Herry thì thầm với Trì Tuyết: "Em cứ giữ yên một chút, tôi sẽ không hại em."
Trì Tuyết đờ người, Herry nói rất nhỏ, như thể thì thầm với người yêu, xung quanh chẳng ai nghe thấy lời anh.
Chỉ mỗi Trì Tuyết nghe thấy, vậy là cô không vùng vằng nữa, đứng yên nhìn Kỷ Nhiên.
Kỷ Nhiên nắm tay cô, kéo về phía mình, cứ ngỡ cô sẽ bước sang ngay, nhưng không cô vẫn cứ đứng yên đấy.
Herry khi này mới cười tươi với Kỷ Nhiên.
“Sao nào? Khó chịu rồi phải không?"
Herry nhìn thoáng về phía Quyên đằng sau.
"Sao anh không rộng lượng một chút, người khác ôm vợ anh một cái đã làm sao?"
“Tôi nói buông ra”.
Kỷ Nhiên nhướn mày, Herry thấy anh sắp bốc cháy đến nơi, mới gật gù.
“Buông cũng được thôi, vậy khi anh ôm cô Quyên nào đó, anh có nghĩ đến cảm nhận của Trì Tuyết không?"
Tay Kỷ Nhiên hơi sững lại, hoang mang nhìn vào mắt Trì Tuyết.
Khi này anh mới thấy được sự tránh né của cô, trong lòng thoáng hiểu ra.
“Hiểu rồi phải không?"
Herry không cần phải đả thông cho tình địch của mình, thành thật mà nói, anh càng mong Trì Tuyết mặc kệ Kỷ Nhiên mà đi với mình còn hơn.
Nhưng Herry biết, Trì Tuyết sẽ không bao giờ làm thế.
Anh ngẫm nghĩ một lát, rồi mới nhìn Trì Tuyết.
“Xin lỗi em”.
Trì Tuyết chớp mắt, đã thấy Kỷ Nhiên khẽ siết tay cô.
"Sau này anh sẽ không bao giờ ôm người phụ nữ nào ngoài em nữa".
"..." Trì Tuyết định nói, thì giọng Quyên đã xen vào từ đằng sau.
“Có gì mà nhỏ nhen vậy, tôi đuối nước đấy, anh Nhiên thương tôi mới cứu tôi".
Quyên vừa nãy nào có đuối nước gì, cô ta chỉ muốn làm ra một cảnh để Kỷ Nhiên với mình thân mật thôi.
Nghe thấy Kỷ Nhiên nói như vậy với Trì Tuyết đã tức không chịu được, Kỷ Nhiên là của cô, từ đâu nhảy ra một Trì Tuyết, bây giờ còn có người đỡ lời giúp.
Quế Chi nhìn thoáng sang Quyên, cô đi đến trước mặt Quyên, khoanh hai tay trước ngực nhìn xuống Quyên.
Quyên đang định nói gì đấy, nhìn lên đã thấy Quế Chi đứng trước mình, không vui không buồn, chỉ im lặng như vậy.
Quyên trong phút chốc không nói nên lời, Quế Chi thấy Quyên im lặng rồi mới cười khẽ, Quế Chi sinh ra trong nhà giàu có, nên cả người cũng sang trọng, không phải loại nhà giàu mới nổi gì, nên trước mặt Quyên, cô chẳng lo âu hay sợ hãi, chỉ có ung dung nhân tán.
“Chà, chị Quyên đây lúc tôi trong viện chẳng tới lấy một lần.
Hôm nay chú mời mọi người đến cảm ơn, không biết chị có công gì mà đến ăn không uống không nhỉ?"
Thanh Lam đứng ngay bên cạnh Quyên, nghe vậy mới đáp lời.
"Cô ấy là bạn thân của chị, nên chị gọi tới thôi".
Quế Chi lướt nhìn Thanh Lam.
"Trước đây hai chúng ta có quen sao?”
Thanh Lam không ngờ Quế Chi sẽ nói vậy, nên không nói gì nữa.
Quyên đã gắt lên.
"Tới đây thì sao? Có ai hiếm lạ gì ở đây?"
Nhà Quyên cũng giàu có, đi đến đâu cũng có người hầu kẻ hạ, nào phải chịu cảnh nói cô ta lừa ăn khát uống bao giờ.
Quế Chi nói vậy Quyên càng giận hơn, chỉ thẳng mặt Quế Chi.
"Tới đây là nể mặt các người, cô còn không biết điều".
“Ai cần chị nể mặt? Chị quen biết gì mà tới đây? Xem ra nhà chị không dạy lễ phép là gì sao? Người ta rõ ràng đã có người trong lòng còn đu bám theo, chị làm như không ai nhìn thấy chị có ý định với người ta ấy.
Người thì cũng cao sang đấy, cái gì cũng biết, chỉ có biết điều là không."
Quế Chi chẳng nể nang ai, trước kia còn e ngại, bây giờ cô chẳng có bất cứ nỗi lo nào, không vừa mắt thì tỏ rõ ra mà thôi.
Minh đứng ngay sau, nghe vậy cũng thoáng nhìn Quế Chi, trước giờ lúc nào cháu gái mình cũng dịu dàng trước mặt anh, ai mà ngờ cô cũng nói năng kiểu này.
Nhưng lời Quyên sau đó còn khiến anh ngạc nhiên hơn.
“Thôi đi, cô có tư cách gì mà nói tôi.
Cả người lẳng lơ chẳng khác gì đào, còn lên mặt dạy đời với ai.
Cô tưởng cô ở đây là ngon rồi chắc, quăng cô ra đường không biết có đi khách nổi không".
“Cô nói cái gì?"
Quế Chi chưa đáp, Minh đã rống lên đằng sau.
Giọng nói của anh khá lớn, khiến tất cả mọi người bất ngờ nhìn lại.
Minh đến trước mặt Quyên, kéo Quế Chi ra phía sau.
“Cô Quyên, ở đây không hoan nghênh cô, mời cô về cho."
Thanh Lam ngơ ngẩn cả người, trước giờ Minh khi nào cũng lịch sự nhẹ nhàng, hiếm khi nào tỏ ra giận dữ thế này.
Không phải anh hiền lành, mà là anh kiềm chế cảm xúc khá tốt.
Vậy mà khi nãy vẫn rống giận như thế, cô thoáng nhìn sang Quế Chi đứng sau anh, trong lòng có phần mất mát.
“Anh dựa vào đâu đuổi tôi?"
Quyên tẽn tò muốn chết, nhưng vẫn mạnh miệng gống lên cãi.
Minh nhìn thoáng sang Thanh Lam, Thanh Lam nhìn ánh mắt anh lạnh lùng như vậy, thoáng rùng mình.
"Em đưa bạn em về đi, sau này không cần dẫn cô ấy theo nữa."
Thanh Lam không biết nghĩ gì vội vàng đỡ Quyên dậy.
"Theo tớ về đi!"
Quyên vùng vằng không buông tay, "Về gì mà về, không về".
Thanh Lam cắm cúi kéo Quyên đi, hai người vừa đi vừa chửi xa dần.
Minh thấy người đi rồi, mới nhìn Quế Chi.
Anh nghĩ Quế Chi sẽ sợ hãi hoặc giả vờ ngượng ngùng, nhưng không Quế Chi đứng cách anh một mét từ bao giờ, đang lột một viên kẹo cho vào miệng.
Dạo gần đây, càng ngày Quế Chi càng ăn vặt nhiều hơn, Minh thấy vậy cũng thở phào một hơi.
Anh đến gần, thở dài.
“Xin lỗi cháu, sau này chú không mời cô ấy đến nhà nữa."
Quế Chi nhún vai, như thể chẳng để tâm.
"Cô ấy là bạn của vợ chưa cưới của chú mà, khách của chú thì chú cứ mời