Công tử …
Một danh xưng để chỉ các bậc vương tôn công tử con nhà hào phú, hay những người tuổi trẻ phong lưu, hào hoa anh tuấn.
Cũng có thể. Nhưng lại cũng không phải …
Đó là một danh hiệu chấn động vũ lâm đương đại. Một danh hiệu kinh thần khiếp quỷ. Một danh hiệu được người người truyền tụng như một bậc thần nhân với một niềm tôn kính vô biên.
Khi nhắc tới danh hiệu này, không ai dám lớn tiếng, từ những con người bình thường cho đến những tay vũ lâm hào khách vốn chỉ quen chọc trời khuấy nước, và ngay đến những đại ma đầu giết người không chớp mắt. Tất cả đều không dám khiếm lễ mỗi khi nói đến danh hiệu này. Bởi vì mạo phạm đến công tử là xem như đã mạo phạm đến Thái Chính Cung, và đáng ngại hơi nữa, đã mạo phạm đến Vũ lâm tam cung.
Mặc dù sau này môn hạ của Thái Chính Cung, của Vũ lâm tam cung đã không còn gọi vị chủ nhân của họ là “công tử” nữa, mà đã đổi sang gọi bằng “vương thượng”. Nhưng người vũ lâm đã quen với danh xưng đầu tiên kia.
Vậy Thái Chính Cung, rồi Vũ lâm tam cung là những thế lực nào mà lại đáng sợ đến như thế ?
Không ai biết rõ.
Hiện người ta chỉ mới biết đến danh hiệu, chỉ danh hiệu thôi, của hai trong số Vũ lâm Tam cung : Nghi cung và Thái Chính Cung. Và trong vũ lâm đương đại, đây là những thế lực hùng mạnh nhất, thần bí nhất, và cũng … giàu có nhất. Chỉ với mỗi danh hiệu truyền đi cũng đã đủ khiến cho quần ma khiếp hãi. Trước khi hành sự, các hào khách vũ lâm, chẳng kể chính tà ma đạo, đều phải suy xét xem hành động của mình có đụng chạm gì đến bọn họ hay không. Nếu có thì phải ngưng lại ngay, bằng không, hậu quả xảy ra tất sẽ … vô cùng thê thảm.
Thái Chính Cung. Một thế lực hùng mạnh vào hàng bậc nhất, đủ sức chi phối cả vũ lâm. Vũ lâm tam cung. Một danh hiệu lẫy lừng, một bí ẩn của vũ lâm mà ai ai cũng đều muốn biết. Thế nhưng, danh hiệu công tử kia lại càng lẫy lừng hơn nữa, lại càng bí ẩn hơn nữa, và cũng lại càng gây hiếu kỳ hơn cả.
Một điều đại bí ẩn của vũ lâm.
Công tử …
Là một con người. Đương nhiên. Một nam nhân. Đương nhiên phải là nam nhân. Một con người rất mực anh tuấn hào hoa. Điều này không ai bàn cãi. Một tu mi trượng phu ngang tàng bất khuất. Điều này không ai dám chắc.
Vậy chàng là người thế nào …
Có người nói rằng chàng là một bậc tuấn khách phong lưu văn nhã, tài hoa tuyệt thế, thi từ xuất chúng, văn chương sắc sảo, sở học uyên thâm, các môn thi phú cầm kỳ đều tinh thâm điêu luyện. Ngay cả các bậc túc nho, danh sĩ sau khi gặp chàng ai nấy đều chắp tay kính phục, hết lời tán tụng ngợi ca.
Lại có người bảo rằng chàng là một trang thiếu niên hiệp khách vũ công siêu tuyệt, kiếm pháp kinh nhân, các môn khinh công, chưởng chỉ cùng thập bát ban võ nghệ thảy đều tinh thông, chưa một ai xứng tay đối thủ. Đã lắm tay kiệt hiệt đều không chịu nổi một chiêu của chàng.
Có người còn nhất mực cho rằng chàng chính là một bậc Kiếm thánh, tay chỉ khẽ đưa lên, luồng bạch quang bay ra lấy đầu kẻ địch ở ngoài trăm trượng. Vì thế, dưới tay chàng không ai có thể chạy thoát …
Và dù cho có người nói thế này, có người nói thế khác, thậm chí lời nói đối nghịch nhau như hai thái cực, nhưng ai ai cũng nhất mực bảo lưu ý kiến của mình. Họ còn lớn tiếng thề thốt rằng chính mắt họ đã nhìn thấy chàng thế này, thế khác. Khách vũ lâm cứ tiếp tục bàn cãi, hao tốn nhiều nước bọt. Và những trang hồng phấn giai nhân thì cứ ước ao, tơ tưởng …
Vậy sao bọn họ không nghĩ rằng chàng có tất cả những đặc điểm đó, những tính cách đó. Không phải bọn họ chưa từng nghĩ tới, mà là không một ai tin rằng trên đời lại có một con người toàn mỹ đến như vậy.
Danh hiệu trên chỉ xuất hiện trong vũ lâm vài tháng nay mà hầu như khắp cả tam sơn ngũ nhạc, chín quận mười đô ai ai cũng biết, cũng nghe. Nhưng thật đúng với câu : thần long kiến thủ bất kiến vĩ. Chẳng một ai biết lai lịch, xuất thân của công tử. Ngay cả danh tính của chàng cũng chẳng mấy người biết, ngoài hai từ công tử đã mặc nhiên được dùng để chỉ danh chàng.
Đại thế vũ lâm …
Hiện vũ lâm đang trong tình trạng tam phân với ba thế lực đang kình chống nhau : Thông Thiên Giáo, Cửu Trùng Giáo và Vệ Đạo Minh. Nhờ có Thái Chính Cung đứng giữa khống chế đại cuộc nên suốt hai tháng qua vũ lâm tạm thời được yên bình tĩnh lặng. Thông Thiên Giáo và Cửu Trùng Giáo chỉ âm thầm phát triển thế lực và ngấm ngầm chống đối nhau, những cuộc xung đột giữa song phương đều diễn ra trong vòng bí mật. Còn Vệ Đạo Minh, một khối liên minh của Hắc Bạch lưỡng đạo, tuy cũng được xem là một trong ba chân vạc, nhưng thế đơn lực bạc, chỉ có thể cố gắng lo giữ thân.
Trong hai tháng qua, thế lực xuất hiện nhiều nhất trong vũ lâm lại là … Thái Chính Cung. Nhân lúc tình hình tạm yên ắng, các viện trực thuộc Thái Chính Cung tăng cường phát triển việc thương mại, mở rộng địa bàn làm ăn buôn bán cũng như các lĩnh vực kinh doanh. Họ mang bán đủ các loại hàng mà trong lúc này đều được xem là thiết yếu, từ vũ khí, lương thực, y trang, dược liệu, … cho đến các loại mê hương, độc chất, hỏa dược, hỏa khí, … và đủ mọi phương tiện có thể dùng để đánh nhau.
Quan trọng nhất là tin tức.
Thái Chính Cung được xem là nơi cung cấp tin tức chính của vũ lâm. Chỉ cần bỏ tiền ra, dù là ai, dù thuộc thế lực nào, bất kể chính tà ma đạo đều có thể làm ăn buôn bán với Thái Chính Cung. Chỉ cần tuân thủ đúng các quy tắc.
Nhưng Thái Chính Cung lại tuyệt đối không nhúng tay vào việc vũ lâm. Vệ Đạo Minh đã ba lần đề nghị Thái Chính Cung đứng ra đảm nhận vai trò lãnh đạo nhưng đều không được đáp ứng.
Thái Chính Cung càng lúc càng thêm thần bí.
Sau hai tháng yên bình, vũ lâm đã bắt đầu nổi phong ba.
Vào giữa mùa đông …
Ở chân Cửu Lý Sơn, tuyết rơi trắng xóa phủ kín cả đường mòn. Suốt vùng sơn lĩnh rộng lớn chạy dài mờ tít chân trời như đang hứng trọn hoa tuyết, tạo thành những thảm bông trắng muốt nơi những vùng đất đá hoang sơn hiu quạnh. Những con đường chạy theo triền núi, ngày hè nắng cháy, bụi đất tung bay mù mịt khi có kỵ mã lướt qua, giờ đây đã phủ một lớp thảm trắng lạnh lẽo im lìm.
Con đường vượt qua hoang lĩnh vốn đã hiu quạnh trong những ngày đẹp trời mà chỉ có những khách thương hay những đoàn bảo tiêu và khách giang hồ lui tới, thì giờ đây đã hoàn toàn vắng dấu chân người.
Cây cối trơ cành như đang ngủ say trong lớp tuyết. Vạn vật dường như cũng thế. Không tiếng chim hót, không tiếng côn trùng. Chỉ có những ngọn hàn phong vô tình như muốn thổi đùn giá lạnh.
Từ nhiều ngày qua, trên con đường núi hiểm trở này đã không có bóng người lai vãng. Tuyết rơi dày đặc, khí hậu lạnh giá, sơn đạo hiểm trở đã là những trở ngại lớn lao cho những xe hàng của khách thương và luôn cả khách giang hồ cũng chán ngán cái lạnh lẽo chốn non cao.
Nếu như không có việc thật cấp thiết, chẳng ai muốn có mặt tại nơi này.
Năm ngày …
Mười ngày …
Rồi nửa tháng trôi qua …
Con đường chỉ phủ thêm một lớp tuyết dày đặc đã đông kết thành băng. Không ai tưởng được rằng trong lúc này lại có người di chuyển trên con đường núi quanh co khúc khuỷu ấy.
Tuyết vẫn cứ rơi …
Nhưng rồi đột nhiên, vào một buổi chiều cũng giống như bao buổi chiều khác, khi con đường vẫn còn mang nặng lớp tuyết dày buốt giá, thì chợt nghe có những tiếng ngựa hý lên từng tràng phá tan sự yên tĩnh của núi đồi hoang lạnh. Một cỗ xe ngựa duy nhất được bốn con tuấn mã kéo đi vùn vụt trên sơn đạo, mặc cái lạnh cắt da cùng lớp tuyết phủ dày cản trở bước hành trình.
Cỗ xe được che bọc kín mít, tứ bề phủ gấm, sơn son thếp vàng óng ánh, rõ là phải thuộc hàng danh gia thế tộc. Gã phu xe dáng người cao lớn, vận hoàng y, điều khiển cỗ xe tứ mã này rất thành thạo. Mỗi khi gã thét lên với chiếc roi nhịp xuống là bốn con ngựa trườn tới, kéo theo cỗ xe lướt trên mặt tuyết chạy tới băng băng.
Cùng đi hộ tống cỗ xe này là một đoàn kỵ sĩ gồm hai mươi người cũng đều vận hoàng y, khí thế oai phong hùng tráng. Tất cả những con ngựa mà họ cưỡi đều là giống danh câu tuấn mã.
Toán kỵ sĩ chia ra đi phía trước, phía sau và hai bên cỗ xe, mỗi bên năm người. Cả đoàn lầm lũi đi, không một tiếng nói cười trò chuyện. Chỉ có gã phu xe là thỉnh thoảng mới mở miệng lên tiếng điều khiển tuấn mã kéo xe mà thôi. Dường như tất cả đều muốn nhanh chóng rời khỏi khu vực này.
Đoàn xa mã vẫn cứ mải miết đi cho đến tận lúc trời ngả bóng hoàng hôn thì mới đến được vùng bằng phẳng nơi đỉnh dốc. Bốn con ngựa kéo xe đã mệt nhoài. Gã phu xe nhìn từng con ngựa đang sùi bọt mép, quyết định sẽ thay bốn con dự bị thế vào để kéo xe. Đoàn người đành tạm dừng lại. Hai mươi hoàng y kỵ sĩ dàn ra bảo vệ cỗ xe trong lúc gã phu xe làm việc.
Bất chợt, nghe “vút” một tiếng, một vật lao vút ra cắm giữa sơn đạo trước mặt bọn Hoàng y kỵ sĩ. Một lá cờ xéo góc màu đỏ, có thêu bốn chữ trắng “Độc Hỏa Ma Quân” hiển hiện trước mắt mọi người.
Cả bọn đồng quát vang một tiếng, nhất tề nhảy khỏi lưng ngựa, rút kiếm cầm sẵn trên tay, dàn ra xung quanh cỗ xe chuẩn bị ứng chiến. Toán kỵ sĩ này có lẽ đã được huấn luyện rất kỹ lưỡng nên ngộ địch không loạn, ai nấy đều lẳng lặng giữ vững vị trí, vẻ mặt nghiêm trọng, chú tâm chờ địch.
Một người trong bọn trầm giọng quát :
- Đã đến rồi sao còn không mau hiện thân ?
Sau tiếng quát của gã, một tràng cười âm lạnh chợt cất lên lồng lộng giữa không gian, như muốn làm rơi rã lớp tuyết bám trên cành cây ngọn cỏ, như xói vào thính giác từng người đang hiện diện tại trường.
Nối tiếp tiếng cười, từ trong đống tuyết trắng bên đường, một bóng người như vệt lửa đỏ lao vút ra đứng sững giữa đường, bên cạnh lá hồng kỳ. Quét đôi mắt đỏ rực như than lửa, tóc râu đều đỏ, với trang phục đều đỏ như máu, nổi bật trên nền tuyết trắng, lão kia nhìn chằm chằm vào bọn Hoàng y kỵ sĩ, quát lớn :
- Đã biết danh Độc Hỏa Ma Quân ta thì nên để vật đó lại.
Một gã Hoàng y kỵ sĩ có vẻ là chỉ huy quét ánh mắt quan sát khắp bốn phía mà chẳng thèm nhìn ngó gì đến lão Độc Hỏa Ma Quân lấy một lần, khiến lão giận sôi ruột. Lát sau, gã cao giọng quát :
- Nơi đây còn ai nữa, hãy mau hiện thân đi.
Liền ngay sau đó có mấy mươi bóng người từ hai mé rừng ồ ạt lao vút ra, bao quanh cỗ xe và bọn Hoàng y kỵ sĩ. Dù vậy, toán Hoàng y kỵ sĩ vẫn tiếp tục kiên thủ trận thế, mặt không biến sắc. Gã chỉ huy đưa mắt quan sát từng người, khẽ lẩm bẩm :
- Song quỷ nhị trùng, Mông Sơn Phiên Tăng, Thạch Đầu Ma Sư của Thiếu Lâm, Sĩ Lộ yêu đạo của Thanh Thành, Thiết thủ quái khất của Cái Bang, Điểm Thương Song Tuyệt Kiếm … Hừ, đủ mặt cả.
Đôi bên đối mặt nhau, trừng mắt nhìn nhau, sắc diện bừng bừng sát khí. Ai nấy đều đã lăm lăm khí giới trong tay. Chỉ cần có một tiếng hô hào của ai đó là trường kịch chiến sẽ khai diễn tức thì.
Chợt từ trong cỗ xe có tiếng hỏi vọng ra :
- Nhị vị thống lĩnh. Ngoài đó đang xảy ra chuyện gì vậy ?
Gã kia, hẳn là một trong hai vị thống lĩnh, vội ứng tiếng đáp :
- Bẩm An chấp sự. Có một bọn cường khấu chặn đường định cướp hàng.
Giọng trong xe nói :
- Ái chà. Lại có kẻ to gan lớn mật dám chặn đường định cướp đoạt hàng hóa của bản cung ư ? Hãy mau mở cửa ra. Bản nhân muốn xem thử bọn chúng là thần thánh phương nào mà to gan đến thế.
Gã thống lĩnh kia liền ứng tiếng vâng dạ, rồi cùng một gã nữa, có lẽ cũng là một vị thống lĩnh, tiến đến mở cửa xe ra. Từ bên trong cỗ xe, một nhân vật vận y phục thương nhân bằng gấm đoạn rất hoa lệ, tuổi đã quá ngũ tuần, trên tay đang cầm một quyển sổ khá dày, thủng thẳng bước ra. Người này tức là An chấp sự, nhân vật phụ trách cuộc chuyển vận hàng hóa lần này.
An chấp sự đảo mắt quan sát toàn trường một lượt rồi đưa tay chỉ lá hiệu kỳ cắm trên nóc xe, cất giọng lạnh lùng hỏi :
- Các vị chắc đã biết đây là hàng hóa của Thái Chính Cung ?
Giọng nói của An chấp sự tuy nghe hơi có vẻ lạnh lùng, nhưng lời nói vẫn nhã nhặn, có lẽ điều đó đã là thói quen của một thương nhân. Độc Hỏa Ma Quân cất tiếng cười âm hiểm, nói :
- Biết rồi. Thế thì sao ?
An chấp sự cười nhạt nói :
- Vậy là các vị dự định đối nghịch với bản cung ? Các vị nên biết, trước nay bản cung đối với kẻ địch chẳng nương tay bao giờ.
Độc Hỏa Ma Quân cười ha hả nói :
- Đối nghịch thì sao ? Vì vật đó, dù cho có đối nghịch với ông trời ta cũng không ngại. Tốt nhất là các ngươi nên để vật đó lại. Bọn ta sẽ tha mạng cho.
Trong bọn chúng chợt có tiếng nói :
- Không thể tha được. Cần phải giết hết để bịt đầu mối. Nếu không bọn họ truy cứu thì nguy.
Độc Hỏa Ma Quân quay lại nhìn tên vừa lên tiếng, cười nhạt