Kim Gia Hiên Đi Nơi Nào

Chương 80-81


trước sau

Chương 80:


Ngu Chân được một đám các tín đồ xưng là“Thượng sư”, rất ít lộ diện, cũng không có nơi ở cố định, khi ra bên ngoài thườngxuyên mang kính râm và khẩu trang, hoặc là do bảo an căng dù đen che lại, cơ thểkhông tốt lắm, có thể là có bệnh mãn tính nào đó.
Bất quá các tín đồ càng tin tưởng một loạicách nói khác: Thượng sư lấy thân truyền đạt dụ lệnh của “Thần”, thần lực cườngđại, cho nên mới khiến cho thượng sư trông như gầy yếu, nhưng kỳ thật là bách bệnhbất xâm.
Thượng Dương bừng tỉnh nói: “Hoàng Lợi Quốcđại khái cũng chưa từng gặp người thật của Ngu Chân mấy lần, cho nên mới có thểnhìn nhầm tôi thành ‘ thượng sư ’.”
Ngô Mi nói: “Đây cũng là một loại thủ thuậtche mắt của tà giáo, bởi vì chếtạo một vị ‘ thần ’, cho nên phải xây dựng tạo cảm giác thần bí cho‘ sứ giả củathần ’ trước.

Đại đa số mọi người chỉ xuất hiện cuồng tín đối với những sự vật màbản thân không biết rõ.”
Sự tẩy não của tà giáo đối với tín đồ làvô cùng đáng sợ, người bình thường khó có thể hiểu được.
Liên quan đến vụ án tà giáo, khó khăntrong việc thu thập bằng chứng chủ yếu đều là do nhiều trở ngại từ những tín đồcuồng tín.

Tín đồ tà giáo không chấp nhận phía chính phủ quy ‘’Thần’’ mà bọn họthờ phụng trở thành “Tà thần”, không chấp nhận quy giáo phái bọn họ thuộc về tàgiáo, những tín đồ tà giáo “kiên định” này, ngược lại sẽ bị hạn chế cùng đảkích để thôi thúc sinh ra vọng tưởng bị hại, càng thêm cuồng tín đối với “Thần”,có một số giáo đồ khi tiếp nhận điều tra của cơ quan côngan và Sở tư pháp, chẳng một số chống đối không phối hợp, còn dùng mọi cách baoche đầu sỏ đứng đầu, thậm chí còn có người truyền giáo ngay ở trên toà án, côngkích cơ chế và Đảng của chúng ta, nhận định là chính quyền đang hãm hại bọn họ.
—— đa số tổ chức tàgiáo đều có quy mô nhất định, khôngthể tách rời cấu kết và thế lực ngoại bang.
Khương Vân Khởi lảng tránh ánh mắt Kim Húc, giống như đang mệt mỏi màim lặng ngáp một cái.
“Vậy, Khổng Dược và Ngu Chân?” ThượngDương hỏi, “Hiện tại hai người bọn họ có quan hệ gì?”
Ngô Mi nói: “Điểm này cho đến bây giờ chúngtôi còn chưa có manh mối, sau khi vợ của Khổng Dượcqua đời, gã không lấy vợ kế,cũng không yêu đương.

Ngu Chân thì có hành tung thần bí, không có phát hiện hai người bọn họ có dấu hiệu sống cùng nhau, tuy rằng chúngtôi không có con đường tiếp xúc được với Ngu Chân…… Chân Nguyệt Giáo, tôn sùngtự do cực độ, đặc biệt là tự do cá nhân.”
Cách chị nói tương đối uyển chuyển.

Ý tứtrong lời nói, Thượng Dương có thể nghe hiểu được, Chân Nguyệt Giáo từ trên xuốngdưới đều không ràng buộc nửa người dưới, có thể còn lạm dụng mối quan hệ xemnhư nghi thức và con đường để “Tu hành”.
Đây cũng là một trong những đặc điểm chungthường thấy nhất của tà giáo, nền văn minh phản nhân loại.
“Sinh hoạt cá nhân của Khổng Dược không thểnói rất thận trọng, nhưng cũng không tính quá khác người.” Ngô Mi nói, “Gã trướcsau từng bao dưỡng hai sinh viên, đều là nam sinh viên, trước đó không lâu mớivừa chia tay với người thứ hai, ra tay rất hào phóng, tặng hẳn một căn nhà ở tỉnhlị.”
Thượng Dương nghĩ nghĩ, Khổng Dược hơi giảvờ, còn có hơi ra vẻ bóng bẫy, chỉnh thể chính là một người ham hư vinh, vậythì nhất định sẽ ra tay rộng rãi ở trước mặt tình nhân thôi, nói: “Như thế giốngtác phong của Khổng Dược.”

Kim Húc nói giỡn: “Nếu gã đưa ra muốn baodưỡng em, em liền có thể lừa gã một căn nhà trước đấy.’’
Thượng Dương: “……”
Các đồng nghiệp bên cạnh cười nhìn hai ngườibọn họ đùa giỡn, Ngô Mi cũng cười nói: “Xem mà làm thôi, dù sao cuối cùng cũngđều sung công cả.”
Thượng Dương lại đưa ra một vấn đề, nói: “Hoạtđộng truyền giáo là chỉ diễn ra trong mấy ngày tới, tôi không có niềm tin lắmcó thể nhanh chóng có được sự tin tưởng của gã, có thể dẫn tôi tiến vào loại hoạtđộng cấp cao thế này.”
Ngô Mi nói: “Cho dù gã tin tưởng cậu, muốndẫn cậu tham gia hội nghị này, cũng không phải một mình gã nói là được.

