Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh

Quyển 2 - Chương 29


trước sau

Uyên Nghi nói rát đúng, tồi đúng là đồ tồi.

Thế là, con người tồi tệ của tồi đã làm cái việc mà mới trước đó thôi, tồi còn thầm cảm thấy khinh bỉ. Sau khi vừa chia tay với bạn gái cũ Uyển Nghi, tồi đã chính thức qua lại với Mạt Mạt. Chúng tồi quyết định sống chung. Có lúc, cồ ấy qua chỗ tồi, có lúc, tồi lại qua đêm ở nhà Mạt Mạt. Mặc dù Mạt Mạt đối với tồi không thể ân cần chu đáo như Uyển Nghi, nhưng cũng có thể coi là cồ ấy đã ngoan ngoãn, phục tùng.

Tồi không còn một chút liên hệ nào với Uyển Nghi nữa. Tồi sợ những thứ liên quan tới cồ ấy sẽ khiến tâm trí tồi hoảng loạn. Vậy là tồi xóa địa chỉ email của cồ ấy đi, số điện thoại của cồ ấy cũng bị tồi đưa ra khỏi danh bạ. Mạt Mạt nhìn tồi thấy tồi xóa số điện thoại,ánh mát cồ ây như muôn nói, đàn ồng, khi đã nhân tâm thì cũng thật tuyệt tình. Tồi sợ phụ nữ thường hay ghen tị, tồi sợ cồ ấy nghi ngờ lung tung nên cũng không bình luận gì thêm nữa.

Mặc dù tồi và Uyển Nghi học chung một trường, thi thoảng vẫn có thể chạm mặt nhau, nhưng chúng tồi dường như đã có một sự hiểu ngầm, không ai chào hỏi ai, chúng tồi làm ra vẻ như chưa từng quen biết nhau. Trên đường đi, rõ ràng cô ấy đã nhìn thấy tồi từ xa rồi, nhưng cồ ấy không hề tỏ vẻ bồn chồn như tồi, vẫn cười nói vui vẻ, tự nhiên, có thể đi cùng vài người bạn, mắt nhìn thẳng, thản nhiên đi qua tồi. Phụ nữ quả thật rất lợi hại, nói quên là có thể quên được ngay. Còn tồi, người đàn ồng tồi tệ đã bị gắn với biệt danh phong lưu đào hoa kia lại lặng lẽ nhìn theo bóng dáng Uyển Nghi, đợi cồ ấy dần dần đi xa rồi, tồi mới thu ánh nhìn lại. Chỉ cần nghe thấy có ai đó nhắc đến thông tin gì liên quan tới hoa khôi Uyển Nghi, tồi đều chăm chú láng nghe, thậm chí còn làm bộ dò hỏi xem cồ ấy sống có tốt không nữa.

Nghe nói, cồ ây sồng rát tót, đã thi đồ tiêng Anh cáp tám rồi; lại nghe nói khi hoa khôi trở thành người tự do, đã có rất nhiều người theo đuổi cồ ấy, thậm chí còn có nam sinh của các trường khác thường xuyên túc trực ở cổng trường chỉ để ngắm nhìn dung nhan của hoa khôi. Hai tháng sau đó, tồi lại nghe nói cồ ấy đã hẹn hò với anh chàng cầu thủ chủ lực trong đội bóng của trường, người đã theo đuổi cồ ấy rất ráo riết... Mỗi lần đến thư viện, đi qua sân vận động của trường, tồi đều có thể nhìn thấy Uyển Nghi với mái tóc dài xoa vai, mặc một chiếc váy trắng đang đứng bên sân vận động, mặc chiếc áo phồng đồi với chàng cầu thủ cao gầy đang chạy trên sân. Cồ ấy Ồm chiếc áo khoác của bạn trai trong lòng, gió đùa nghịch trên mái tóc, ánh mắt cồ ấy dịu dàng, ấm áp theo dõi một hình ảnh trên sân. Trong mắt cồ ấy chỉ có anh ta, còn anh ta, chốc chốc lại liếc về phía Uyển nghi, quả là một hình ảnh hạnh phúc không gì sánh kịp.

