Giọng nói hắn dùng nội lực như kích thích thần kinh của người khác tê dại, hơn vạn người ở đây đang trong cảnh chém giết đột nhiên có chút chần chờ, Ninh Úc đã bế Ninh Tương Y đi vào, Thái Thú khẽ cắn môi, cũng dẫn theo người đi ở phía sau, những người được Ninh Úc mang tới thì đi ở cuối cùng, khí thế hơn người!
Có lẽ là trên người Ninh Úc sát khí quá nặng, cũng bởi ý trong lời nói của hắn không phân biệt địch hay phe mình, khiến những người đang đánh nhau đều có chút do dự.
Mà khi Ninh Úc đi qua, còn có vài người chưa dừng tay, Ninh Úc không cần ra tay, những người đó liền bị những tên áo đen sau lưng Ninh Úc không cần phân địch ta giết chết, một kiếm chặt đầu, máu phun ra lối đi, khiến cho tất cả mọi người đều bị đội ngũ gần hai trăm người làm thất kinh.
Đằng đằng sát khí!
Số lượng người bọn họ mặc dù ít, nhưng từng ánh mắt đều tinh tường, người mặc bộ áo đen, giống như một thanh kiếm màu đen, xen vào bên trong trận chiến của hơn vạn người, bước chân nhịp nhàng, im ắng khiến người khác cảm thấy sợ hãi!
Rốt cục, trước khi Ninh Úc tới gần, bọn họ đều vô thức tránh đi, nhường ra một con đường rộng, người cầm vũ khí trong tay, đều phải giấu ở sau lưng...!Nếu như bị hiểu lầm bọn họ muốn đánh lén thì phải làm sao? Cho nên cho dù không muốn, nhưng khi Ninh Úc tới gần, bọn họ vẫn bỏ hết vũ khí xuống, cúi đầu không dám nhìn hắn.
Cái cảnh tượng này cũng thật kỳ quái, chính là Ninh Úc đi đến chỗ nào, những người kia tránh ra tức khắc, dù do dự, cũng run run buông vũ khí xuống.
Mà một khi có người bỏ vũ khí xuống, liền ảnh hưởng đến những người khác, người bỏ vũ khí xuống càng ngày càng nhiều, mà còn từng người đều không dám thở mạnh, sợ bị cái đội ngũ này chú ý..
Bên trong thành cấm quân do Thái hậu mang tới và trú quân Tuyết Thành từng người đầy bụi đất, trên người dính đầy vết máu, cũng không biết là mình hay là địch, nhưng người Ninh Úc mang tới thì khác, áo đen chỉnh tề, từng người tinh thần vượt trội, đi theo Ninh Úc sau lưng không hề chớp mắt, bọn họ im lặng hừng hừng sát khí, ý chí chiến đấu vượt trội! Cho dù bọn họ chỉ có hai trăm người, cũng không có ai dám động vào.
Thái Thú đi theo sau lưng Ninh Úc, cả mặt đều kinh ngạc, hắn cảm giác được những người áo đen sau lưng kia, ánh mắt đều đang lạnh lẽo nhìn vào hắn, khiến hắn không dám quay đầu, trên lưng lông lá dựng đứng, chỉ có thể cúi đầu nhìn vạt áo hơi nhếch lên của Ninh Úc phía trước.
Quần áo của Thủ Lĩnh cũng giống như thuộc hạ của hắn, đều là màu đen, chỉ khác là trên vạt áo có hình con rồng thêu bằng chỉ vàng! Con rồng dữ tợn, theo cử động của hắn dường như trở nên sống động.
Đáng sợ! Hắn thậm chí không dám nhìn quần áo của đối phương.
Bên tai đều là tiếng ồn của đám người vứt vũ khí xuống, bịch bịch, lại khiến Ninh Úc không vui!
Hắn nghiêng mắt nhìn qua, một người tay đang chuẩn bị bỏ vũ khí xuống dừng lại, kỳ lạ, hắn nhìn lại liền hiểu ý Ninh Úc, cuối cùng chậm rãi, im ắng buông vũ khí xuống!
Có hắn làm ví dụ đầu tiên, tất cả mọi người run lên, mặc dù bọn họ lúc này đều đã cạn sức, nhưng sợ làm cho Ninh Úc bất mãn, cũng cẩn thận bỏ vũ khí xuống, sợ làm cho tên Diêm vương này nhăn mày.
Toàn bộ Tuyết Thành nháy mắt yên tĩnh trở lại.
Bọn người Thái Thú cảm thấy không thể tưởng tượng nổi! Rốt cuộc đây là ai, vì sao có khí thế uy hiếp như thế, sát khí lạnh thấu xương nháy mắt có thể đóng băng trận thành huyết chiến! Chưa từng nghe qua… nhìn qua cảnh này, đã đủ để người khác rung động cả đời!
Cho dù Ninh Úc đã đi xong đoạn đường hỗn loạn này, tất cả mọi người sau khi bỏ vũ khí xuống cũng không hề động đậy, Thái Thú vội vàng để lại một tên phụ tá để hắn thu xếp tàn cuộc, còn mình thì vẫn đi theo Ninh Úc, sợ hắn có bất mãn nào, lại giận cá đánh thớt thì Tuyết Thành nguy to!
Ninh Úc không quan tâm nổi xung quanh, lúc này tất cả tâm can hắn đang lo lắng cho nữ tử trong ngực này, không thể phân cho người khác, lúc này thấy nàng vì mặc