Kết quảmà chúng tôi hi vọng chính là, cậu có thể thông qua tiếp xúc với gã, thu đượcthời gian và địa điểm cụ thể của hội nghị lần này, còn công tác lấy chứng cứcòn lại thì đã có người khác làm rồi.”
Thượng Dương hiểu rõ, phải biết chính xác thờigian cùng địa điểm hội nghị thì mới có thể thu thập chứng cứ về những cuộc tụ tậptà giáo bất hợp pháp ngay tại hiện trường, cũng muốn tiến thêm một bước xác địnhnhững thành viên có thân phận cấpcao thần long thấy đầu không thấy đuôi kia.
Loại vụ án này khó có thể khống chế kẻ địchchỉ bằng một chiêu, tổ chức phi pháp đã phát triển mấy năm rồi, thụ đại rễ sâu,muốn phá hủy nó chỉ trong một lần thì phải nắm vững đầy đủ vật chứng, tìm kiếmloại trừ rõ ràng những ô dù bảo vệ ở phía sau.
Ở đây chỉ là một đội nhỏ của Cục an ninhquốc nội, ở địa phương khác, còn có rất nhiều bộ phận khác đang hợp tác nỗ lựcthay đổi vì mục tiêu loại bỏ khối u ác tính lấy bán hàng đa cấp gom tiền, lấytà giáo dao động nền móng của xã hội này.
Thượng Dương cũng sẵn lòng vì mục tiêu này,tuy làm ra có hạn, nhưng công tác cũng có chút tác dụng.
Khuya cùng ngày.
Khổng Dược gửi tin nhắn WeChat cho ThượngDương, hỏi anh đang ở nơi nào.

Rất có ý tứ quantâm.
Kim Húc và Thượng Dương ngồi vây quanh ởbên nhau, thảo luận một chút.
Thượng Dương mới trả lời Khổng Dược nói làở một homestay.
Khổng Dược: Điều kiện ở homestay còn hơikém, chỉ tạm chấp nhận được, buổi tối nhớ khóa kỹ cửa sổ, chú ý an toàn
Kim Húc phun tào nói: “Thằng cha này nóinhư đập vào mặt vậy.”
Thượng Dương dùng ngữ khí có mắt không thấyThái Sơn gửi tin cho Khổng Dược: Vừa rồi lên mạng tra xét tập đoàn Thiên Lý, Khổngtiên sinh không phải người bình thường, hôm nay ở trên thuyền thất lễ rồi.
Khổng Dược hiển nhiên rất cao hứng, nói:Ha ha, cũng không có gì không bình thường, không phải đều là người có hai con mắtba cái chân sao?
Thượng Dương: “……”
Kim Húc nói: “Mới đó đã nói chuyện đồi trụyrồi? Đã nói tên này háo sắc rồi mà.”

Thượng Dương nói: “Anh bớt nói nhảm đi, emnên trả lời gã thế nào đây?”
Lúc này chiến lược thích hợp nhất chính làcũng thuận theo nói giỡn lại hai câu tình sắc để tạo không khí sinh động.

Tốt nhất chính là nên biểu hiệnra Thượng Dương có lòng “quỳ li3m” đối với địa vị xã hội và tài phú của KhổngDược.
Hiện tại vấn đề là, Thượng Dương không thểnào làm được, Kim Húc cũng không muốn anh làm.
Ngay lúc đang giằng co, Khổng Dược lại gửimột tin nhắn đến.
Khổng Dược: Giận rồi sao? Ngày thường nóichuyện không chú ý quá, đừng chấp nhặt với anh Dược nha.
Kim Húc nói: “Ơ, tên này còn co được dãnđược này, còn li3m chủ nhiệm Thượng luôn.”
Thượng Dương nói: “Đội trưởng Kim, có thểnói chuyện đàng hoàng không?”
Kim Húc nói: “Tên này có lẽ nào là M đi,em mắng gã hai câu khó nghe thử xem.”
Thượng Dương: “……”
Anh nghĩ nghĩ, bắt đầu đánh chữ.
Kim Húc thò đầu qua xem anh nhắn cái gì, mớinhìn vài giây liền nghiêng đầu hôn lên trên má của Thượng Dương một cái.
Tâm tư Thượng Dương đều ở trên tin nhắn,thờ ơ, tiếp tục chuyên tâm mà đánh chữ.
Thượng Dương: Không có, vừa rồi đồng nghiệpđến mượn cục sạc.
Khổng Dược trả lời bằng một ticker gương mặttươi cười.

Gã hơi lớn tuổi, không hiểu biết gương mặt tươi cười đại diện cho âmdương quái khí ởtrong bối cảnh internet hiện đại, thật ra gã cũng chỉ ở biểu đạt vui vẻ thôi.
Khổng Dược: Không ở cùng đồng nghiệp sao?Còn thuê hai gian phòng?
“Lúc chiều gã thấy anh đón em rồi.” KimHúc ra chủ ý bậy, nói, “Nói với gã là em phải ngủ cùng lão công đi.”
Hắn chỉ thuận miệng nói bậy, biết ThượngDương không có khả năng gửi như vậy.
Nhưng Thượng Dương lại nhìn hắn, nhíu màynói: “Đúng vậy, gã thấy anh, gã biết Khương Vân Khởi chỉ là đồng nghiệp của em,vậy anh là ai?”

