Mớ bòng bong nhiễu nhương đến nghiêng trời lệch đất vào buổi suy tàn của Mộng Hoa vương triều, kẻ nhen lên tia lửa đầu tiên không ngờ lại chính là y.
Lúc ấy, y bất quá chỉ là một nô lệ chưa có giới tính, do đó chưa thể gọi là nam nhân, thậm chí còn không được coi là một con người.
Thêm vào đó, y còn biết múa rối, dung mạo xuất chúng nên bị Thanh Vương tâm địa khó lường mua về, đưa lên thần điện trên Già Lam Bạch Tháp để phục vụ Thái tử phi Bạch Anh.
Thiếu nữ quý tộc Không Tang đó chỉ mới mười sáu tuổi, là trưởng nữ của vương gia đứng đầu Bạch Tộc trong Không Tang lục bộ.
Dung mạo, huyết thống cho đến kiếm thuật không gì không xuất sắc hơn người.
Thế nhưng tỳ vết duy nhất chính là người mẹ không ra gì.
Nguyên phối phu nhân của Bạch vương lúc con gái mới có ba tuổi đã rời bỏ trượng phu và tộc nhân, theo người khác cao bay xa chạy.
Vụ bê bối đó trở thành trò cười của chư vương.
Vì vết nhơ đó, vốn không tới phiên nàng được tuyển làm Hoàng thái tử phi.
Muội muội do kế mẫu của nàng, con gái của Thanh vương đời trước sinh ra, mới thích hợp để ngồi vào vị trí cao quý đó.
Nhưng thật không ngờ, Đại Tư Mệnh phụ trách chọn Thái tử phi ở Bạch tộc muốn tránh chuyện Thanh Vương chuyên quyền, nên chỉ ra nàng là Bạch vi hoàng hậu ngàn năm trước chuyển thế, nhân tuyển Thái tử phi không thể thiếu nàng được.
Một câu đó trở thành bằng chứng quyết định.
Thừa Quang đế lập tức hạ chiếu sách phong.
Lúc được sách phong, mi tâm của nàng được vẽ lên phong ấn hình ngôi sao mười cánh đỏ son.
Đó chính là phong ấn của các đời Thái tử phi, đến lúc cử hành hôn lễ sẽ do trượng phu giải khai.
Trước lúc đó, không có kẻ nào trên Vân Hoang được chạm vào nàng.
Nếu bị người lạ không phải là trượng phu tương lai chạm vào, phong ấn đó sẽ biến mất.
Bắt đầu từ mười lăm tuổi, thiếu nữ này phải xa rời người nhà, sống ở nơi cao nhất của Vân Hoang, tiếp nhận sự dạy dỗ của nữ quan trong Già Lam thần điện và Đại tư mệnh, chuẩn bị cho đại điển thành hôn năm mười tám tuổi.
Trong giai đoạn tu hành cô đơn đó, cữu cữu Thanh Vương mua một giao nhân lên thần điện để nó múa rối cho nàng vui.
Những tháng ngày trên thần điện xa rời chúng sinh loáng cái đã trôi qua, phảng phất như dây leo lặng lẽ mọc dài, quấn quýt, không ai phát hiện ra giữa thiếu nữ quý tộc và giao đồng ti tiện đó đã xảy ra chuyện gì.
Cho đến một hôm, Thanh vương cáo giác một tội lỗi không sao tin nổi làm rúng động cả vương thất Không Tang.
Do đó, giao đồng mù lòa bị thị vệ dẫn tới trước mặt chư vương cùng bách quan.
“Là nàng ta dụ dỗ ta.” Giao đồng không nhìn thấy gì nhưng vẫn chỉ thẳng vào thiếu nữ quý tộc trước mắt, chẳng chút lưu tình lạnh lùng lên án, “Là thái tử phi dụ dỗ ta! Ta đã sờ nàng ta, còn hôn nàng ta nữa.”
Chư vương nghe vậy hỗn loạn cả lên.
“À, quả nhiên phong ấn ở mi tâm đã bị mất rồi!” Thanh Vương cười lạnh, bước tới giật tung tấm mạng che mặt của thiếu nữ, nhìn qua một lượt rồi cao giọng tuyên bố: “Thái tử phi đã không còn trong trắng nữa! Đích xác đã bị giao nhân ti tiện này chạm vào rồi!”
Đại điện huyên náo đột nhiên yên bặt, bao nhiêu ánh mắt sắc bén như kiếm tràn đầy kinh ngạc và khinh bỉ chằm chằm nhìn vào gương mặt tái nhợt của nàng thiếu nữ quý tộc- hoàng thái tử phi vốn không thể xâm phạm.
Phong ấn hình ngôi sao mười cánh đỏ son trên trán tán loạn, rõ ràng đã bị người khác chạm vào.
Đỉnh bạch tháp là nơi dành riêng cho phi tử sinh sống, vốn không cho bất cứ người ngoài nào tiến vào, dẫu thân thiết như cha anh cũng không được.
Thật không ngờ giao đồng ti tiện lợi dụng thời cơ, tiếp xúc với phi tử không ai được chạm vào của hoàng thái tử.
Thân là quốc mẫu tương lai của Không Tang, một nữ tử địa vị tôn quý như vậy lại bị một giao nhân ti tiện làm ô nhục! Trăm ngàn năm nay, giao nhân chỉ là nô lệ và công cụ của người Không Tang, chuyện này truyền ra ngoài chính là sỉ nhục của cả Mộng Hoa vương triều!
Nghe lời buộc tội thẳng thừng cùng bao nhiêu lời thì thầm chê bai, gương mặt vốn tái nhợt của thiếu nữ lại càng nhợt nhạt thêm, nhưng không nhìn ra được chút cảm xúc nào.
Nàng một mình đứng giữa điện, chăm chăm nhìn vào thiếu niên dưới thềm vừa buộc tội mình.
Đột nhiên khóe môi nàng mấp máy rồi nàng ngẩng đầu lên thản nhiên hồi đáp: “Đúng vậy, ta bị ma tính của giao nhân mê hoặc, làm mất mặt cả Không Tang, ô nhục dòng máu đế vương.
Xin cứ xử phạt.”
“Bạch Anh quận chúa mất đi thanh bạch, bị phế truất ngôi Thái tử phi.” Đại tư mệnh chau đôi lông mày bạc trắng, tuy cảm thấy tiếc nuối nhưng tội lỗi đến mức này không sao vãn hồi được, chỉ đành theo đúng luật lạnh lùng tuyên bố: “Sau đó bị định tội hỏa thiêu, thiêu sạch những dơ bẩn để cáo tố với trời cao!”
Nghe lời phán xử như vậy, Bạch vương bờ vai chấn động, dụng lực xiết chặt bàn tay.
Nhưng tội danh trọng đại như vậy, dẫu đó là con gái ruột của mình, ông cũng chẳng có cách nào cứu giúp.
Ở trong góc, Thanh Vương vẻ mặt ung dung đắc ý, ngầm vỗ vai thiếu niên.
Thiếu niên giao nhân dung mạo kinh người vẫn không có chút biểu tình, đôi mắt trống rỗng nhìn về phía Thái tử phi vừa nói chuyện, lạnh lùng thản nhiên.
“Phế truất nàng ta…” Trên vương tọa, đế quân tay cầm chung rượu say túy lúy lặp lại theo lời của Đại tư mệnh, thân thể béo phì như muốn rớt ra khỏi ghế ngồi.
Sủng cơ bên cạnh vội ôm lấy lão ta, lau đi nước miếng tràn ra khóe miệng.
Bởi sống hoang dâm vô độ nhiều năm, mới năm mươi tám tuổi mà Thừa Quang đế đã mất đi khang kiện, lui vào nội cung đã nhiều ngày không ra nghị sự.
Hôm nay nếu không phải được Thanh vương bí mật bẩm cáo tin tức trọng đại: Thái tử phi có thể đã không còn trong sạch, Thừa Quang đế cũng không lên điện làm gì.
Tuy ngồi ở đó, nhưng vị hoàng đế béo phì này sớm đã mất sạch thần trí, tựa hồ căn bản chẳng còn nghe rõ đám phiên vương thần tử bên dưới nói cái gì nữa.
Lão ta chỉ lè nhè lặp lại lời của Đại tư mệnh: “Phế truất… thiêu chết, thiêu chết nó!”
Giọng nói thất thần nhưng cũng cho thấy rõ nét bạo
ngược đặc trưng của bạo quân nổi danh nhất trong lịch sử Không Tang.
Lời nói của hoàng đế vừa dứt, bọn thị vệ đã ùn ùn kéo tới, nhanh chóng trói ngược hai tay của nàng, gỡ lấy trang sức mũ miện, áp giải nàng chuẩn bị hỏa thiêu.
“Chạy đi! Mau chạy đi!” Bạch vương giương mắt nhìn bất lực, suýt chúc nữa đã gào lên với con gái: “Anh nhi, chạy đi!”
Con gái ông tuy tuổi còn trẻ nhưng thiên phú kinh nhân, từ nhỏ đã được Không Tang kiếm thánh Tôn Uyên chỉ dạy.
Luận về võ nghệ, nàng là người mạnh nhất trong Bạch tộc.
Nếu như nàng muốn chạy, đám thị vệ trên đỉnh Bạch tháp tuyệt đối không sao cản được.
Thế như thiếu nữ quý tộc Không Tang chỉ ngẩn người đứng đó, chẳng chút phản kháng để mặc người ta xử trí.
“Thả nàng ra!” Giữa vô số ánh mắt thờ ơ, đột nhiên một giọng nói vang lên, mạnh mẽ tựa như mãnh hổ gầm rống.
Mọi người trên điện quay đầu kinh ngạc rồi đồng loạt quỳ xuống: “Hoàng thái tử điện hạ!”
Không biết nhận được tin này từ đâu, Chân Lam hoàng thái tử đóng quân bên ngoài hộc tốc quay về, rảo bước lên điện, nhìn bách quan quỳ mọp mà cười lạnh: “Đám người các ngươi sao lại dám đối xử với hoàng hậu tương lai của Không Tang như vậy!”
“Hoàng hậu tương lai của Không Tang”, câu nói đó khiến mọi người kinh hãi thất sắc.
Ý của hoàng thái tử là mặc cho vị hôn thê phạm đại tội, nhưng vẫn không muốn phế truất sao?!
Đám đại thần đưa mắt nhìn nhau, không hiểu vì sao Chân Lam thái tử lại đột nhiên giúp đỡ Bạch Anh.
Y trước giờ phóng đãng thành tính, hết sức chống đối lại hôn sự này.
Vì sao vụ bê bối đến vậy lại làm y đổi ý? Chẳng phải là y đã cương quyết cự tuyệt cưới con gái Bạch Vương làm phi bao nhiêu năm nay rồi sao? Vì chuyện này, y thậm chí còn xung đột mấy lần với Thừa Quang đế nữa.
Thế nhưng Không Tang là một quốc gia chỉ tuân theo lời nói của đế quân.
Hiện giờ Băng tộc bốn bề bao vây Già Lam thánh thành, hoàng thượng sức khỏe nguy ngập, không cách nào lo việc triều chính.
Lúc trong ngoài nguy khốn, hoàng thái tử chính là người thực sự tiếp quản quốc gia.
Y đã mở miệng thì chẳng ai dám trái lại.
Lặng lẽ ôm lấy con gái, Bạch vương lau đi mồ hôi lạnh, còn Thanh Vương mặt mày hằm hằm phẫn nộ.
Dưới sự cương quyết của hoàng thái tử, đại điển hôn lễ vẫn cử hành như thường.
Nhưng vì bên ngoài có Băng tộc đe dọa, hôn lễ có chút gấp rút.
Không giống như những dịp lễ lạt khác có lục bộ triều kiến, bốn phương bái yết, Chân Lam hoàng thái tử vội vã quay về dự hôn lễ thậm chí chưa kịp thay ra chiến giáp.
Dưới sự cương quyết của hoàng thái tử, đại điển hôn lễ vẫn cử hành như thường.
Nhưng vì bên ngoài có Băng tộc đe dọa, hôn lễ có chút gấp rút.
Không giống như những dịp lễ lạt khác có lục bộ triều kiến, bốn phương bái yết, Chân Lam hoàng thái tử vội vã quay về dự hôn lễ thậm chí chưa kịp thay ra chiến giáp.
Trên đỉnh Bạch tháp cao vạn trượng, quảng trường trước Thần điện rộng rãi trang nghiêm.
Gió thổi tung tà áo của tân nương, thái tử phi tương lai của Không Tang trang phục lộng lẫy lặng lẽ chờ đợi phu quân.
Đợi đến khi không thể bị ai khác nghe thấy, nữ tử yên lặng nãy giờ chợt cười lạnh hỏi phu quân của mình: “Chân Lam điện hạ, lúc trước chẳng phải ngài vẫn luôn phản đối hôn sự này sao?”
“Đương nhiên!” Chạy một mạch lên tận đỉnh Bạch tháp vạn thước, Hoàng Thái tử có chút hụt hơi, vẫy tay ra lệnh cho lễ quan định đổi y phục cho mình lui xuống, “Hai người chúng ta trước đây chẳng ai biết ai cả.
Ai lại ưng một nữ nhân gán cho mình chứ? Thái tử ta là kẻ để người khác sắp đặt sao?”
Nghe lời nói thẳng thắn đến mức vô lễ đó, Bạch Anh ngẩn người, chăm chăm ngắm vị phu quân tương lai của mình sau lớp khăn che mặt kết từ trân châu.
Từ lâu nàng đã từng nghe đám cung nhân nói lén với nhau: vị Chân Lam hoàng thái tử này kỳ thật là do Thừa quang đế cùng một nữ tử bình