Kiếm Lai

Cỏ rác (2)


trước sau

Một khi bị đứa nhỏ xác nhận mình thiếu bảo bối, sẽ bùng nổ, giống như là con mèo hoang bị giẫm phải đuôi vậy, có thể ở ngoài cửa viện mắng một canh giờ, mẹ nó cũng không khuyên, ngược lại còn có thể châm ngòi thổi gió, chuyên môn cố ý chọc phá chuyện Tống Tập Tân là con tư sinh đốc tạo quan tiền nhiệm, vài lần khiến cho Tống Tập Tân tức giận đến nghiến răng, thiếu chút nữa muốn mang băng ghế ra cửa đánh nhau, tỳ nữ Trĩ Khuê khuyên can mãi, mới khuyên can xuống được.

Bỗng nhiên, một thanh âm bén nhọn vang lên, "Tống Tập Tân Tống Tập Tân, mau tới bắt kẻ thông dâm, tỳ nữ nhà ngươi cùng Trần Bình An đang mắt đi mày lại, rõ ràng là thông đồng! Ngươi nếu không quản nha hoàn thông phòng nhà ngươi, nói không chừng đêm nay nàng liền trèo tường đi gõ cửa Trần Bình An! Nhanh lăn ra đây, chậc chậc chậc, Trần Bình An tay đã sờ lên trên mặt con quỷ nhỏ kia, ngươi là không thấy được, Trần Bình An cười đến ghê tởm..."

Tống Tập Tân căn bản không có lộ diện, ở trong phòng trực tiếp hô: "Cái này tính là cái gì, ta tối hôm qua còn nhìn thấy Trần Bình An lôi lôi kéo kéo với mẫu thân ngươi, sau khi bị ta gặp được, Trần Bình An mới mang móng vuốt từ trong áo mẹ ngươi dùng sức "kéo" ra, cái này cũng lạ mẫu thân ngươi, chỗ đó của nàng nha, thật sự rất đồ sộ rất no đủ, đáng thương Trần Bình An mệt đầu đầy mồ hôi..."

Trong ngõ nhỏ có người hung hăng đập cửa viện Tống Tập Tân, phẫn nộ nói: "Tống Tập Tân, đi ra, đơn đấu! Ngươi thua, ngươi mang Trĩ Khuê tặng cho ta làm nha hoàn, mỗi ngày đút cơm rửa chân cho ta! Ta thua, liền mang Trần Bình An làm tạp dịch cho ngươi, chịu không? Hỏi ngươi có dám hay không, ai không dám chính là rùa đen rút đầu!"

Phòng trong Tống Tập Tân lười biếng nói: "Ở một bên nghỉ cho mát đi! Cha ngươi lật hoàng lịch, hôm nay không thích hợp đánh con, Cố Sán, tính ngươi vận khí tốt!"

Ngoài phòng đứa nhỏ dùng sức đập cửa, "Trĩ Khuê, ngươi đi theo thiếu gia hèn nhát như vậy, nghẹn khuất bao nhiêu, ngươi hay là cùng Lưu Tiện Dương bỏ trốn đi, dù sao tên ngốc nọ ánh mắt nhìn ngươi, giống như là muốn ăn ngươi."

Tỳ nữ Trĩ Khuê xoay người đi vào phòng.

Trong phòng, Tống Tập Tân đang cẩn thận chà lau một cái hồ lô xanh biếc, là vật cũ niên đại không rõ, cũng là một trong "gia sản" vị Tống đại nhân nọ lưu lại, Tống Tập Tân khởi điểm cũng không để bụng, sau đó trong lúc vô ý phát hiện cứ mỗi ngày dông tố, trong hồ lô liền vang lên tiếng ông ông, nhưng mà Tống Tập Tân sau khi mở nút ra, mặc kệ huy động lay động như thế nào, cũng không thấy có thứ gì rơi ra, đổ vào trong nước, hoặc cát, đổ ra vẫn là nước là cát, một chút không nhiều hơn, một chút không ít hơn. Tống Tập Tân thật sự không có cách, hơn nữa có lần bị mẫu thân hung dữ của Cố Sán ở ngoài cửa, mỗi lời là mắng con tư sinh mẹ nuôi không cha dưỡng, mắng cho tâm phiền ý loạn, Tống Tập Tân mượn đao bổ chém một hồi vào hồ lô, kết quả làm cho thiếu niên nghẹn họng nhìn trân trối, lưỡi đao đã muốn cong, hồ lô vẫn hoàn hảo không tổn hao gì như trước, một chút ít dấu vết cũng không có lưu lại.

Trước đó trên một phong thư bị Tống Tập Tân thiêu hủy có viết: "Quan thư đưa tới tiểu viện vàng bạc đồng tiền, cam đoan chủ tớ hai người áo cơm không lo, thời điểm nhàn hạ, có thể sưu tầm một ít đồ cổ mà mình thích, để hun đúc tính tình. Trấn tuy nhỏ, thô lương có thể dưỡng vị, thư tịch có thể dưỡng khí, cảnh trí có thể dưỡng mục, tịch liêu có thể dưỡng tâm. Từ hôm nay, tẫn nhân sự nghe thiên mệnh, tiềm long tại uyên, ngày sau tất có phúc báo."

