Ngày mai chính là ngày cuối cùng của đại hội võ lâm.
Khúc Cửu Nhất vô cùng coi trọng ngày mai, cố ý chạy tới phòng ngủ mà Khúc Thu Thủy dùng để giam giữ Tạ Tụ tỏ vẻ bản thân rất hồi hộp.
Tạ Tụ:...
"Ngày mai là ngày cuối cùng của đại hội võ lâm.
Trước kia, không phải em nói càng tới thời điểm mấu chốt về sau càng phải cẩn thận sao?" Tạ Tụ bây giờ giả vờ đồng ý phối hợp với Tôn An trị nội thương cho Khúc Thu Thủy, tuy không bị quản thúc nhưng vẫn phải ở trong tòa nhà không được ra ngoài.
Đương nhiên, nội lực y cũng bị phong bế.
Ít nhất, bên ngoài là phong bế.
Nhưng Khúc Cửu Nhất biết, nhóc Tạ Tụ này nắm rõ huyệt đạo gân mạch cơ thể người như lòng bàn tay.
Cho dù bị phong bế trong một khoảng thời gian ngắn, qua không lâu sau hắn hoàn toàn có thể thoát được gông xiềng, ngược lại cũng chẳng cần y tự đi giải vây giúp Tạ Tụ.
"Về lý là vậy nhưng đạo lý có lớn tới đâu cũng chẳng thể ngăn ta tới đây ngủ với huynh được" Khúc Cửu Nhất công khai nằm trên giường Tạ Tụ, nghiêng người, cười tủm tỉm nhìn Tạ Tụ, "Hơn nữa, hôm nay ta xem chuyện xưa đủ rồi, vẫn nên để thời gian còn lại cho lão Tam và Tuyết Tiêu Tiêu bọn họ đi, người làm ác bà bà như ta không cần phải làm lúc này.
Ta rời đi rồi họ mới thả lỏng hơn chút"
Tạ Tụ rất cạn lời nhìn Khúc Cửu Nhất, "Cửu Nhất, mỗi khi em cười như vậy, hôm sau chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt đẹp xảy ra cả"
Hệt như một con mèo mới đi ăn trộm cá vậy, bây giờ đang liếm móng vuột của mình, trông không hề có ý gì tốt cả.
Khúc Cửu Nhất bị Tạ Tụ nói cứng họng, "Sao bây giờ huynh cũng học được cách giành trả lời rồi? Ta cũng chẳng còn gì để nói rồi"
"Gần mực thì đen gần đèn thì rạng, là em bình thường nói trước mặt ta quá nhiều" Tạ Tụ nghiêm túc trả lời.
Ngoài một số câu khó hiểu ra, một ít lời kỳ quái của Khúc Cửu Nhất chỉ cần nghe đủ nhiều rồi kết hợp với ngữ cảnh lúc y nói thì ít nhiều cũng sẽ đoán ra được nội dung.
Trí nhớ của Tạ Tụ còn rất tốt.
Chờ tới khi hắn bắt đầu hiểu được hàm nghĩa trong câu nói của Khúc Cửu Nhất, rồi lại tự hỏi Khúc Cửu Nhất những lời trước kia từng nói với hắn thì có thể nghe ra được rất nhiều thứ.
Cửu Nhất nói gì mà kịch bản, hẳn là quy luật, cũng có hơi giống với một số thoại bản và chuyện xưa.
Ví dụ trong những thoại bản đó có những câu chuyện xưa như là thư sinh nửa đêm ở trong cổ miếu rồi gặp được yêu tinh gì đó, sau khi bảng vàng đề tên rồi sẽ cưới một nữ tử quan lớn vân vân.
Kịch bản võ hiệp trong miệng Khúc Cửu Nhất gần như là vậy.
Nếu có một chuyện tương tự thì rất nhiều chuyện cũng có thể giải quyết được dễ dàng.
"Chỉ cần huynh hắc hóa xong không nhằm vào ta thì tất cả đều dễ nói" Nội tâm Khúc Cửu Nhất phức tạp, chỉ có thể gượng cười nhìn Tạ Tụ.
Tạ Tụ sao để bao nhiêu đồ tốt thế không học lại học được bao nhiêu thứ xấu.
Quả nhiên là học cái xấu càng khiến người khác học nhanh hơn à.
"Hắc hóa?" Tạ Tụ cũng chẳng phải lần đầu tiên nghe được cái từ này, chẳng qua giải thích theo mặt chữ thì hắn cũng đại khái hiểu được ý của nó, "Ta nghĩ, cho dù ta hắc hóa cũng chẳng chạy thoát được kịch bản mà em nói"
"Nếu thực sự làm theo kịch bản thì bây giờ hẳn huynh bị ta ngủ một lần rồi đấy" Khúc Cửu Nhất nhìn cái giường trống trơn của mình, tức thì thấy bi ai.