Kim Húc cười, nói: “Đầu óc em xoay chuyển nhanhghê, định nói như thế nào?”
Hắn hiển nhiên đã sớm nghĩ như vậy, chỉ chờkhi Thượng Dương lơ là thì lại nhắc nhở một câu.
Thượng Dương nói với Khổng Dược: Tôi ởcùng bạn.
Khổng Dược: Là soái ca lúc chiều đón cậusao? Ngoại hình cao lớn, rất soái đấy.
Lại nói: Tôi không quấy rầy nữa, ngủ ngon!
“Bạn”ở trong miệng một người nam, thường có ý tứ khác.Khổng Dược hiển nhiên hiểu được ý tứ này rồi.
Thượng Dương mắt thấy sắp kết thúc, khôngdiễn trò được nữa, có hơi mơ hồ, nói: “ Vậy làm sao bây giờ?”
Kim Húc bình tĩnh mà chỉ huy nói: “Trả lờigã, không sao, không quấy rầy, cãi nhau rồi.”
Thượng Dương bấm như lời hắn nói, trở về chínchữ này.
Khổng Dược: Sao lại như thế?
Kim Húc nói: “Đưa điện thoại cho anh.”
Thượng Dương liền đưa cho hắn, anh thò lạigần xem hắn nói chuyện phiếm với KhổngDược thế nào.
Hắn dứt khoát lôi kéo Thượng Dương dựa ngồiở trong lòng ngực chínhmình, như vậy Thượng Dương sẽ thấy được rõ ràng, hắn cũng nhân cơ hội ôm lão bà trong chốc lát.
Kim Húc giả dạng làm một tiểu thụ kể khổ:Vốn dĩ cãi nhau muốn chia tay rồi, thật sự phiền muốn chết.
Khổng Dược tựa như một đại ca tri tâm: Tại sao cãi nhau đến muốn chia tay a? Lão công soái như vậy lại không dễ tìmđâu.
Kim Húc cười khẽ ở bên tai Thượng Dương.
Thượng Dương cũng cảm thấy buồn cười, nói:“Đừng thất thần, mau trả lời gã đi.”
Kim Húc tiếp tục giả làm “anh” để nói chuyệnphiếm với Khổng Dược.
Kim Húc: Nhà tôi không đồng ý, tôi vì anhta cãi nhau với trong nhà, còn làm ba tôi tức đến bị bệnh, nói nhiều đều là nướcmắt.
Khổng Dược: Các cậu không nên nói vớitrong nhà, lén lút sẽ tốt hơn, từng người cưới lão bà, sau khi sinh con rồi lạily hôn, trong nhà liền không phản đối nữa rồi.
Kim Húc: Vốn dĩ tôi cũng nghĩ như thế,nhưng anh ta không muốn, một hai ép tôi phải nói với trong nhà.
Khổng Dược: Sao cậu ta có thể như vậy a?
Kim Húc: Bởi vì điều kiện của tôi tốt hơnanh ta, anh ta liền luôn nghi thần nghi quỷ, sợ tôi bỏ anh ta.
Khổng Dược: Bệnh đa nghi vậy là không đượcrồi, điều kiện của cậu ta trông cũng tạm được, là trong nhà nghèo sao?
Kim Húc: Nhà anh ta ở vùng núi hẻo lánh ở TâyBắc, từng nhập ngũ mấy năm, sau khi xuất ngũ thì đến Bắc Kinh làm công, trướckia từng làm bảo an ở đơn vị của chúng tôi, lúc ấy theo đuổi tôi rất mãnh liệt,tôi vốn là thẳng lại bị anh ta bẻ cong, tôi cũng là không đầu óc, ham thích ngoạihình soái ca của anh ta nên đã đồng ý quen với anh ta, nhà tôi không đồng ýcũng là vì anh ta thật sự là quá nghèo, không có tiền.
Khổng Dược: Cùng tắc sinh biến (*), cậu takhông xứng với cậu, vẫn là chia tay thì hơn.

(*)Cùng tắc sinh biến: một việc gì đó khiđến cuối đường sẽ xảy ra biến hóa.
Kim Húc: Tôi chính là không bỏ được cuộctình này thôi.
Khổng Dược: Ngoại hình soái như vậy, chắcnăng lực cũng không tồi đi? Cậu vẫn là quá tuổi trẻ, h4m muốn hưởng thụ mà thôi.
Thượng Dương: “………………………”
Kim Húc nén cười nói: “Người này buồn cườiquá.”
“Mấy lời kịch bản này của anh bịa từ đâura đấy?” Thượng Dương bị khung thoại này lóe muốn mù cả đôi mắt.
“Chưa từng nhìn thấy gay nói chuyện phiếmhử?” Kim Húc nói, “Đây là anh cố gắng tiếp cận thiết lập hình tượng cho em, thườngđến lúc này là phải gửi luôn đồ Dior cho nhau rồi đấy.”
Thượng Dương: “……”
Anh hỏi: “Cái gì mà anh đi nhập ngũ mấynăm? Làm bảo an ở đơn vị nào?”
Kim Húc nói: ‘’Lúc chiều gã tận mắt nhìnthấy anh, anh như vậy, chỉ cần gã không mù thì liền đoán được anh từng nhập ngũhoặc là từng làm công an.”
Lại nói có sách mách có chứng như thế.

