- Chẳng trách Nghiên Nhi đối với hắn lại nhớ mãi không quên, Thiên Giai ngũ trọng cư nhiên lại có thể đánh bại được Đỉnh Công Tử Thiên Giai lục trọng, tu vi cùng cảnh giới thì tới Đệ Nhất Công Tử cũng chưa chắc đã là đối thủ của hắn, cái danh đệ nhất thiên tài trong đám hậu nhân của vạn tái đại hưng chi thế này, chỉ sợ sẽ rơi vào trong tay Huyền Thiên rồi, mấy năm trước, yêu nghiệt cấp công tử lần lượt từng người xuất hiện, ai lại có thể ngờ, người vượt lên dẫn đầu cuối cùng lại không phải đám yêu nghiệt cấp công tử này, mà lại là một ngôi sao mới lên mấy năm trước vẫn không thấy nổi bật gì này….
- Nghe nói thời gian tu luyện của hắn cũng chưa lâu, thua xa mấy tên yêu nghiệt cấp công tử kia, đã được toàn lực bồi dưỡng trong các đại thế lực ngay từ lúc sáu bảy tuổi rồi, ba năm mất tích bên trong Ma Vụ Chi Hải, không biết hắn đã trải qua những chuyện gì, hôm nay lại xuất thế ngang trời, tuyệt đối khiến cho thần châu đại địa khiếp sợ!
Ý nghĩ trong đầu của Long Đằng Hải không ngừng xoay chuyển, nhìn Huyền Thiên, chính là càng nhìn lại càng thích:
- Xem ra, hy vọng giành được vị trí đệ nhất vương giả trong tương lai của Huyền Thiên so với Đệ Nhất Công Tử chỉ có cao hơn chứ không thấp hơn. Nếu như Nghiên Nhi có thể ở cùng một chỗ với hắn thì ngược lại cũng là một chỗ quy túc không tệ!
- A - - ! A - - - - - - !
Trong lúc mọi người khiếp sợ, cảm thán, nghị luận thì Đỉnh Công Tử tóc tai bù xù ngửa mặt lên trời điên cuồng hét lên.
- Ngươi dám đả thương ta! Ngươi không ngờ lại dám đả thương ta!
Đỉnh Công Tử thần thái điên cuồng, trong hai mắt tràn ngập vẻ oán hận khôn cùng, cũng đầy vẻ không dám tin, quát lên:
- Bổn công tử mới là hậu bối đệ nhất nhân, ngươi không thể nào đánh thắng ta được, Huyền Thiên, bốn công tử muốn bằm ngươi ra thành trăm mảnh, ngươi cho là chỉ dựa vào chiến lực như lúc nãy của ngươi thì có thể tháng được bản công tử sao, ngươi lầm to rồi!
Ánh mắt của Huyền Thiên thì chính là bình tĩnh, nói với vẻ không hề để tâm:
- Chiến lực của ta cao hay thấp cũng không quan trọng, chỉ cần có thể giết chết được ngươi là đủ rồi!
Tay trái của Huyền Thiên thi triển Vạn Hóa Thánh Pháp, tay phải cầm Sơ Lam Kiếm, xuất kiếm như mưa như gió, kiếm cương sáng chói từng đạo lướt ngang qua bầu trời, nhắm thẳng phía Đỉnh Công Tử.
Khóe môi của Đỉnh Công Tử còn vươn tơ máu, tóc tai bù xù, thoạt nhìn vô cùng chật vật.
Thế nhưng, trong một giây này, khí thế của hắn cũng đột ngột bạo trướng lên, rống to lên một tiếng:
- Ngươi cho là chiến lực của bản công tử chỉ có như vậy thôi sao? Bản công tử vẫn còn vương giai tuyệt học - - Quỷ Vương Ấn, cường đại hơn so với cửu đại vương giả truyền thừa thượng cổ rất nhiều!
Đang lúc rống lên, hai tay của Đỉnh Công Tử trong nháy mắt liền kết thành đủ hết các loại ấn pháp quỷ dị, hắc khí vô tận cùng lúc đó liền bừng lên từ bên trong cơ thể của hắn, trong nháy mắt liền biến thành một phiến mây đen, rộng chừng mấy trăm trượng, bên trong mây đen cuồn cuộn xuất hiện một con ác quỷ cao tới cả trăm trượng.
Mục quang của ác quỷ hung mãnh tới cực điểm, trên đầu có hai cái sừng, lỗ tai nhọn hoắc, gương mặt xấu xí không chịu nổi, bên trong cái miệng cực lớn kia mọc ra mấy cái răng nanh dài hơn mười mét, vẻ hung ác đã lộ ra hết không sót gì.
Đây là hư ảnh của một vị quỷ vương, mặc dù cũng không phải là thực thể thật sự của quỷ vương chân chính, thế nhưng, quỷ vương cũng là loại tồn tại cùng một cấp bậc với vương giả vô thượng, dù vẻn vẹn chỉ là một đạo hư ảnh đi nữa thì khí thế cũng vô cùng đáng sợ, ẩn chứa một loại uy thế khủng bố của vương giả.
Thân ảnh của Đỉnh Công Tử đã biến mất không thấy đâu, hoàn toàn giấu bên trong đám mây đen cuồn cuộn kia lên cao, chỉ thấy cái hư ảnh cao tới trăm trượng kia đột