"Ta sẽ tranh thủ phá hỏng kịch bản của em" Tạ Tụ nhịn không được đi tới gần, nhìn Khúc Cửu Nhất cười cười.
Nhìn mỹ nhân dưới ngọn đèn quả thực càng nhìn càng thấy đẹp.
Khúc Cửu Nhất thấy Tạ Tụ tới gần, không khỏi thấy mãn nguyện trong lòng.
Chẳng lẽ Tạ thuần thuần nghĩ thông suốt rồi, muốn cùng tới Vu Sơn với y sao? Điều này cũng chẳng phải không thể, dù sao Tạ Tụ cũng đã thấy được cuộc sống hoang dâm vô độ thối nát của Khúc Thu Thủy rồi, trong lòng chắc chắn cũng sẽ có chút suy nghĩ.
Mắt thấy Tạ Tụ càng ngày càng tới gần mình, sau đó áp người dần xuống người Khúc Cửu Nhất đang nằm thẳng.
Xương quai xanh của Tạ Tụ đẹp quá.
Khúc Cửu Nhất thầm nghĩ.
Mỹ nhân quả nhiên tới móng chân cũng đẹp.
Ánh mắt của Tạ Tụ đột nhiên va phái ánh mắt của Khúc Cửu Nhất.
Hệt như một con suối trong vắt nhìn được tới đáy, nhìn qua vừa mượt mà vừa quyến rũ.
Là muốn hôn mình, muốn hôn mình!
Có thể!
Tạ thuần thuần bị Khúc Thu Thủy dạy hư rồi.
Hư hay, hư tài lắm, hư thích quá.
Khúc Cửu Nhất âm thầm chờ mong.
"Tuy rằng võ công của Cửu Nhất em cao cường nhưng đêm khuya sương xuống, em vẫn cần phải đắp chân" Một sợi tóc của Tạ Tụ quệt qua mặt Khúc Cửu Nhất, có hơi ngứa.
Sau đó, trên người Khúc Cửu Nhất được đắp một cái chăn rất chi là dày.
"Tạ Tụ!" Khúc Cửu Nhất vươn móng vuốt, bắt được tóc của Tạ Tụ, "Không hôn lúc này còn lúc nào nữa?"
Tạ Tụ cảm nhận được tóc mình hơi bị kéo xuống, cũng thấy hơi buồn cười.
Vì thế, thuận đà Khúc Cửu Nhất kéo hắn xuống, hắn cúi đầu, hôn lên môi Khúc Cửu Nhất, "Ngày mai em còn một trận ác liệt phải đánh, đứng náo, nghỉ ngơi sớm một chút"
Mỹ nhân ăn nói dịu dàng vậy ai mà chịu được?
Hơn nữa, chẳng biết Tạ Tụ ăn gì, miệng rất ngọt.
Khúc Cửu Nhất đắp chăn, cùng với mùi vị ngọt ngoài còn lưu lại trên môi, dần dần tiến vào mộng đẹp, đi sâu vào giấc ngủ.
Tạ Tụ cầm lấy một quyển y thư, ở bên cạnh lẳng lặng nhìn y.
Hai thân ảnh dần trở nên mơ hồ.
Bên này Khúc Cửu Nhất đã vào giấc nhưng càng nhiều ngươi chẳng thể nhắm được mắt.
Ít nhất Trần Thủy của Hồng Liên đạo không ngủ được.
"Thôi, nói hắn nghỉ ngơi đi, đừng để chuyện thắng bại nhất thời này ở trong lòng.
Lê Hoa sát chỉ cần hắn vững vàng thì trong khoảng thời gian ngắn sẽ chẳng có vấn đề gì cả"
Tuy nói là vậy nhưng Trần Thủy biết, tâm phúc này của mình phế mất nửa rồi.
Vừa mới tiến giai thành tông sư đã gặp phải chuyện như này rồi ngã quỵ, sau này sao có thể bước tiếp được?
"Thiếu chủ...!Toái Ngọc Cung thế tới rào rạt.
Còn cả Tạ Anh kia nữa, rõ ràng cũng giúp Toái Ngọc Cung" Thuộc hạ nhịn không nổi nói.
"Tạ Anh là muội muội của Tạ Tụ, trước khi nàng ta chính thức đối đầu với Khúc Cửu Nhất, chắc chắn sẽ nghiêng về Tạ Tụ.
Việc này, ta sớm đã đoán được" Trần Thủy lắc đầu nhưng chẳng để ý tới chuyện này lắm, "Đúng rồi, Trịnh Trí Gia kia có thực sự mời được người không?"
Trịnh Trí gia xuất thân hoàng cung, am hiểu nhất là mượn tay đánh người.
Bây giờ thấy Toái Ngọc Cung và Hồng Liên đạo đấu tới ngươi sống ta chết, không biết vui sướng thế nào đâu, vội vàng xem diễn còn chẳng kịp ấy.
Nhưng khuyết điểm lớn nhất của Kim Phong tiêu cục là không có tông sư.
Nói cách khác, bọn họ làm ban tổ chức đại hội võ lâm vốn chẳng có thế lực cường đại trấn áp.
Bởi vậy, Trịnh Trí Gia vẫn luôn phái người tìm kiếm những tông sư đã quy ẩn núi rừng, hy vọng họ có thể rời núi, lấp lại lỗ hổng vũ lực cho Kim Phong tiêu cục.
Cũng chẳng biết Trịnh Trí Gia có thực sự có may mắn ấy hay không hay là triều đình thực sự cho hắn mượn sức người rất lớn mà Trịnh Trí Gia thực sự tìm được một cao nhân!
Trăm năm này, giang hồ có duy nhất một vị đại tông sư lại được người của Trịnh Trí Gia ở Thiên Sơn tìm được.
"Thiếu chủ, vị đại tông sư ấy thực sự lợi hại như vậy?"
"Đâu chỉ lợi hại, gần như đã chẳng thể coi là người rồi mà phải gọi là thần tiên cõi này" Trần Thủy khẽ cười, "Nhiều năm trước, ta cũng may mắn gặp được vị đại tông sư ấy mấy lần, nếu không có ông ấy chỉ điểm cho ta, sao ta có thể bước vào cảnh giới tông sư sớm như vậy? Lão nhân gia thích nhất là những hậu bối trẻ tuổi đầy hứa hẹn"
Trần Thủy chẳng nói tiếp, nói thêm nữa thì lại là việc riêng tư của hắn.
Hắn cũng từng phái người đi tìm vị đại tông sư này chỉ là...!Chuyện cũ nghĩ lại mà kinh.
"Thiếu chủ, chúng ta giành lấy cơ hội tìm được người trước triều đình không phải càng tốt sao? Suy cho cùng, vị đại tông sư này cũng là người trong giang hồ"
"Tới cảnh giới này của lão nhân gia ấy thì chẳng cần biết là giang hồ hay triều đình nữa"
"Thiếu chủ, ta nghe nói, vị đại tông sư này còn có một tôn nữ..."
Thuộc hạ còn chưa nói xong, cơ thể đã bị một cỗ nội lực chấn bay ra ngoài, ngã ra đất, chớp mắt đã chẳng còn động đậy được nữa.
Những thuộc hạ khác sợ run bần bật.
Trần Thủy liếc xéo bọn thuộc hạ, giọng bình tĩnh, "Ta không muốn thấy hắn nữa, cũng chẳng muốn nghe các ngươi nói chuyện về đại tông sư này nữa.
Ta đã sớm biết sự tồn tại của người này nhưng không muốn nhắc tới, càng chẳng muốn người khác nhắc tới, hiểu chưa? Các ngươi nếu không có việc gì thì quay về nghỉ ngơi đi, đừng ở trước mặt ta nói mấy câu không đứng đắn gì"
Bọn thuộc hạ vừa nghe giọng này của Trần Thủy sợ tới mức quỳ rạp xuống đất, "Thiếu chủ bớt giận, thuộc hạ sẽ rời đi ngay"
Trần Thủy bình thường không nổi giận nhưng nếu hắn nổi giận, người bình thường không chịu nổi.
Các thuộc hạ rời đi với tốc độ nhanh nhất, không hề dám chậm trễ, thuận tiện cũng kéo luôn cả thi thể đồng bạn đáng thương không biết nói câu nào đụng chạm tới thiếu chủ.
Rất mau, trong phòng cũng chỉ còn dư lại mình Trần Thủy.
Qua hồi lâu, Trần Thủy mới chậm rãi lấy một khối ngọc bội từ trong lòng ra, ánh mắt cũng chất chứa nhung nhớ.
"Tiểu Nhu, muội yên tâm, ta chắc chắn sẽ cứu được muội" Ánh mắt Trần Thủy dần kiên định, "Chuyện gia gia muội không làm được, ta chắc chắn có thể làm được"
....................................................
Hàn Thừa Nặc lặng lẽ đi theo sau đám người Trịnh Trí Gia.
Tuy vậy, hắn cũng chẳng dám tới quá gần, tránh để bị họ phát hiện.
A Anh tỷ nói, Trịnh Trị Gia để quyền lực vào tay nàng cũng chỉ là để nàng trở thành bia ngắm bên ngoài, nhất định ngấm ngầm có động tác khác.
Nhưng Trịnh Trí Gia này rất cáo già, giảo hoạt, vẫn không có động tĩnh gì lớn.
Thật vất vả hôm nay Trịnh Trí Gia mới có dị động, Hàn Thừa Nặc liền để lại mật ngữ cho Tạ Anh xong đi theo sau Trịnh Trí Gia, theo đuôi hết một đường.
May thay hắn từng học cách theo dõi như nào nếu không chắc chắn không đi theo được.
Trịnh Trí Gia mang theo mấy tâm phúc chạy suốt cả một đêm tới chỗ rừng già núi sâu này, muốn nói không có việc gì thì thằng ngu mới tin!
Ơ, sao phía trước lại đột nhiên dừng lại rồi?
Hàn Thừa Nặc cảnh giác hơn, thả chậm hô hấp của mình, đi từng bước một qua.
Chỉ thấy Trịnh Trí Gia dẫn theo người, đứng từ xa bái lạy với ai đó, chỉ là nghe không rõ lắm hắn đang nói cái gì.
Hàn Thừa Nặc đang muốn tiến sát hơn lại thấy bạch y nhân đang được đám Trịnh Trí Gia quỳ lạy kia đột nhiên nhìn về phía hắn.
Ta bị phát hiện rồi!
Hàn Thừa Nặc chợt sinh ra một cảm giác khủng hoảng lan toàn thân, cảm giác khủng bố này còn lớn hơn nhiều so với Khúc cung chủ, người này tuyệt đối không thể coi khinh được!
Trịnh Trí Gia vậy mà tìm được trợ thủ như vậy? Không được, hắn phải nhanh chóng quay về nói với A Anh tỷ mới được.
Hàn Thừa Nặc đang muốn rời đi, chạy chưa được hai bước thì đã thấy bạch y nhân kia như ma quỷ vậy, trực tiếp dời tới trước mặt mình.
Sao sẽ nhanh như vậy?
Vừa rồi không phải cách xa lắm sao?
Hàn Thừa Nặc không hề ham chiến, đánh vờ một chiêu rồi vận chuyển khinh công tới cực hạn, chạy ra ngoài.
Bạch y nhân khẽ cười, " Tiểu bối trẻ tuổi thực ra có công phu rất tốt"
Chỉ thấy ông vừa cười vừa chậm rãi đuổi theo.
Rõ ràng bước đi rất chậm, dáng vẻ cũng rất nhàn nhã nhưng hệt như biết thuật Súc địa thành thốn* vậy, đảo mắt đã đi rất xa rồi.
*Đây là một pháp thuật của đạo giáo, ý chỉ một lần đi được vạn dặm
"Công công!"
"Đuổi theo!" Trịnh Trí Gia khẽ cắn môi, chỉ có thể dẫn theo các thuộc hạ đuổi theo.
Hắn ta vất vả lắm mới mời được đại tông sư, là vương bài để hắn ta khắc địch! Chỉ cần có người này tới, gì mà Hồng Liên đạo, Toái Ngọc Cung, Trần Thủy Khúc Cửu Nhất, tất cả đều chẳng đáng nhắc tới.
Hắn ta chắc chắn mới là người chiến thắng sau cùng!
"Ngươi học được võ công từ đâu vậy? Nhìn khinh công của ngươi có vẻ như là bên Thiên Cực thần giáo nhưng lại có hơi khác" Lão giả bạch y khẽ khàng đặt tay lên vai Hàn Thừa Nặc, hòa ái dễ gần nói, "Tuổi còn nhỏ nhưng lại là kỳ tài luyện võ"
Hàn Thừa Nặc tức thì càng thêm căng thẳng.
Sao mới nháy mắt hắn đã bị theo kịp rồi.
Không có nhanh như vậy chứ!
"Tiền bối, vừa rồi đã có chỗ mạo phạm rồi, là ta không đúng.
Mong ngài đại nhân đại lượng, tha cho tiểu nhân đi" Hàn Thừa Nặc lập tức nhận sai, biết rõ đánh không lại mà còn tới đánh thì không phải nguyên tắc của đệ tử Toái Ngọc Cung.
Nên nhận thua thì nhận thôi, có gì mà căng thẳng, chờ sau này mạnh hơn thì tìm lại người ta là được.
"Tiểu tử này, căng thẳng cái gì?" Lão giả bạch y hình như không tức giận, "Ta chẳng qua thấy ngươi tuổi còn nhỏ, ánh mắt lại ngay thẳng, tò mò hỏi