ThượngDương chịu phục.
Khi Kim Húc nói bậy bạ có sách mách có chứng,giữa hai người bọn họ đều không môn đăng hộ không đối, tình yêu nam nam địa vịcách xa, không được thế tục và gia đình chấp nhận, đang bên bờ tràn ngập nguycơ chia tay.
Hơn nữa còn xây dựng ra một bầu không khí:Buổi chiều biểu hiện lạnh nhạt với Khổng Dược ở trên thuyền, là bởi vì không biếtKhổng Dược lại thật sự là vị thương nhân rất giàu có, hiện tại đã biết, có chúthối hận buổi chiều không nên lãnh đạm như vậy, nếu lại có cơ hội thì nhất địnhsẽ ‘’kết giao bạn bè’’với Khổng Dược thật tốt.
Mà Khổng Dược lắng nghe “Thượng Dương” kểkhổ và cần an ủi, liền bắt đầu mờ ám đâm chọc khuyên nhủ, lời trong lời ngoài đềulà “anh bảo an” đấy không được, không xứng với “Thượng Dương” đâu.
Thượng Dương xem thế là đủ rồi, đã chịu phụcKim Húc chỉ là nhẹ nhàng bâng quơ liền “Câu” được Khổng Dược, lại chịu phục KhổngDược này bùng nổ sự tự tin quá mức, giống như Thượng Dương coi trọng gã chỉ là chuyệnđương nhiên, tất cả đều ở bên trong dự đoán của gã vậy.
Khổng Dược: Hiện tại cậu ta còn đang làm bảoan sao?
Kim Húc: Không có, đồng hương Tây Bắc củaanh ấy bảo anh ấy tới bên này, nói giới thiệu công tác choanh ấy, khi tới bên này, đồng hương lại mất bóng, hiện tại anh ấy đang lái xetrực tuyến, miễn cưỡng cũng không đói chết.
Thượng Dương chấn động, ánh mắt nhìn KimHúc quả thực là tràn ngập sùng bái.
Sao người này có thể nghĩ ra được như thếnày? Một câu liền giải thích được nguyên nhân chính mình xuất hiện ở chỗ này đếnkhông chê vào đâu được, chạng vạng Khổng Dược còn nhìn thấy hắn lái xe đến, cáinày cũng có thể nói thành là tài xế của app lái xe.
Sau một trận thao tác, trong lòng Khổng Dượcước chừng cũng nhận định “Thượng Dương” có chút ý tứ với gã, chỉ là bây giờ còncó người yêu, không thể xấu hổ mặt dày ngoại tình mà thôi.
Đồng thời Thượng Dương còn là một người “thànhthật”, không giấu giếm chuyện của bạn trai mình với gã, hình tượng biểu hiện rachính là tiểu thụ ngây thơ gia cảnh không tồi, từ nhỏ đã sống trong cảnh xuôigió xuôi nước.
Cuối cùng Khổng Dược hẹn anh ngày mai cùngnhau ăn cơm trưa, địa điểm chính là trong nhà hàng ở khách sạn nghỉ dưỡng.
Thượng Dương nhẹ nhàng thở ra, đã đi đượcbước đầu tiên rồi..

Chương 81:

Buổi sáng hôm sau.
Thượng Dương chuẩn bị xuất phát đến khách sạn nghỉ dưỡng, Ngô Mi đến động viên anh, nói vài câu không cần có tâm lý gánh nặng, cứ trang bị gọn nhẹ ra trận là được rồi.
Ngô Mi đi rồi, Khương Vân Khởi mang bộ dạng chưa ngủ tỉnh, cũng đến đứng xem anh một chút.
“Cậu ở trong homestay này đi, đừng chạy lung tung, cũng đừng tạo thêm phiền phức cho nhóm đội trưởng Ngô đấy.” Thượng Dương dặn dò nói.
“Biết rồi sư phụ.” Khương Vân Khởi không đứng đắn mà nói, “Ngoại hình của tôi cũng ổn lắm mà, sao Khổng Dược đó không thích tôi? Tôi cũng muốn đến khách sạn nghỉ dưỡng đó ăn một bữa lớn nữa.”
Thượng Dương nhíu mày nhìn anh ta mấy giây, đột nhiên nói: “Tối hôm qua trước khi đi ngủ tôi đã suy nghĩ rất lâu, vẫn luôn cảm thấy cậu có chỗ nào đó không đúng……”
Khương Vân Khởi cười ha hả mà nói: “Đương nhiên là không đúng rồi, tôi nghĩ tới, nếu lần này tôi cũng có thể lập công, về sau sẽ không cần phải lăn lộn ở cái miếu nhỏ viện nghiên cứu này của các cậu nữa rồi.

Cậu làm sư phụ của tôi, cũng không còn làm nổi mấy ngày nữa đâu, cho nên phải biết quý trọng đi.”
Thượng Dương còn muốn nói cái gì, Kim Húc bên cạnh nói: “Tiểu Khương, cậu không có việc gì thì đi ra ngoài đi, tôi còn có chuyện muốn nói riêng với Thượng Dương.”
Khương Vân Khởi chắp tay sau lưng rời đi.
“Anh không có cảm giác này sao?” Thượng Dương không bỏ được sự nghi ngờ đối vối bạn nối khố, nói, “Em vẫn luôn cho rằng em tương đối hiểu cậu ta, lần này ra cửa, lại có chút nhìn không hiểu cậu ta.”
Kim Húc nói: “Nhìn không hiểu thì không cần nhìn nữa, tới đây, nhìn anh này.”
Thượng Dương liền nhìn hắn, nói: “Còn muốn nói chuyện riêng với em cái gì?…… Nói chuyện thì dùng lời nói, đừng có mà động thủ động cước.”
Kim Húc đánh giá anh, nói: “Nếu Khổng Dược mà động tay động chân, em sẽ làm sao bây giờ?”
“Đánh hắn, đánh chết cứ tính cho anh.

Lời này ngày hôm qua anh cũng đã nói đến mấy trăm lần rồi,” Thượng Dương chỉ chỉ Kim Húc, nói, “Để đội trưởng Ngô nghe được, anh liền xong đời luôn đấy.”
Kim Húc buồn cười nói: “Ngô Mi cũng từng nhắc nhở em rồi mà, đơn vị của chúng ta đều là người đứng đắn, em cũng không cần thiết xem bản thân là đặc công, cứ coi như là tùy tiện đi ăn một bữa cơm thôi, lần đầu tiên tiếp xúc đừng nóng vội nói chuyện khách sáo.

Chỉ cần nhớ kỹ đừng nói lỡ miệng, biểu hiện tự nhiên một chút là được rồi.

Lại nói người bình thường gặp phải lưu manh thì dù có động thủ cũng chuyện rất bình thường mà.”
Thượng Dương cảm giác Khổng Dược không đến mức sẽ thật sự động tay động chân, nói: “Đã biết.

Còn gì nữa không?”
Kim Húc nói: ‘’Anh đoán gã sẽ mời em buổi tối ở lại khách sạn nghỉ dưỡng kia, xem bầu không khí trò chuyện thế nào, nếu không trở mặt thì em cứ đồng ý, không thể để vô ích được, phòng cho khách rẻ nhất ở đấy cũng phải hơn hai ngàn một đêm.

Hơn nữa cận thủy lâu đài(*), Khổng Dược có cơ hội đến trêu chọc em, em liền có nhiều cơ hội nói nhiều với gã.”

(*)Ý của câu thành ngữ này là chỉ lâu đài gần bờ nước sẽ được ánh trăng chiếu sáng trước tiên, thường dùng để ví với việc ở gần thì được ưu tiên
Thượng Dương nói: “Được rồi, xem tình huống quyết định, gã cũng không chắc sẽ đưa ra lời mời này.”
Kim Húc chắc chắn nói: “Không có khả năng, em không hiểu tên háo sắc đó hơn tụi anh đâu.”
Thượng Dương: “……”
Kim Húc nghĩ nghĩ, nghĩ không ra còn phải bổ sung thêm cái gì, trên thực tế lời nên nói đều đã nói hết tối hôm qua rồi, còn đều nói không chỉ một lần.
Đây là Thượng Dương lần đầu tiên chấp hành nhiệm vụ tiếp cận người bị tình nghi, hôm nay chỉ là đi ăn cơm cùng với Khổng Dược, ngược lại thân thể cũng không đến mức gặp nguy hiểm.

Với thân thủ của anh, chế phục Khổng Dược cũng không hề khó.
Tâm trạng của Kim Húc giống y như phụ huynh ngày đầu tiên đưa con mình đến nhà trẻ vậy, trong lý trí biết không nguy hiểm, tình cảm lại nhịn không được mà lo lắng, mọi việc sợ nhất có lỡ như.
Hai người bọn họ nắm tay, nhìn nhau trầm mặc một hồi lâu.
Mọi người trong homestay này đều là đồng nghiệp, cách âm cũng tương đối giống nhau, hơn nữa người khác đều biết hai người bọn họ đang yêu nhau thì càng phải tránh nghi ngờ, không thích hợp có hành động gì khác người.

Tối hôm qua cũng là chia ra ngủ hai phòng.
Thượng Dương nói: “Chờ chuyện bên này chấm dứt, anh được điều động nghỉ phép, bớt thời gian đi một chuyến đến Bắc Kinh đi.”
Kim Húc gật đầu nói: “Cũng phải chờ thân thể ba em tốt hơn một chút nữa.”
Hắn và Thượng Dương nhẹ nhàng hôn môi.
Cũng không cần phải nói nhiều, hai người đã không cần chuyện gì cũng đều treo ở ngoài miệng, chỉ cần nhìn vào đôi
mắt đối phương là trong lòng liền có thể hiểu rõ.
Giữa trưa.
Khách sạn nghỉ dưỡng khu phong cảnh thuộc tập đoàn Thiên Lý, tại một căn phòng riêng của nhà hàng trong khách sạn.
Khổng Dược đứng dậy, tươi cười thân thiết nói: “Tiểu Thượng tới đây, ngồi bên này.

Đi đến đầy bằng cách nào? Còn nói cử một chiếc xe đến đón em, điện thoại cũng đã gọi điện thoại đến, em lại ra cửa mất rồi.”
“Sợ đến trễ, ra cửa sớm một chút để gọi xe.” Thượng Dương ngồi vào vị trí mà Khổng Dược ý bảo anh ngồi, là một cái bàn tròn, chỗ ngồi này của anh liền kề với Khổng Dược, khoảng cách một cánh tay.
“Anh bảo an không đưa em đi sao?” Khổng Dược nói, “Không phải cậu ta là tài xế app xe sao? Đồng nghiệp Tiểu Khương đâu?”
Thượng Dương nói: “Tiểu Khương còn ở ngủ nướng.”
Nhắc tới anh bảo an, anh lại đúng lúc cười khổ một chút: “Anh ta biết em đến ăn cơm với Khổng tiên sinh, sáng sớm lại cãi một trận lớn, quả thực chính là vô cớ gây rối.”
Khổng Dược cười giả dối nói: “Em cũng thật là, sao lại thành thật như vậy, còn nói cho cậu ta biết là có hẹn với anh? Hai người đang mâu thuẫn như thế, nói dối thiện ý vẫn là cần phải nói.”
Kim Húc diễn trên WeChat rất tốt, thiết lập vững vàng hình tượng ngây thơ cho Thượng Dương ở chỗ của Khổng Dược.

Đương nhiên đây cũng là bởi vì thiết lập này về cơ bản phù hợp với nhận thức đầu tiên của Khổng Dược đối với Thượng Dương ở trên du thuyền kia.
Gã lại soi mói tình yêu của Thượng Dương và “anh bảo an” một phen, bề ngoài xem như là đang khuyên giải Thượng Dương, trên thực tế chính là khuyên Thượng Dương cảnh giác cao độ, đừng tự treo cổ chết trên cái cây quỷ nghèo kia, nên ra nhìn xem thế giới này nhiều một chút, đàn ông có sức hấp dẫn thì có đầy ra đấy.
Thượng Dương nghe đến không được tự nhiên, nếu không phải bởi vì công tác, bình thường khi anh gặp loại người giống Khổng Dược thì đều sẽ muốn tránh đi, nói thêm một câu cũng ngại tốn thời gian.
Do hoàn cảnh chung, đàn ông ở độ tuổi của Khổng Dược thường không bị ép buộc phải tính toán, thường cho rằng chỉ cần mình coi trọng người đó, thì sẽ không uổng phí chút sức lực nào là có thể có được dễ như trở bàn tay, hơn nữa Khổng Dược xác thật rất có tiền, lại có địa vị xã hội nhất định, thậm chí càng không đếm được giá trị mị lực của bản thân, trên đời còn có ai có thể không “quỳ li3m” người của gã sao? Nhất định là không có rồi.
Điểm này thật ra lại không liên quan gì đến xu hướng giới tính, nam hoặc nữ ở trong mắt những người này, đều chỉ là mang tính tài nguyên mà thôi.
“Có phải nói chuyện phiếm với anh Dược nhàm chán lắm hay không?” Nhưng Khổng Dược vẫn rất có mắt nhìn, đại khái đối với Thượng Dương cũng tương đối còn có cảm giác mới mẻ hoặc chinh phục mãnh liệt, khi nhìn ra Thượng Dương không quá thích, rất nhanh đã sửa miệng khiêm tốn lại, nói, “Anh không có trình độ học vấn cao, kiến thức không thể so với những người từng học đại học các em, làm hướng dẫn du lịch sớm vài năm, dãi nắng dầm mưa, may mà vận khí không tồi mới có được như hôm nay.”
Thượng Dương giật mình, nhân cơ hội đẩy mạnh đề tài theo phương hướng này, nói: “Anh Dược vẫn luôn làm ngành du lịch sao?”
Anh nhập gia tùy tục học phát âm tiếng phổ thông Tây Nam, cũng đọc “Diệu” đọc thành “Dược”.
Khổng Dược nói: “Đúng vậy, sớm vài năm cũng ăn qua nhiều khổ, điều kiện trong nhà cũng tương đối, toàn dựa vật lộn mới có được như hôm nay.”
Thượng Dương nói: “Rất bội phục người như các anh vậy, em cũng chỉ là người thường, vào đại học, ra thi biên chế rồi được phân công tác ổn định, nào có kiến thức gì?”
Thổi phồng Khổng Dược vài câu, Thượng Dương lại nói: “Người yêu của em lại càng không đáng nhắc tới, đầu tiên là làm bảo an, hiện tại lại đang làm tài xế, vốn dĩ muốn cùng đồng chí(*) lâu dài lại rất khó, anh ta như vậy, em càng không nhìn thấy được ngày mai ở đâu, thật sự rất phiền.”
(*)"Đồng chí" liên quan đến thiểu số giới tính lần đầu tiên xuất hiện ở Hồng Kông vào những năm 1970 và 1980 như một đại diện cho những người đồng tính luyến ái.

Các nhà hoạt động đồng tính cho rằng thuật ngữ "đồng chí" mang hàm ý tôn trọng, bình đẳng và phản kháng…..
Nói như vậy chính bản thân anh cũng bật cười ở trong lòng, hoàn toàn chính là có ý thức mà bắt chước giọng điệu tối hôm qua trên WeChat của Kim Húc.
Khổng Dược nói: “Em vẫn là trọng tình cảm, phải nghĩ cho bản thân mình nhiều một chút, điều kiện của cậu ta mà muốn kết đôi với em, đừng nói cha mẹ em không đồng ý, anh nghe thấy cũng cảm thấy là trên trời dưới đất.”
Thượng Dương nói: “Ở bên nhau đã nhiều năm, chính là nuôi một con mèo một con chó cũng có cảm tình, làm sao có thể nói đứt là đứt chứ.

Lúc trước em đã nói với anh ta, em không kết hôn là không được, trong nhà sẽ không đồng ý, ít nhất phải có đứa con mới có thể bàn giao được.

Cha mẹ anh ta chết sớm không ai quản, cũng không hiểu em, lại còn kiếm chuyện với em, cuối cùng khiến ba em tức đến bị bệnh, em nói không bằng chia tay đi, bản thân anh ta không có ý kiến cho nên mới một mình chạy tới bên này.”
Lời này nửa thật nửa giả, Thượng Dương nhắc tới việc này nhưng trào dâng phiền muộn trong lòng lại là sự thật.

Đồng thời lời này của anh cũng là đang định thử, lúc trước Khổng Dược lựa chọn kết hôn, rồi đưa Ngu Chân ra nước ngoài du học, là có tương tự tình huống như vậy hay không.
Khổng Dược quả nhiên cũng bị chọc đến tâm sự, trầm mặc trong chốc lát, mới nói: “Đây đều là mệnh.”
Thượng Dương nói: “Anh Dược, em xem giới thiệu trên bách khoa, nói anh đã từng kết hôn rồi.”
Khổng Dược cũng không kiêng dè cái này, nói: “Ừm, chị dâu em đã bị tai nạn giao thông không còn nữa rồi, để lại cho tôi một đứa nhỏ, cũng sắp mười tuổi rồi.”

Thượng Dương lập tức cũng đành phải trái lương tâm nói: “Có đứa con là tốt rồi.

Anh kinh doanh công ty lớn như vậy, không kết hôn cũng không con thì sẽ dễ dàng xảy ra tin đồn nhảm nhí trong xã hội.”
“Đúng vậy.” Khổng Dược nói, “Con người tuy không thể có tất cả, nhưng chỉ cần một cái đầu là được.

Em cũng muốn ngẫm lại rõ ràng một chút, đơn vị nhân viên công vụ cũng không quá thân thiện đối với đồng chí, không cẩn thận một cái là có thể mất công tác ngay, em còn là nhân viên công vụ ở Thủ Đô, bao nhiêu người chen chút cúi đầu muốn đi cũng đi không được.”
Thượng Dương rối rắm nói: “Không bỏ được anh ấy, còn muốn suy nghĩ lại.”
“Nói thực tế một chút, tài xế app xe chung quy không phải công tác đứng đắn,” Khổng Dược rất hào phóng mà nói, “Nếu cậu ta muốn ở bên này phát triển, khách sạn nghỉ dưỡng của chúng tôi có rất nhiều vị trí, không yêu cầu bằng cấp cao, ngoại hình cậu ta soái như thế, có thể đến quầy lễ tân làm việc trước, tương lai còn có cơ hội làm xã giao, nghiệp vụ của tập đoàn chúng tôi rất đa dạng, nếu chịu làm mà nói thì một năm kiếm trăm 80 vạn cũng không thành vấn đề, chung quy vẫn tốt hơn bảo an và tài xế rất nhiều.”
Thượng Dương ra vẻ kinh hỉ nói: “Thật sự có thể chứ? Vậy cảm ơn anh Dược trước nha.”
Khổng Dược nói: “Việc nhỏ thôi.

Quay về em cứ bảo cậu ta đến đây, tôi sẽ nói một tiếng với bên phòng nhân sự.”
Thượng Dương rất muốn hỏi nhiều một chút, ví dụ như “Em họ”, hoặc là vụ tai nạn giao thông của cha vợ và vợ Khổng Dược, lại lo lắng sẽ khiến cho Khổng Dược hoài nghi.
Ăn cơm xong, quả nhiên Khổng Dược nói ra: “Điều kiện ở homestay rất kém, không bằng dọn đến đây ở đi, chơi cũng vui hơn, anh sắp xếp giúp em và Tiểu Khương, hiện tại đang là mùa ít khách, có rất nhiều phòng trống.”
Thượng Dương khó xử nói: “Sao lại không biết xấu hổ như vậy? Không cần đâu.”
Khổng Dược giơ tay vỗ vỗ cánh tay Thượng Dương, ngữ khí ái muội mà nói: “Đều là bạn bè, sao lại còn khách sáo với anh Dược như vậy?”
Mặt Thượng Dương tràn đầy vẻ lúng túng, nhưng thoạt nhìn nói là da mặt mỏng xấu hổ, cũng có thể cho qua được.
Khổng Dược híp mắt nhìn mặt anh, như là rất vừa lòng, hỏi: “Có thể ở chỗ này chơi mấy ngày?”
Thượng Dương nói: “Dựa vào danh nghĩa đi công tác, dùng chi phí chung tới chơi, tuần sau phải trở về.”
Khổng Dược nói: “Vậy đúng lúc rồi, mấy ngày nay tôi cũng có việc ở bên này, muốn đi nơi nào chơi thì tôi sẽ đi dạo với em, tôi rất quen thuộc nơi này.”
Một ngày nào đó trong mấy ngày này, mới thật sự là hội nghị của Chân Nguyệt Giáo, đây là mục đích Thượng Dương.

Nhưng hiện tại cũng chưa tìm được thời cơ có thể thăm dò được cái này.
Khổng Dược còn muốn dẫn Thượng Dương đến quầy bar trong khách sạn ngồi một chút, nói bên kia thanh tịnh, tửu lượng Thượng Dương không quá tốt, cho nên trong lòng liền đánh lên một hồi trống lớn.
Đúng lúc này, Kim Húc gọi điện thoại tới.
Thượng Dương xin lỗi Khổng Dược rồi đi đến bên cạnh nghe điện thoại.

Nhưng mà bên ngoài phòng bao cũng là hành lang dài an tĩnh, Khổng Dược ở bên trong nhất định có thể nghe được anh nói chuyện.
“Làm gì?” Thượng Dương dùng ngữ khí giả vờ còn ở tức giận, nhanh nhạy nói với bên kia, “Nói chỉ là đi ăn bữa cơm thôi, anh cho rằng tôi tới làm cái gì?”
Kim Húc nói: “Ăn xong rồi? Anh đi đón em.

Nếu không còn ở thêm một chút nữa, Khổng Dược sẽ bị em đánh mất.”
Thượng Dương: “?”
Anh không hiểu lời này của Kim Húc là đang diễn trò hay là thật sự muốn tới.

Kim Húc nói: “Sắp đến cửa chính khách sạn nghỉ dưỡng rồi, em ra hay là anh đi vào?”
Thượng Dương: “……”
Anh tiến vào phòng bao, Khổng Dược cười tủm tỉm hỏi: “Làm sao vậy?”
Thượng Dương thần sắc buồn bực mà nói: “Tên lòng dạ hẹp hòi kia tìm tới rồi.

Anh Dược em đi trước nha.”
Lúc này Khổng Dược lại tựa như một đại ca đứng đắn, nói: “Đừng không vui, muốn tìm một người thật lòng đối đãi với em như vậy cũng không dễ dàng gì, hai người phải tốt đấy, nhớ bảo cậu ta chuẩn bị, chờ sắp xếp xong thì cứ tới đây phỏng vấn.”
Lại nhắc nhở: “Vừa lúc cậu ta lái xe, đi giúp em mang đồ dùng cá nhân từ homestay đến đây, dẫn Tiểu Khương, buổi tối đều ở nơi này đi…… Đêm nay anh có chút việc nên không thể cùng hai người ăn cơm được, cũng sẽ sắp xếp tốt giúp hai người.”
Buổi tối hôm nay có việc? Trong lòng Thượng Dương giật mình, hội nghị sẽ không phải là buổi tối hôm nay đi? Nhưng lập tức lại nghĩ đến Ngô Mi và Kim Húc đã phân tích qua, nếu đêm nay có hoạt động truyền giáo mà nói, thì một số nhân vật quan trọng của Chân Nguyệt Giáo sẽ đến đây, có khả năng không lớn Khổng Dược sẽ còn hẹn người không liên quan là Thượng Dương ở chỗ này.
Thượng Dương đi ra khỏi sảnh khách sạn ra cửa.
Kim Húc khoanh tay đứng ở một bên bậc thang, mặc một cái áo sơ mi màu đen, “tài xế app xe” đứng ở dưới bậc thang, bảo an hoài nghi mà nhìn chằm chằm hắn, vẻ mặt hắn bị xem thường trông không cao hứng lắm.
Thượng Dương tiến lên, nói: “Anh tới làm gì? Như thế nào luôn như vậy? Được việc thì ít, hỏng việc thì nhiều.”
Kim Húc: “……”
Thượng Dương xụ mặt, xuống bậc thang rồi ngồi vào ghế phó lái.
Kim Húc bị dạy bảo, mắt rũ xuống mà đi theo lên xe, lái xe rời đi.
Vào lúc ban đêm, Thượng Dương và Khương Vân Khởi đều vào ở trong khách sạn nghỉ dưỡng này, Khổng Dược tự mình dặn dò, sắp xếp cho Thượng Dương một căn phòng sang trọng, phòng Khương Vân Khởi cũng không kém, cả hai gian phòng đều cách nhau một chút.
Khương Vân Khởi rất vừa lòng, sau khi hỏi người phục vụ câu lạc bộ VIP ở đâu, thì liền không tim không phổi mà đi chơi.
Thượng Dương dẫn Kim Húc vào gian phòng xa hoa của chính mình.
Kim Húc đánh giá một vòng, phát ra cười lạnh trào phúng.
Hai người như là đã vì sự xuất hiện của Khổng Dược mà tranh chấp rất nhiều lần.
Điều này đương nhiên là hợp lý, đặc biệt là sau khi Thượng Dương đưa ra lời giới thiệu công tác của Khổng Dược với Kim Húc, anh sẽ cho rằng Khổng Dược đây là hỗ trợ, còn trong mắt của quỷ nghèo Kim Húc, vốn dĩ chính là một kẻ có tiền lòng mang ý xấu coi trọng tiểu thụ ngốc bạch ngọt của mình, còn muốn sỉ nh.ục hắn —— Đây có lẽ cũng chính là logic cùng động cơ của Khổng Dược.
Vì thế cũng liền có vở kịch này của Kim Húc và Thượng Dương.
Thượng Dương bị cười nhạo này làm cho bùng nổ, giận dữ nói: “Không muốn thì đi đi! Về cái ổ chó mà anh thuê kia đi!”
Kim Húc giận trừng anh, hung ác mà mắng vài câu thô t.ục, công kích Khổng Dược, cũng sỉ nh.ục Thượng Dương.
Thượng Dương dường như có chột dạ nói: “Anh đừng nói lung tung, tôi và anh Dược không có gì cả, sao tâm tư của anh lại dơ bẩn như thế?”
Hai người cãi nhau vài câu, Kim Húc duỗi tay bắt lấy Thượng Dương, Thượng Dương có hơi sợ hãi lui về sau, nhưng vẫn bị Kim Húc bắt lấy, giãy giụa một phen liền bị ấn ở trên giường, Kim Húc đánh anh, cũng còn thô bạo mà hôn anh, thỉnh thoảng kết hợp với mấy lời thô t,ục tồi tệ và cực đoan.
Thượng Dương lo lắng đến đôi mắt đỏ lên, mắng cũng đã mắng, tránh cũng không tránh được, giơ tay hung hăng tát Kim Húc đang nổi điên một cái.
Trận cãi nhau này mang theo nhục dục và cẩu huyết của đôi tình nhân, nó được chấm dứt tạm thời dưới sự đẩy mạnh cửa rồi đi ra ngoài của Kim Húc.
Thượng Dương ngồi ở chỗ kia, chỉnh quần áo lại một chút rồi tủi thân mà lau nước mắt.
Sau khi “khóc” một hồi lâu, cuối cùng vẫn là không nỡ bỏ, anh lại đứng dậy đuổi theo.
Trong khe hở ở đầu giường khắc khoa, có ẩn giấu một cái cameras mini ở đó.
Nó mang tất cả mọi thứ đã xảy ra ở đây diễn biến trong thời gian thực tại một căn phòng trên tầng cao nhất nào đó, trước mặt Khổng Dược.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện