Kiếm Động Cửu Thiên

Hắc Vân Hạp


trước sau



Chu Hằng mỉm cười nhìn Lý Nguyên Tinh, hai chữ thánh dược tuy rằng có làm hắn động tâm, nhưng hắn tuyệt không thể dễ dàng tin tưởng một tên mới quen không tới mấy ngày, vừa lên tiếng lại đưa cho hắn một phần đại lễ như vậy.

Lý Nguyên Tinh nhìn Chu Hằng hồi lâu, đột nhiên giậm chân một cái, nói: - Được rồi! Ta là có tư tâm, tìm tới Chu huynh chỉ là thấy Chu huynh mới đến, tuyệt đối sẽ không dám làm ra chuyện đâm sau lưng ta một đao!

- Mặc kệ ta đi tìm ai, khó bảo toàn đối phương không liên hệ với người phía sau của gia tộc, ta không chịu nổi mạo hiểm như vậy! Chỉ có Chu huynh người không có gốc có rễ, cho dù Chu huynh muốn tìm người hại ta cũng sẽ không có người nào dám hợp tác với Chu huynh!

- Hơn nữa, hợp tác cùng ta, Chu huynh có thể nhận được một nửa thánh dược, tìm người khác hợp tác chẳng qua cũng thế thôi, cần gì khơi khơi vô cớ đắc tội với ta, chịu thêm một địch nhân?

Hắn nói một hơi, sau đó, sắc mặt bình thản lại.

Chu Hằng ngẫm nghĩ, rồi nói: - Được, chúng ta liên thủ! Khi nào thì xuất phát?

- Tranh đoạt Thánh Thủy Sứ Giả ở một tháng sau cử hành, lộ trình đi về chừng mười ngày, cho nên chúng ta xuất phát càng nhanh càng tốt, miễn cho xảy ra chuyện ngoài ý muốn! Lý Nguyên Tinh ngẫm nghĩ, nói tiếp: - Sáng mai lên đường đi, được không?

- Vậy thì sáng sớm ngày mai xuất phát! Chu Hằng gật đầu.

Lý Nguyên Tinh mục tiêu đạt thành, rất nhanh liền cáo từ rời đi. Chu Hằng thì ngồi trên ghế dựa, trên mặt lộ ra một chút biểu tình như có thâm ý.

Lời của đối phương, Chu Hằng không tin chút nào!

Thân là tộc nhân trọng yếu của một trong năm gia tộc mạnh nhất Tiên vực, mà ngay cả một thủ hạ đắc lực cũng không có? Người như vậy làm sao có thể nổi bật ở trong cạnh tranh vô cùng kịch liệt của Lý gia?

Nhìn ngang nhìn dọc Lý Nguyên Tinh đều không phải là cái loại độc hành khách quái gở đến bất cận nhân tình, như vậy hắn cố tình tìm đến mình đi đoạt thánh dược, như thế nào có thể không khiến cho người ta nổi lòng hoài nghi.

Đại khái Lý Nguyên Tinh là đang đặt cược một gốc cây thánh dược để dụ dỗ đây!

Chu Hằng mỉm cười. Lý gia có thể tạo thành uy hiếp cho hắn cũng chỉ có vị lão tổ Sáng Thế Vương kia, nhưng nghe nói vị đại nhân vật này vẫn còn đang bế tử quan, tấn công Sáng Thế Hoàng, đã mấy ngàn năm không có nghe tin tức. Sao có thể bởi vì một tên Thăng Hoa Hoàng nho nhỏ hắn mà phá quan?

Hơn nữa, với thực lực của hắn hiện giờ, đấu với Sáng Thế Vương là khẳng định không đánh lại, nhưng muốn an toàn thoát thân thì không khó lắm, đây là nguyên nhân Chu Hằng dám đáp ứng.

Nếu quả thật có thánh dược, như vậy dĩ nhiên Chu Hằng sẽ hết lòng tuân thủ hứa hẹn, sau khi lấy được thánh dược sẽ chia đôi với Lý Nguyên Tinh, mà nếu Lý Nguyên Tinh có âm mưu quỷ kế gì, hắn cũng không ngại giết người.

Mà Chu Hằng tạm thời không nghĩ ra, là rõ ràng hắn cũng không có gì ân oán với Lý gia, cũng không có xung đột gì với Lý Nguyên Tinh, đối phương có lý do gì để hại hắn chứ?