Tồi yêu Mạt Mạt, điều đó không còn nghi ngờ gì nữa, mà giờ đây, tôi đã được ở cùng người con gái mà tồi yêu nhất, tồi cũng là người hạnh phúc. Nhưng dù sao, Uyển Nghi cũng là bạn gái cũ của

tồi, tận mát nhìn ứiây cồ ây rơi vào vòng tay của người đàn ồng khác chỉ trong một tháng ngắn ngủi, nếu tồi nói là không bận tâm cũng không đúng. Điều đó khiến tồi bất giác nảy sinh hoài nghi -cồ ấy không yêu tồi như những gì mà cồ ấy đã thể hiện.

Nhưng, chỉ cần cồ ấy thực sự tìm được hạnh phúc mà cồ ấy mong muốn, tồi không còn ý niệm gì khác nữa.

Đại T nắm bắt tin tức không được nhanh nhạy lắm. Vì rất thích Uyển Nghi, Đại T đã từng căn dặn tồi tuyệt đối không được làm tổn thương Uyển Nghi, vì vậy, việc tồi và Mạt Mạt sống chung với nhau, tồi không dám nói cho cậu ấy biết. Đại T bồn chồn hỏi tồi qua điện thoại: "Tên tiểu tử, sao lâu rồi không thấy đến Blue chơi thế? Điều kỳ lạ nhất là người con gái mà cậu để ý cũng lâu rồi không thấy xuất hiện nữa!".

Tồi đem lời của Đại T về kể cho Mạt Mạt nghe, Mạt Mạt cười và nói rằng thôi thật xấu xa, nói rằng để xem tồi giấu được đến khi nào.

Mạt Mạt nói, cồ ây giồng như một người vợ nhỏ bị tồi giàu kín trong nhà, không được nhìn thấy ánh sáng mặt trời.

Tồi giải thích rằng bởi vì tồi vừa chia tay Uyển Nghi, tạm thời hãy chịu khó chịu thiệt thòi một chút.

"Đợi thêm một thời gian nữa, anh không những dẫn em đi gặp tất cả bạn bè của anh, mà con đưa em về nhà, để bố mẹ anh còn gặp được con dâu tương lai nữa chứ!".

Mạt Mạt nghi nghe thấy mấy từ đưa về nhà, bỗng trở nên run rẩy, ngồi ngây ra nghĩ ngợi một hồi lâu rồi hỏi: "Nhà anh có mấy người?".

"Bốn người, bố mẹ anh, anh, còn có một anh trai nữa. Nhưng anh trai của anh không có ở nhà."

"Anh ấy đi đâu?", cồ ấy hỏi.

"Bắc Kinh, anh trai anh vốn là sinh viên của Đại học Bắc Kinh đấy! Sau khi tốt nghiệp, anh ấy ở lại Bắc Kinh làm việc luồn." Nhắc đến anh trãi, đó là niềm kiêu hãnh của cả gia đình tồi.

Mạt Mạt khẽ "ồ" lên một tiêng rồi ngồi ngây ra rát lâu. Tồi sợ cồ ấy không tin lời mình bèn giơ ba ngón tay lên trời thề rằng: "Anh xin thề, Cồng Trị Hi anh tuyệt đối thật lòng với em! Anh luồn mong muốn được đưa em về nhà ra mắt bố mẹ!".

"Anh đã đưa Trần UyểnNghi về thăm nhà bao giờ chưa?",MạtMạt hỏi.

"Đã đưa về rồi", tồi thành thật trả lời.

"Lúc đó, anh cũng rất thật lòng với Uyển Nghi đúng không?"

Tồi không biết phải nói lại như thế nào, tồi muốn nói sự thật nhưng lại sợ Mạt Mạt suy nghĩ lung tung. "Dù sao, bây giờ anh chỉ yêu một mình em".

"Bây giờ anh chỉ yêu em, lúc đó anh cũng nói với cồ ấy như vậy. Còn sau này thì sao..." Câu hỏi của Mạt Mạt khiến tồi không biết phải trả lời như thế nào nữa.

Thấy vẻ mặt tồi có phần khó chịu, Mạt Mạt thôi không gặng hỏi nữa. Mạt Mạt là một người rất biết điều. Cồ ấy cũng rất tò mò muốn

biêt vê những chuyện tình cảm của tồi trước đây, nhưng không bao giờ gắng hỏi tới cùng như những người con gái khác. Cồ ấy ngồi trên đùi tồi, khẽ thở dài một tiếng, mỉm cười rất tươi với tồi, "Em rất mong được hòa nhập với anh, với gia đình anh".

Tồi cảm ơn sự khoan dung của cồ ấy, cồ ấy đã không truy đuổi tồi tới cùng đường, vậy là tồi liên tục gật đầu thật mạnh.

Phải nửa tháng sau đó, Đại T mới hay tin, tồi vì Mạt Mạt mà đã chia tay với Uyển Nghi. Đại T tức giận hét lên với tồi trong điện thoại, cậu ấy nói tồi đúng là loài cầm thú.

Đã có một Uyển Nghi mắng tồi là đồ tồi rồi, bây giờ, người anh em thân thiết nhất của tồi lại mắng tồi là loài cầm thú.

Tôi nói với cậu ấy rằng Uyển Nghi bây giờ sống còn tốt hơn tồi, cồ ấy đã có bạn trai mới rồi.

Đại T liền mắng rồi là đồ thối tha.

"Cái đồ thối tha này! Cậu ở với Uyển Nghi lâu như vậy mà vẫn không biết cồ ấy là người như thế nào hay sao hả? Uyển Nghi là

loại con gái tùy tiện như vậy hay sao? Cồ ây chỉ làm như vậy cho cậu xem thôi! Cồ ấy không muốn cậu phải chịu giày vò đấy! Mẹ kiếp, cậu cho rằng ai cũng cầm thú, có mới nới cũ nhanh như vậy hay sao hả!".

Tồi sững người lại, mỗi lần nhìn thấy Uyển Nghi ở bên một người con trai khác, tồi chỉ cảm thấy lòng tự trọng cảu một người đàn ồng bị thử thách, còn về việc Uyển Nghi có thực sự yêu người con trai đó không, tồi cũng không bận tâm lắm.

Tồi hỏi, "Vậy cậu bảo tồi phải làm thế nào? Tồi đã lựa chọn Mạt Mạt rồi".

Sau đó, Đại T lại hét toáng lên trong điện thoại, nói rằng cậu ấy phải đi an ủi Uyển Nghi, nói rằng giờ đây, Uyển Nghi rất cần người tới an ủi. "Bố mày đây phải giành lại Uyển Nghi! Bố mày cũng bất chấp đó là vợ của bạn nữa rồi! Nhớ đấy. Uyển Nghi là do mày không cần đến nữa! Sau này không thể trách người anh em được."

Tồi nghĩ nêu Uyên Nghi và Đại T thực sự đèn được với nhau, tồi cũng cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều. "Vậy cậu hãy theo đuổi Uyển Nghi đi."

"Bố mày đã định theo đuổi cồ ấy rồi! Mày không cần phải ra lệnh!"

" Vâng vâng, tồi đâu dám ra lệnh cho cậu..."

Tâm trạng của Đại T giờ đây đang bị kích động, tồi đành phải nhường cậu ấy. Tồi còn chưa kịp khuyên cậu ấy hãy bỏ nghề trai bao đi, kiếm một cồng việc ổn định còn nuôi vợ con, cậu ấy đã cúp điện thoại rồi.

Tối hôm sau, Đại T hẹn tồi đi uống rượu. Tồi nghĩ, việc tốt chẳng lẽ lại thành cồng nhanh chóng như thế sao?

Trước khi đi, Mạt Mạt dặn dò tồi phải cẩn thận, tồi cười nói: "Em không hiểu được tình cảm của bọn anh đâu, anh và Đại T thân thiết lắm! Không chừng, bây giờ cậu ấy và Uyển Nghi đã thành một

đồi rồi. Nêu Uyên Nghi cữig
ở đó, anh sẽ gọi điện cho em, em cũng đến đó ngồi chơi nhé".

Mạt Mạt lặng lẽ nhìn tồi, tỏ rõ một sự quan tâm, cồ ấy vẫn nhẹ nhàng nói: "Anh phải cẩn thận một chút".

Sau đó tồi hồn nhẹ lên trán Mạt Mạt, nói rằng tồi đi thăm một người bạn thân thiết chứ có phải tìm đến chỗ chết đâu.

Khi gặp Đại T, tôi mới biết rằng, những lo lắng của Mạt Mạt quả là không thừa. Nhìn thấy Đại T, tồi mới biết rằng mình thực sự đang tìm đến chỗ chết.

Đại T hẹn tồi ra một quán ăn nhỏ ở ngoại thành. Khi tồi chưa đến, trên bàn cậu ấy ngồi đã có bai chai bia trống không rồi.

Đại T thuộc loại người hễ uống bia rượu là mặt mũi đỏ tía cả lên. Thấy tồi đến muộn, Đại T dúi vào tay tồi một chai bia, lim dim đồi mắt đỏ tía như hoa đào, hét lên bằng một giọng thồ lỗ: "Uống đi, uống rồi tồi sẽ xử lý cậu".

Tồi hỏi rót cuộc đã có chuyện gì xảy ra vậy. Tồi nhìn quanh một vòng, không có bóng dáng của một người con gái nào cả.

Đại T không trả lời, cầm chai bia lên, ngửa cồ lên trời tu ừng ực. Thấy người anh em như vậy, tồi cũng không dám chậm trễ nữa,nhăn mày uống cạn chai bia.

"Xứng đáng là anh em!", Đại T đã uống hết chai của mình, hét lên với tồi.

Vì uống vội quá, không chịu được, tồi nôn hết ra ngoài. Không đợi tồi kịp trấn tĩnh lại, Đại T lại mở tiếp một chai nữa, đưa cho tồi, "Tiếp tục!".

Sau đó, cậu ấy lại ngửa cồ uống trước.

Tồi hơi hoang mang, nhưng khi người anh em đang uống rượu giải sầu, tồi cũng đành phải tuân lệnh uống cùng bạn.

Uống hai chai bia vào bụng mà chưa có chút thức ăn gì, dạ dày tồi bắt đầu sồi lên ùng ục.

Tửu lượng của Đại T khá hơn tồi rát nhiêu, nhưng trước khi tồi đến, cậu ấy đã uống hết ba chai rồi, vì vậy bây giờ cũng đã ngà ngà say, đầu lưỡi đã bắt đầu tê cứng.

Đại T ném mạnh vỏ chai xuống bàn kêu choang một tiếng, bà chủ quán hét lên sợ hãi.

"Kêu cái gì! Chốc nữa cứ tính hết vào hóa đơn thanh toán!" Đại T hòa phóng vừa chỉ tay về phía bà chủ quán vừa hét lên, giận dữ quát mắng. Đại T là người mặt mũi hiền lành, tuấn tú nhưng hành động lại nóng nảy, thồ lỗ. Trước đây, nhiều người bị lừa bởi vẻ mặt lương thiện của cậu ấy, sau khi bị một trận ẩu đả mà vẫn không dám tin rằng cậu thanh niên mặt mũi nho nhã hiền lành ấy lại có thể thượng cẳng chận, hạ cẳng tay như vậy.

"Mày đi ra đây. Bố mày.!! phải dạy cho thằng con một bài học." Đại T lạnh lùng túm lấy cổ áo tồi. Tồi vốn dĩ không định phản kháng, ngoan ngoãn đi theo cậu ấy ra ngoài.

Khi chân vừa chạm đát, tồi lại cảm thây hoa mày chóng mặt, hai chai bia uống một cách vội vàng đã khiến tồi say mèm. Gió đêm thổi tới, tồi khom người nôn thốc nôn tháo bên đường.

Đại T lạnh lùng nhìn tồi, đợi tồi nôn hết, hỏi tồi đã xong chưa.

Tồi cũng cảm thấy Đại T có phần khác thường, tồi lảo đảo đưa tay lên quẹt ngang miệng rồi nói: "Xong rồi, cậu có chuyện gì nói thử xem".

"Nói cái mẹ gì hả? Bố mày gọi mày ra đây để xử lý mày đấy!" Đại T chưa nói hết câu đã tung ngay một cú đấm trời giáng vào mặt tồi.

Những người đã uống rượu thường ra đòn rất mạnh, tồi bị đánh đến nỗi sống mũi cay sè, mắt mũi tối tăm, ngã nhào xuống đất, mãi vẫn không gượng dậy nổi. Trước khi đánh còn mời nhau uống rượu? Điều này là logic mẹ gì vậy?

Khi đánh nhau, Đại T thường ra tay ác liệt, mặc dù vậy, xem ra cậu ấy còn rất khoan dung với tồi. Thấy tồi ngã nhào xuống đất, cậu ấy cũng khôngtiêp tục tân cồng nữa. Bản thân cậu ây cũng đang lảo đảo đứng không vững nhưng vẫn cố hết sức đến lồi quần áo tồi, nhất định kéo tồi đứng lên bằng được.

"Mày đứng dậy cho ồng! Mẹ kiếp! Hừ! Còn giả bộ nằm ăn vạ dưới đất nữa hả? Đứng lên! Đánh!" Đại T dựng tồi dậy, còn chưa đợi tồi kịp đứng vững đã nện tiếp cho tồi một cú nữa. Lần này, tồi đã có sự đề phòng nên không bị ngã xuống đất.

Hơi men đã bay đi một nửa, tồi thấy mũi mình ngưa ngứa, có chút gì đó âm ấm chảy ra, tồi đưa tay lên quệt một cái, là máu. "Hừ! Mẹ kiếp, ông uống nhầm thuốc rồi hả!" Tồi phẫn nộ hét lên với cậu ấy, "Tự nhiên lại thượng cẳng chân, hạ cẳng tay!".

"Cồng Trị Hi! Bố mày mà ra tay thật sự, liệu mày còn có thể đứng vững nữa không hả? Bố mày tìm mày không phải để đánh người, mà là để đánh nhau!"

"Ong thân kinh rồi hả?" Tồi bị kích động khiên người giận sồi, hét toáng lên, vừa đưa tay quệt dòng máu đang chảy từ mũi ra, vừa lao tới giáng một cú đấm thay lời chào hỏi lên người Đại T.

"Bố mày nói muốn xử lý mày! Mày nói xem, mày đã làm gì Uyển Nghi hả! Mày đúng là loài cầm thú không một chút lương tâm!"

"Uyển Nghi? Uyển Nghi làm sao?" Nghe thấy tin liên quan tới Uyển Nghi, tồi sơ ý đã bị trúng ngay một đòn của Đại T, một cú đấm mạnh vào bụng, tồi đau tới nỗi gập cả người lại.

"Mày đã nhận lời với bố mày cái gì hả? Lần trước, mày đã hứa với bố mày là sẽ đối tốt với Uyển Nghi! Thằng đàn ồng như mày nói chuyện như đánh rắm ý, mày còn không bằng đám đàn bà con gái! IqL-Ấ

"Cồ ấy đâu cần tớ đối tốt với cồ ấy đâu! Cồ ấy có bạn trai mới rồi cơ mà!".

"Ông tổ mày! Mẹ kiếp! Mày còn dám nói những lời đó hả!".

Đây không phải là lân đâu tiên chúng tồi đánh nhau. Nhưng trước đây, tồi và Đại T cùng chung một chiến tuyến để đối phó với những gã thanh niên khác. Không ngờ, sau khi tốt nghiệp đại học, tồi và Đại T lại đánh nhau hai lần chỉ vì một người con gái! Tồi đau khổ xót xa cho tình cảm anh em, nhưng tồi cũng hiểu rõ tính cách Đại T. Đại T là một người đàn ồng có tính cách cương trực, cậu ấy có thường có thói quen dùng bạo lực như thời nguyên thủy để giải quyết sự việc. Cậu ấy gọi đó là cách thức của đàn ồng. Tìm tồi để đánh nhau, điều đó chứng tỏ rằng cậu ấy vẫn còn coi tồi là bạn. Nếu như đến đánh nhau cũng không buồn đánh nữa, điều đó chứng tỏ giữa chúng tồi đã không còn gì để nói nữa rồi.

Thế là cả hai chúng tồi cùng điên cuồng lao vào đấm đá nhau, không ai chịu nhường ai, cũng không nhẹ tay với đối phương chút nào, miệng không ngừng lồi đối phương ra mà chửi mắng. Chúng tồi đánh cho tới khi mặt mũi tím bầm, sưng húp, không còn sức để đánh nữa, máu lần mồ hồi nhễ nhại trên mặt, đưa tay quệt ngang rồi nằm phịch xuống đất, thở hổn hển.

"Uyên Nghi không hê hẹn hò với anh chàng kia", Đại T bồng nhiên mở lời.

"Cái gì?"

"Bố mày hôm nay quay về trường, mày làm cồ ấy bị tổn thương nặng nề lắm rồi!" Nói đến đó, Đại T đấm mạnh bạn tay phải xuống đất một cái.

Còn tâm trạng của tôi, khi nghe tin Uyển Nghi không hẹn hò với chàng trai kia, nó giống như như một lọ ngũ vị hương đã được trộn đều, vô cùng phức tạp.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện