Editor: Ngốc Aki
Nơi nào có khói sẽ có khất cái (ăn mày), nơi nào có khất cái thì có Cái Bang.
Ăn mày ăn thịt gà, nướng nhộng, nướng rắn, Hàn Kinh Hồng đầy nghĩa khí vỗ vỗ vai đà chủ phân đà Cái Bang ở Miêu Cương, Xà Cái Phàn Khánh. “Phàn lão huynh, đã lâu không gặp, nhìn thấy ngươi ta thấy thật cao hứng, đến đến đến, làm một ly.”
Ngươi đương nhiên cao hứng! Lão khiếu hóa (ăn mày) suy sụp khuôn mặt. Hôm nay uống trà thì chén đột nhiên vỡ, biết là ác vận tới cửa, ai ngờ lại đúng là ôn tinh giáng xuống.
“A, Phàn lão ca, nhìn thấy ta ngươi mất hứng sao?” Hàn Kinh Hồng uống rượu sảng khoái, nháy mắt hết một vò.
“Nào dám!” Xà Cái nghiến răng cố mỉm cười đi đến. Lão khiếu hóa ta đây chỉ là một trong lục đại trưởng lão, nào dám so đo với người anh em kết nghĩa của bang chủ là ngươi. Tuy nhiên, trọng điểm vẫn là… “Hôm nay Hàn thiếu hiệp một người đến phải chăng là…”
“À, Vân đi theo một người, chắc tối nay mới đến, không cần nóng lòng, ngươi sớm muộn gì cũng gặp y.” Dường như không quan tâm đến việc vừa đánh vỡ mộng tưởng của lão nhân gia, không để ý tới trưởng lão đứng cạnh vẻ mặt suy sụp. “Tiểu Ngô tử, mang một vò rượu tới đây.”
Mặt người cười vui kín lòng sầu! Phàn trưởng lão chính thức khắc sâu lời nói này trong lòng. Hắn cũng không phải không chào đón thiếu niên hiệp khách nổi tiếng giang hồ, nhưng… Hắn, kẻ khất cái này, rốt cuộc vẫn không chịu nổi hai người giằng co. Nguyệt Nhã tiểu công chúa bức hôn là chuyện nhỏ, hai người ba ngày thì hai ngày khoa chân múa tay đập vỡ phòng là chuyện nhỏ, động một tí dẫn một đống địch nhân tới đuổi giết là chuyện nhỏ, bị địch nhân hạ độc trong nước mỗi ngày là chuyện nhỏ, phóng hỏa thiêu nhà là chuyện nhỏ, bi thảm nhất chính là còn phải giúp hai người bọn họ trộm đoạt linh dược, cung cấp tình báo, phóng hỏa đốt nhà, tung tin đồn… Nói tóm lại chính là — chuyện xấu tuyệt đối!
Bọn họ Cái Bang thanh danh đường đường chính chính, sau khi quen biết hai tên ôn thần này xong, đã một đi không trở lại. Bao nhiêu lần oán giận với bang chủ mà không thành. Một câu trong chốn võ lâm chưa thấy người can đảm nghĩa hiệp như vậy là vứt mọi lại báo cáo của bọn hắn — bà nó chứ Sử bang chủ, ngươi có can đảm nói những lời này mà không lảng tránh ánh mắt của lão tử, ngươi có dám nghe chuyện về anh em kết nghĩa của ngươi trong vòng ba dặm mà không xỉu, lão tử phục ngươi sát đất.”
“Phàn lão huynh, nghĩ gì mà nhập tâm thế?” Đột nhiên tiến đến trước mặt, làm cho Phàn trưởng lão lão làng nổi danh không khỏi khẽ biến sắc mặt, cũng rất nhanh khôi phục thái độ bình thường.
“Nghĩ xem Hàn thiếu hiệp lần này có chuyện gì cần lão khiếu hóa này xông vào nơi dầu sôi lửa bỏng.”
Xông vào nơi dầu sôi lửa bỏng, thật là trừu tượng đến không thể trừu tượng hơn. Lão khiếu hóa thầm oán trong lòng, nếp nhăn trên mặt cười thành hoa cúc.
“Vì võ lâm đại nghĩa, Phàn lão huynh luôn luôn không chối từ, tiểu đệ vô cùng khâm phục.”
Ta rất muốn từ a! Lão khiếu hóa trong lòng kêu to.
“Kỳ thật lần này cũng không có chuyện gì. Ngươi cũng biết đại hội trừng ác vào trùng dương ở Điểm Thương. Mục tiêu là nhằm vào Huyết Dục Môn cùng Âm Nguyệt Giáo, Đoạn Tình Môn. Ta đã cho A Đại A Nhị đi thăm dò Âm Nguyệt Giáo và Đoạn Tình Môn, cùng Vân đến Miêu Cương chính là vì muốn giẫm lên máu đó.”
Nụ cười trên mặt Hàn Kinh Hồng tươi không kém lão khiếu hóa, lão khiếu hóa vẻ mặt phía sau lại vô cùng suy sụp — như thế này mà còn nói không có gì?! Ở Nam Cương ai mà không tránh xa Huyết Dục Môn, chỉ có các người tự mình dâng thân tới cửa.
“Phàn lão huynh, có tin tức gì để chia cho tiểu đệ không?” Hàn Kinh Hồng cười đến sáng ngời chói mắt, đâm vào lão khiếu hóa khiến lão thiếu chút nữa bật khóc.
“Chúng ta vẫn luôn chú ý tới Huyết Dục Môn. Nhưng bọn họ hành tung ẩn mật, mỗi lần đều như khỉ nhảy ra từ khe đá, cho nên tin tức tra được không nhiều lắm. Sau khi Ngũ Độc giáo biến mất, bọn họ mới chính thức xuất hiện tại võ lâm…”
Lão khiếu hóa nói xong, trầm ngâm một lát, đột nhiên nói. “Kỳ thật các người vừa tới, Huyết Dục Môn gần đây hình như có chuyện lớn xảy ra. Vài ngày trước, một người tên Độc Cô Ly Trần đánh tới Huyết Dục Môn.” Lão không để ý khi mình nhắc tới Độc Cô Ly Trần, mắt Hàn hiện lên nét kinh ngạc. “Nói muốn cùng Môn chủ đánh giá Cổ độc thuật. Trận tỉ thí này rốt cuộc có diễn ra không thì không biết, không lâu sau, truyền ra việc ấu tử (con trai) của môn chủ muốn soán vị, mới hợp tác với Độc Cô Ly Trần, ám toán môn chủ.”
“Sao?!”
“Sự tình thật sự không rõ, hiện tại Huyết Dục Môn đang lùng sục bắt Thiếu môn chủ. Các ngươi không ngại từ nơi này xuống tay đi!”
“Bắt Thiếu môn chủ…” Hàn đảo mắt, có chút không nhịn cười được. “Biết tên không?”
“Hình như là… La Thành Mặc?” Lão khiếu hóa còn chưa nói hết câu, chỉ thấy Hàn Kinh Hồng như bị kim châm nhảy dựng lên, không nói lời nào, chạy ra bên ngoài, vựa chạy vừa kêu.
“Thảm thảm …”
“Này này này này…” Không hiểu gì gãi mái tóc rối bời, không biết vì sao ôn thần tự động rời đi, nhớ tới việc hai ngươi luôn luôn như hình với bóng lại chỉ xuất hiện có một, như ngộ ra điều gì đó, vung tay lên. “Các tiểu tử, dậy mau, mau đi hỏi thăm tin xấu đi!”
───────────────
Lúc Hàn Kinh Hồng đuổi kịp Vân Chiếu Ảnh, vẫn chậm một bước, người Huyết Dục Môn sớm đã bao vây La Thành Mặc, hiện trường loạn cả lên. Nhóm người Huyết Dục dùng cổ hay độc đều không có hiệu quả với Thiếu môn chủ của họ, lại nói có cao nhân âm thầm trợ giúp thiếu môn chủ, vì thế liền sử dụng kỳ môn trường binh khí trận.
Trường binh khí này là một lưỡi dao sắc bén, đầu kia có gắn thêm thủy tinh kỳ dị, chỉ cần có chút ánh sáng chiết xạ, là phản xạ ra ánh sáng chói mắt. Bởi vì binh khí rất dài, khi huy vũ thì hào quang lấp lánh sau người, hơn nữa trong trận phối hợp binh khí, sẽ không ảnh hưởng đến bản thân, càng cho thấy đại uy lực.
Cường quang không chỉ có chiếu khiến tầm mắt rối loạn, hào quang di động lóng lánh di chuyển, lại làm người ta tâm phù khí táo (thấp thỏm), không cẩn thận sẽ bị mất phương hướng. Tâm pháp của Vân Chiếu Ảnh là huyền môn chính tông, căn cơ thâm hậu, hào quang không ảnh hưởng lớn tới y, thiếu niên đã tay chân dần dần trì chậm lại, thường thường nhắm mắt lại, vẻ mặt thống khổ, đối phương tấn công nhanh, hắn lại nhắm mắt, động tác chậm một bước, sau lưng bị lưỡi dao sắc bén làm bị thương một