Chính vì vậy, Chu Hằng mới có chút nửa tin nửa ngờ, không dám nói chắc thánh dược hoàn toàn là giả.

Hắn chỉ tin tưởng vững chắc một điểm, ở trước mặt lực lượng tuyệt đối, bất kỳ âm mưu quỷ kế gì đều vô dụng!

- Cái gì, lại muốn chạy đông chạy tây? Đợi đến khi hắn nói cho các nàng biết ngày mai định đi xa, Hồng Long nữ hoàng lập tức ai oán kêu lên liên tục: - Không đi được không? Chúng ta cứ đợi ở đây là tốt rồi, không muốn đi!

Chu Hằng nghĩ lại cũng đúng, Thánh Tiên Điện là chỗ an toàn nhất của cả Tiên vực, bất luận kẻ nào, cho dù là Sáng Thế Vương đều không dám động võ phá hư quy củ ở nơi này. Không cần thiết mang theo các nàng cùng đi.

Người ở đây đối với cái gọi là Thần Linh chí cao là thờ phụng vô cùng cuồng nhiệt, dường như khắc vào chỗ sâu trong linh hồn của bọn họ, càng là tu vi cao thì càng kiên trì.

- Được! Vậy các nàng cứ ở lại nơi này, nhớ đừng gây họa!

Chu Hằng bổ sung một câu, ánh mắt lại liếc nhìn Mộc Đồng Đồng. Tiểu nha đầu này bây giờ đúng là càng ngày càng điên rồi.

- Không có vấn đề, ta sẽ trông coi nàng! Hồng Long nữ hoàng vừa nghe vội vàng vỗ bộ ngực bảo đảm. Chấn cho hai tòa ngọc phong cao lớn kia không ngừng xao động, cũng làm cho ánh mắt của Chu Hằng có chút không rời ra được.

Chu Hằng khó khăn lắm quay đầu đi, chỉ cảm thấy bụng dưới nổi lên một ngọn lửa, dường như sắp thiêu cháy hắn.

Không đúng rồi! Năng lực khống chế của mình hẳn không có kém cõi như thế chứ?

Chu Hằng chợt cả kinh, hắn cũng không phải lần đầu tiên thấy Hồng Long nữ hoàng, làm sao có thể không kiềm chế được như thế? Chẳng lẽ là hắn lâu lắm không có quan hệ với nữ nhân? Cũng không có khả năng, mới chỉ mấy tháng thôi mà!

Là bị môi trường thiên địa này ảnh hưởng, mới làm cho dục vọng của mình trở nên nhạy cảm mà lại mãnh liệt như vậy chăng?

Thấy hắn như thế, Hồng Long nữ hoàng không khỏi cười xấu xa, cố ý xoa nhẹ bộ ngực cao thẳng đầy đặn của mình, còn lè lưỡi liếm một cái khóe môi đỏ mọng, một tia nước bọt bắn ra, không nói ra được phong tình dụ hoặc kinh người.

Nữ nhân lười này lại còn biết phô trương nhan sắc ư?

- Nhị tỷ đừng làm mất mặt nữa!

"Xoạt" một tiếng, Lam Long nữ hoàng ném chén trà trong tay về phía Chu Hằng, cắt đứt cảnh diễn liếc mắt đưa tình này.

Chu Hằng lách mình tránh, oan khuất kêu lên: - Nàng vì sao ném ta?

- Đi thôi! Lam Long nữ hoàng không thèm quan tâm đến lý lẽ của hắn, nắm tay lôi Hồng Long nữ hoàng chạy đi.

Sau một đêm, Chu Hằng lưu lại bốn nàng ở Thánh Tiên Điện, hắn mang theo Tiên Cư và con lừa đen rời đi, hội hợp với Lý Nguyên Tinh, sau đó xuất phát đi tìm thánh dược.

Mang theo Tiên Cư, là hắn muốn thử xem có thể trồng thánh dược hay không, dù sao có Mộc Đồng Đồng, chỉ cần tiểu nha đầu này thực lực tăng lên, dù là thánh dược nói không chừng cũng có thể trồng thúc! Cho dù là khi đó hắn đã không cần, nhưng không phải hắn còn có người nhà bằng hữu hay sao?

- Hắc Vân Hạp! Lý Nguyên Tinh chỉ nói ra một cái địa danh, rồi hai người thi triển thân pháp, bay nhanh đi tới.

Thế giới này rộng lớn hơn xa so với Chu Hằng nhìn thấy.

Dựa theo lẽ thường, thế giới này dù có rộng lớn mấy cũng không thể vượt qua chỗ đại lục vỡ nát, nhưng trên thực tế, Chu Hằng từ Hồ gia thôn một đường đi tới nơi này, xuyên qua khoảng cách đâu chỉ mấy trăm vạn dặm, cự ly xa đã sớm vượt qua khối đại lục vỡ nát trước kia.

Nơi này gần giống như Tiên Cư, dường như là một cái thế giới khổng lồ mạnh mẽ nén ép thành!

Một đường vô sự, năm ngày sau bọn họ đi
tới Hắc Vân Hạp.

Nơi này hàng năm bị mây mù đen bao phủ, bởi vậy mới có tên là Hắc Vân Hạp. Mây đen này có tác dụng ăn mòn rất mãnh liệt, ngay cả cường giả Thăng Hoa Cảnh đều không dám khinh thường, bởi vậy hiếm có dấu chân người.

Mà yêu thú uẩn sinh ra ở trong này chẳng những vô cùng cường đại, mà còn có chứa kịch độc, nếu gặp phải ngay cả Thăng Hoa Đế đều phải mặt nhăn mày nhó!

Nơi này có thể sinh ra thánh dược, thật ra là điều hợp tình hợp lý. Nhưng ở bên trong hạp cốc rộng lớn như vậy tìm được thánh dược cơ hồ là nhiệm vụ không thể thực hiện, bởi vì môi trường này rất ác liệt, cộng thêm còn có yêu thú uy hiếp, ai cũng chỉ có thể vội vàng đi tới, vội vàng đi qua, ở một chỗ quá lâu chỉ sẽ đánh mất tánh mạng!

Thế nhưng cầu phú quý trong nguy hiểm, trước mắt 5 vị Sáng Thế Vương của Tiên vực người nào không phải tìm được thánh dược từ những địa phương hiểm ác cực đoan?

Địa phương yên bình người cũng nhiều lắm, thánh dược còn chưa có thành thục đã bị giày xéo!

- Chu huynh! Nơi này vô cùng nguy hiểm, nhất thiết không thể sơ suất!

Lý Nguyên Tinh vừa nhắc nhở, vừa lấy ra một bình thuốc đưa tới cho Chu Hằng: - Đây là Ích Chướng Đan, tuy rằng không thể hoàn toàn hóa giải sương độc nơi này, nhưng cũng có được tác dụng phòng ngừa tương đối, giảm bớt tiêu hao linh lực!

Chu Hằng tiếp nhận bình thuốc, vẹt ra nắp bình, đổ ra một viên đan hoàn cỡ hột nhãn, hắn vội vàng câu thông với Hỏa Thần Lô trong không gian đan điền, hỏi: - Bếp lò! Trong đan dược này có độc hay không?

- Có! Chứa một ít Hóa Công Tán cấp thấp, sẽ làm ngươi bị xói mòn linh lực trong vô hình, trở thành một con cua chân mềm nhũn! Nghe này, không cần nói chuyện với bổn tọa nữa, nơi này quá mức cổ quái, bổn tọa luôn có cảm giác bất tường, cứ như vậy đi! Hỏa Thần Lô nói xong cũng không có phát ra dao động nữa, dường như đang giả bộ chết.

Khó được nhìn thấy cái bếp lò này còn có thời điểm e ngại như thế!

Chu Hằng ném một viên đan dược vào miệng, nhưng liền vận chuyển Ngũ Hành Phù Văn, trong nháy mắt liền đánh dập nát viên đan dược này, hắn làm ra động tác nuốt xuống, sau đó mỉm cười nói với Lý Nguyên Tinh: - Mời Lý huynh!

Thấy Chu Hằng ăn vào đan dược, Lý Nguyên Tinh cũng lộ ra vẻ tươi cười, nói: - Mời Chu huynh!

Hai người đi vào hẻm núi, sương mù lập tức đánh úp lại, đây chính là kịch độc tràn đầy tính ăn mòn, dù là Nhật Diệu Đế đi vào cũng có thể trong nháy mắt hóa thành một bãi nước đen, thật rất lợi hại! Hai người đều vận dụng linh lực phòng ngự, ngăn cản sương độc ở ngoài thân thể nửa trượng, có vẻ rất thành thạo.

Chu Hằng không có lập tức vạch trần đối phương, là muốn biết lý do vì sao Lý Nguyên Tinh muốn đối phó với mình. Hắn thật sự không nghĩ ra giữa hai người có cừu hận gì không thể hóa giải!

Chẳng lẽ là bởi vì danh xưng Thánh Thủy Sứ Giả?

Thế nhưng kình địch của Lý Nguyên Tinh không phải là ba người Nghiêm Cẩm Thụy sao?

- Chu huynh! Lập tức sắp tới rồi! Lý Nguyên Tinh nói, dẫn Chu Hằng quẹo trái quẹo phải, đi tới một con đường dẫn vào hẻm núi. Phía trước đã là tận cuối, nhưng trên vách núi đá lại hiện ra một cái cửa động, đen nghịt không biết sâu bao nhiêu.

- Thánh dược sinh trưởng ở chỗ sâu nhất trong động, tuy nhiên có một con Độc Nhãn Tích Dịch thủ hộ! Thánh dược này nhiều lắm nửa năm nữa sẽ hoàn toàn thành thục, tuy rằng đợi đến lúc đó ngắt lấy hiệu quả tốt nhất, nhưng khẳng định sẽ bị con yêu thú kia ăn trước! Lý Nguyên Tinh chỉ vào cửa động nói: - Chu huynh đi dẫn dụ con Độc Nhãn Tích Dịch ra ngoài, ta lập tức đi vào hái thánh dược, chỉ cần huynh kéo dài thời gian chừng mười hô hấp là được rồi!

Thấy Chu Hằng tựa cười như không cười nhìn mình, hắn vội vàng nói tiếp: - Ta phát thề, tuyệt đối sẽ không bỏ Chu huynh lại mà đi, cũng tuyệt đối sẽ không độc chiếm thánh dược!

Đương nhiên không! Bởi vì nơi này vốn cũng không có thánh dược, đương nhiên hắn sẽ không độc chiếm!

Câu thề này, hắn hoàn toàn phát ra từ nội tâm.

Chu Hằng không khỏi cười to, nói: - Lý huynh! Ta có một vấn đề thủy chung không hiểu rõ!

- Chu huynh có vấn đề gì?

- Ta tự hỏi mình chưa từng đắc tội với ngươi, cũng không có trêu chọc qua Lý gia, vì sao ngươi phải phí hết tâm tư đối phó với ta? Chu Hằng nhìn chằm chằm vào mắt Lý Nguyên Tinh, hỏi.

Lý Nguyên Tinh cũng cất tiếng cười to, nói: - Chu huynh nói đùa, ta nào có đối phó với huynh?

- Lý huynh! Đến lúc này mà còn muốn chối đẩy đưa, cũng quá không có ý nghĩa đi?

Lý Nguyên Tinh thu lại vẻ tươi cười, điềm nhiên nói: - Khi nào thì Chu huynh phát hiện?

- Vốn trước đó cũng không xác định, nhưng ngươi đưa cho ta viên đan dược kia, bên trong chứa Hóa Công Tán phải không? Chu Hằng lại vẫn như cũ cười khanh khách, nói.

Lý Nguyên Tinh nhướng mày, nếu Chu Hằng đã biết, vậy thì động tác nuốt vào đan dược, khẳng định là giả! Hắn phất hai tay ra phía sau một cái, thân hình "vù" một tiếng bắn vọt về phía sau mười trượng, cao giọng nói: - Sáu vị trưởng lão xuất hiện đi, tiểu tử này không bị lừa nữa rồi!

Tiếng nói của hắn vừa dứt, trong sơn động lập tức nhẹ bay ra ba lão nhân đầu bạc, mà phía ngoài cốc cũng có ba lão nhân đạp bước đi vào. Khí tức Thăng Hoa Đế cuồn cuộn ép tới, mây mù đen đều bị tách qua một bên.

- - - - - oOo- - - - -

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện