xiaoyang520
.
Kẻ chặn đầu họ không ai xa lạ là nhóm người Mạnh Trúc Lương và Thường Kiến.
Mạnh Trúc Lương cùng hai người Hoằng Quang và Minh Thần là bạn cùng lớp, Thường Kiến cùng ba người khác là đàn anh lớp trên, còn lại là học sinh trường khác hoặc là bọn lêu lỏng ngoài đường, đại khái cũng tầm bảy, tám người, đứa nào đứa này đều là bộ dạng cà lơ phất phơ, có đứa còn đang cầm thuốc lá, một đám đứng chiếm cả con đường. Thấy Hoằng Quang cùng Minh Thần vừa đi vừa nói, trực tiếp tiến đến đụng vai Hoằng Quang – rõ ràng là muốn kiếm chuyện.
Đầu óc Hoằng Quang giờ đây vẫn còn tràn ngập khuôn mặt tươi cười của Minh Thần, cả người tỉnh tỉnh mơ mơ, phản ứng cũng trở nên chậm chạp hơn bình thường. Chưa kịp khôi phục tinh thần, Minh Thần đã nhanh một bước chắn trước mặt hắn: "Không có chuyện gì thì đừng đem người không liên quan kéo vào."
Thường Kiến cùng mấy anh em của y đều cao trên mét tám, Hoằng Quang cũng gần mét chín mà Minh Thần chỉ xấp xỉ mét bảy lăm, đứng ở giữa giống như một con diều hâu lọt giữa bầy đại bàng.
Thường Kiến nhếch khóe miệng cười nhạt: "Mày che chở hắn? Không xem lại bản thân mình là ai mà còn dám to gan."
Hoằng Quang có chút dở khóc dở cười.
Thực chất, Thường Kiến đã nhiều lần chặn hắn rồi. Hai người cùng là thành viên đội bóng rổ, ngẩng đầu không gặp cúi đầu cũng phải thấy. Thường Kiến là át chủ bài của đội, Hoằng Quang là người mới, sức mạnh ngang ngửa cùng tranh một vị trí. Mà Hoằng Quang vào sau, chỉ qua hai tuần đã trở thành thành viên chính thức, cùng Thường Kiến đọ sức.
Tự nhiên trở thành mối quan hệ cạnh tranh.
Mọi người trong đội đều xem đây là trò vui -- ở độ tuổi thiếu niên này, chính là không bao giờ thiếu ý chí. Thường Kiến trên người mang theo gai, Hoằng Quang cũng không chịu thua thiệt cứ thế đối đầu nhau. Trong vòng ba tháng, đã đấu rất nhiều lần, đến cả chống đẩy cũng so đo coi ai nhiều hơn ai.
Ở trường học có nội quy, phòng tập cũng có huấn luyện viên, cả hai cũng không thể hiện quá nhiều, nhiều nhất là khua môi múa mép* đùa giỡn, thỉnh thoảng động tay động chân vài cái.
(*: ba hoa, khoác lác)
Bản tính Hoằng Quang không quá thích tranh đấu, nhất là khi lão cha đã dặn hắn, ở trường có chuyện nếu nhịn được thì cố nhịn một chút, không cần làm quá lên. Mà Thường Kiến là điển hình cho công tử nhà giàu, cho nên Hoằng Quang nhiều lần cũng giữ cho hắn chút mặt mũi, không ra tay quá nặng, không để cho hắn thắng quá kiêu nhưng cũng không làm cho hắn thua quá thảm
Thường Kiến lại không hiểu được ý tốt của Hoằng Quang. Còn tưởng rằng Hoằng Quang bất quá chỉ là thằng nhóc nhiều tiền. Nhấc tay là có thể nhấn chết.
Hoằng Quang nhìn bộ dạng thối rắm của Thường Kiến âm thầm muốn cười – đừng nghĩ Hoằng Quang ở trường lầm lầm lì lì mà tưởng bở. Hắn từ nhỏ đã cùng cha ở công trường ra ra vào vào, loại người nào mà chưa từng thấy, những học sinh chưa đủ lông đủ cánh này, hắn căn bản không để vào mắt.
Hắn cũng biết Thường Kiến là loại không biết trời cao đất rộng là gì, không bị dạy dỗ một chút sớm muộn gì cũng leo lên đầu người khác. Lão cha trước đó có nói đừng để bị gán tội "không đoàn kết với bạn học", vì vậy hắn không dám động thủ trước. Chỉ là không ngờ tới, mọi người không những không hiểu ý tốt của hắn mà còn chặn đường muốn mang Minh Thần đi.
Hiếm lắm mới có một ngày không làm bài kiểm tra, còn được giao viên tuyên dương, Hoằng Quang rất cao hứng muốn cùng Minh Thần đi ăn một bữa thật ngon, giờ bắt gặp tình cảnh này, tâm tình tốt đẹp bị phá hủy. Có chút tức giận.
Hoằng Quang cũng không dám lập tức ra tay. Nếu ở đó chỉ có một mình hắn thì mọi chuyện đều dễ dàng, nhưng bên cạnh còn có Minh Thần nên phải cẩn thận một