Tống Tập Tân tuy oán hận nam nhân kia, nhưng có tiền mà không tiêu thiên lôi đánh xuống, ở trấn nhỏ dân phong thuần phác, muốn tiêu tiền như nước cũng rất khó, nhiều năm qua như vậy, Tống Tập Tân thật đúng là
thích thu đồ cổ, tràn đầy một cái thùng lớn, tất cả đều là thứ thiên môn như hồ lô xanh biếc. Chẳng qua Tống Tập Tân có một loại trực giác huyền diệu khó giải thích, một cái thùng lớn, đủ các loại, hơn ba mươi món, chỉ có cái hồ lô này là quý trọng nhất, sau đó là một cái chuông tử kim vết rỉ sét loang lổ, lắc lên, rõ ràng thấy hạt chuông bên trong va chạm vào vách chuông, vốn nên phát ra tiếng chuông thanh thúy, nhưng lại là vô thanh vô tức, làm cho Tống Tập Tân sợ nổi cả da gà, tâm sinh ngạc nhiên. Cuối cùng là một cái ấm trà phong cách cổ xưa lạc khoản "sơn tiêu", vật còn lại, Tống Tập Tân ý thích cũng thô thiển, đại khái chỉ là thấy thích mắt là mang về mà thôi.

Đứa nhỏ tên là Cố Sán đứng ở ngoài cửa, chửi ầm lên, trung khí mười phần.

Không bao lâu sau, tiếng mắng chợt im bặt.

Sau đó Trần Bình An nhìn thấy tên nhóc kia đột nhiên đẩy ra cửa viện của mình, vẻ mặt kinh hoảng, sau khi chốt lại then cửa, ngồi xổm ở bên cạnh, không ngừng nháy mắt với mình, muốn mình cũng ngồi xỗm bên cạnh nó.

Trần Bình An không rõ chuyện gì, nhưng mà cũng hạ thắt lưng chạy đến bên cạnh đứa nhỏ, ngồi xổm xuống nhẹ giọng hỏi: "Cố Sán, ngươi làm cái gì vậy? Lại chọc giận mẹ ngươi phát hỏa sao?"

Đứa nhỏ dùng sức khụt khịt mũi, đè thấp tiếng nói: "Trần Bình An, ta nói với ngươi, vừa rồi ta đụng phải một quái nhân, cái bát trong tay hắn, có thể liên tục đổ nước ra bên ngoài, ngươi xem, cái bát chỉ lớn chừng đó, ta tận mắt thấy hắn đổ nước cả một canh giờ! Tên kia vừa rồi đi ngang qua đầu ngõ Nê Bình chúng ta, giống như ngừng lại, không lẽ nhìn thấy ta chứ? Thảm rồi thảm rồi..."

Đứa nhỏ hai tay đưa ra để hình dung cái bát lớn nhỏ, sau đó vỗ vỗ ngực, cảm khái nói: "Thật sự là hù chết cha Tống Tập Tân kia."

Trần Bình An hỏi: "Ngươi là nói thuyết thư tiên sinh dưới tàng cây hòe kia?"

Đứa nhỏ dùng sức gật đầu, "Cũng chưa chắc, lão nhân khí lực trên tay không có mấy cân, ngay cả ta cũng nhấc không nổi, nhưng cái chén rách nát nọ là thật dọa người, thật sự dọa người!"

Đứa nhỏ đột nhiên bắt lấy cánh tay Trần Bình An, "Trần Bình An, ta lần này là thật không lừa ngươi! Ta có thể thề, nếu lừa ngươi, sẽ khiến cho Tống Tập Tân không chết tử tế!"

Trần Bình An dựng thẳng lên một ngón tay, làm ra thủ thế chớ có lên tiếng.

Đứa nhỏ lập tức câm miệng.

Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, từ từ vang lên, từ từ hạ xuống.

Vỏ quýt dày có móng tay nhọn.

Đứa nhỏ nguyên bản không sợ trời không sợ đất, đặt mông ngồi ở trên đất, đưa tay chà sát lung tung trên mặt, sắc mặt trắng bệch, rõ ràng, con sên tên là Cố Sán này, là thật bị dọa đến chết khiếp.

Đứa nhỏ thình lình hỏi: "Trần Bình An, tên kia sẽ không đi nhà của ta chứ? Phải làm sao đây?"

Trần Bình An bất đắc dĩ nói: "Ta cùng ngươi về nhà ngươi nhìn xem?"

Đứa nhỏ đại khái là chờ những lời này của Trần Bình An, đột nhiên đứng dậy, lại suy sụp ngồi xuống, vẻ mặt cầu xin nói: "Trần Bình An, chân ta mềm nhũn đi không nổi."

Trần Bình An đứng lên, xoay người đỡ sau cổ đứa nhỏ, một tay nâng nó, một tay mở ra then cửa, đi ra khỏi sân.

Nhà đứa nhỏ cách đây không xa, lộ trình cũng chỉ chừng trăm bước, quả nhiên, Cố Sán nhìn thấy lão nhân kia ngay ở trong sân nhà hắn, mẹ hắn còn đang cầm một cái ghế đưa cho lão.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện