần nữa.

Nơi này sẽ trở thành một "điểm đến" cho bọn họ trong thành phố, chứ không chỉ là nơi mua sắm.

Đương nhiên hình thức mới mẻ như vậy, ngay từ đầu không thể chỉ dựa vào xúc tiến tiêu thụ để đạt được hiệu quả nhanh chóng, thành tích ngày khai trương đột nhiên tăng mạnh, mà dựa vào sự phổ biến trong dư luận, thành tích nhất định sẽ càng ngày càng tốt.

Cậu nói con đường đi hoàn toàn mới như vậy có thể tránh được phong cách cao lớn thượng của Phong Thần không, thành tích cũng có thể vượt qua bọn họ?"
Ngoài cửa sổ trời đã tối.
Sau khi tận tâm chỉ bảo cho Lục Chương, Mộc Hàn Hạ lại làm việc thêm một lúc, rồi mới thu dọn đồ đạc tan làm.
Ra khỏi văn phòng, cả tầng dường như không còn ai hết, thư kí của Lục Chương vẫn chưa tuyển được, chiếc bàn ngoài cửa vẫn trống không.

Cửa khép hờ, ánh sáng lóe ra.
Còn chưa về?
Nghĩ đến khi họp xong, bộ dáng trầm tư không nói của anh ta, Mộc Hàn Hạ hiểu rõ vẫn là tính cách trẻ con.

Cô đặt hai tay sau lưng, khẽ đi đến cửa phòng anh ta, định gõ cửa, thì thấy bên trong tối mù, chỉ có hình ảnh lập lòe trên vách tường.

Lục Chương quay lưng về phía cô, ngồi dưới đất, đeo một chiếc tai nghe siêu lớn, cầm một bộ điều khiển trong tay, hóa ra đang chơi trò chơi.
Mộc Hàn Hạ nhíu mày, còn tưởng sau khi nghe xong cô nói, anh chàng này ít nhiều gì cũng sẽ cân nhắc tiếp thu một chút, ai ngờ lại đã sớm đi chơi trò chơi..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện