Gần đây, Trì Vãn Chiếu nói muốn đi thăm trường quay nhưng không ngờ ở nhà có chuyện, cô bảo Chu Sinh mua vé máy bay, trước khi lên máy bay mới gửi tin nhắn cho Khổng Hi Nhan nói một tuần sau cô trở về, Yên Yên cô tạm thời để Chu Sinh thay mặt chăm sóc.
Khổng Hi Nhan tự nhiên luyến tiếc Yên Yên, nhưng trước đó lịch quay của cô chật kín, quả thật không thể chăm sóc tốt cho Yên Yên, ngẫm lại liền đồng ý.
Cho nên sau khi quay xong, Khổng Hi Nhan một mình đối mặt với căn nhà trống vắng, thở dài.
Lúc trước Yên Yên ở đây, trước sau đều theo cô cho nên cô phải mang miếng lót, cẩn thận sẽ giẫm lên nó, hiện tại đối mặt với căn phòng trống trải, cô cảm thấy không quen.
Khổng Hi Nhan qua loa nấu cơm tối xong rồi lên giường, ở trên giường lật qua lật lại, lúc Trì Vãn Chiếu ở đây, cô cảm thấy không được tự nhiên, ngủ cũng không yên, hiện tại không còn nữa, ngược lại cô càng không ngủ được.
Thói quen thật đáng sợ.
Nghĩ đến sáng sớm ngày mai sẽ quay phim, Khổng Hi Nhan chỉ đành xuống giường rót một ly sữa, uống xong mới một lần nữa nằm trên giường, trằn trọc trở mình thật lâu mới có chút buồn ngủ.
Ở một đất nước cách nhau một Thái Bình Dương, Trì Vãn Chiếu và người nhà đang túc trực ở cửa bệnh viện, cửa phòng cấp cứu chậm chạp không mở ra, mấy người đứng thần sắc lo lắng, chỉ có Trì Vãn Chiếu, trong ánh mắt lạnh lùng vắng lặng.
Ngay sau đó, đèn đỏ phòng cấp cứu tắt và cánh cửa được mở ra.
Một giường bệnh đã được đưa ra từ bên trong.
Ánh mắt mọi người dồn dập nhìn qua, trên giường bệnh có một người già đang ngủ, rất gầy, mặt nhăn nheo, mắt nhắm chặt, ngũ quan cương cứng, y tá sau khi đưa ra, bác sĩ đi theo phía sau, cùng mẹ Trì Vãn Chiếu nói vài lời quan tâm.
Trì Nhất Phàm vỗ vỗ vai Trì Vãn Chiếu:
"Không sao đâu. "
Trì Huyên cũng nắm lấy tay cô:
"Chị..."
Trì Vãn Chiếu hít một hơi thật sâu:
"Chị không sao."
Tạ Đan và bác sĩ thảo luận xong sau đó xoay người đi tới trước mặt ba người kia, bà nói với Trì Vãn Chiếu:
"Tiểu Vãn, tuy rằng bác sĩ nói tạm thời không có vấn đề, nhưng khó bảo đảm về sau sẽ như thế, theo mẹ thấy, con tạm thời ở lại đây, thành phố B không phải có Chu Sinh sao? "
Trì Huyên cũng ngửa đầu:
"Đúng vậy, chị, chị đi mấy năm cũng không trở về, em nhớ chị muốn chết. "
Trì Vãn Chiếu nhìn cô: "Đừng khoa trương như vậy, không phải Tết chị đều trở về à. Nếu ba không sao, con sẽ ở lại hai ngày rồi trở về. "
Tạ Đan cùng Trì Nhất Phàm hai mặt nhìn nhau, ai cũng biết tính tình Trì Vãn Chiếu như thế nào, chuyện lúc trước là đả kích quá lớn với con bà, hiện tại Trì Vãn Chiếu không muốn ở lại nước A cũng có thể hiểu được.
Kỳ thật bà cũng hận qua, chỉ là điều đó không thể thay đổi được gì, người rồi cũng sẽ chết, hận nhiều hơn nữa bất quá chỉ là hư vọng.
Bốn người đứng bên ngoài phòng bệnh, đều không nói một lời, Trì Huyên chịu không nổi bầu không khí như vậy, mở miệng nói:
"Em vào thăm ba trước. "
Trì Nhất Phàm gật đầu:
"Đi đi. "
Trì Huyên kéo Tạ Đan vào phòng bệnh, ngoài cửa Trì Nhất Phàm cùng Trì Vãn Chiếu đứng đối diện, ai cũng không mở miệng, không khí khá lúng túng.
Cuối cùng là Trì Nhất Phàm không chịu nổi bầu không khí như vậy hỏi:
"Ở thành phố B thế nào? Em đã quen với nó chưa? "
Trì Vãn Chiếu trả lời nhạt nhòa:
"Rất tốt."
Trì Nhất Phàm: "Tốt là được, anh biết trong lòng em oán hận ba, ai không hận, em cho rằng mẹ không hận? Hay anh không hận à? Nhưng Tiểu Vãn, ba nuôi dưỡng chúng ta nhiều năm như vậy, cũng không phải là giả, ông ấy phạm sai lầm, làm tổn thương rất nhiều người, nhưng ông ấy cũng cho chúng ta rất nhiều, ba già rồi, đơn giản chỉ hy vọng em có thể tha thứ cho ông. "
Trì Vãn Chiếu nhìn anh trai mình:
"Tha thứ?"
"Ông ta hy vọng không phải là sự tha thứ của chúng ta, mà là sự tha thứ của những người kia."
Trì Nhất Phàm thở dài:
"Tiểu Vãn, sao em còn cố chấp vậy, tình hình của ba mấy năm nay em cũng biết, ông ấy không muốn được em tha thứ sao? "
"Ai cũng sẽ phạm sai, anh và em cũng vậy."
Trì Vãn Chiếu mặt lạnh:
"Được rồi, em không muốn nghe."
"Anh, ông ấy muốn có được sự tha thứ và sau đó đưa người kia trở về sống cùng với chúng ta? Tất cả đều vui vẻ? Xin lỗi, em không thể làm được. "
Trì Nhất Phàm nhíu mày:
"Sao em lại ngang ngạnh như vậy, chẳng lẽ thật sự muốn ba ra đi trong tiếc nuối? "
Trì Vãn Chiếu nghiêng mặt căng thẳng, lông mày ẩn chứa sự sắc bén, ánh