Còn chưa kịp xỏ giày cô đã phải lái xe rời khỏi Nguyệt Quang lầu, Thiên Ý đã lướt qua xe của đoàn vệ sĩ một cách êm đẹp, cô thở phào, toàn thân riệu rã.
" Lạy trời, không bị phát hiện "
Cô tấp xe vao một chỗ vắng rồi trong xe chỉnh trang lại quần áo vẫn còn đang xộc xệch, cầm lấy đôi boot chuẩn bị mang vào sắc mặt Thiên Ý bỗng dưng tái mét, cô sờ soạng cổ chân trái của mình
" Đồng xu bạc đâu ? "
Cô lục tìm lại khắp nơi trên xe cũng không thấy, Thiên Ý bắt đầu lo sợ.
Đồng xu cũng như là một dấu hiệu nhận định cô chính là người của Đại Ưng, mất đi đồng xu chắc chắn sẽ phải chịu phạt, vừa tổn thương thể xác vừa bị gián cấp.
Dương Thiên Ý vò đầu bức tai, cô tức giận đập mạnh vào vô lăng xe
" Rốt cuộc là làm mất ở đâu ? "
Sau một hồi bình tâm suy nghĩ cô nhớ lại lúc cùng với Lưu Ngọc Lễ ân ái anh đã làm đứt sợi dây đeo chân của mình nhưng lúc đó cô lại không để ý, Thiên Ý vỗ mạnh tay lên trán rầu rĩ.
Cô ước gì bản thân đã cẩn trọng hơn trong mọi việc, chuyện đồng xu bị mất cô không biết có thể giấu được đến bao giờ.
...
Vào buổi tiệc đầu năm Đại Ưng tổ chức vô cùng linh đình, những người giữ chức vụ cao đều có mặt từ sáng sớm cả Thiên Ý cũng vậy duy chỉ có Lưu Ngọc Lễ gần đến giờ khai tiệc vẫn chưa thấy mặt.
Hồ Diên Bá quay sang nhìn Thiên Ý
" Ông chủ đâu ? Gần đến giờ rồi "
Gò má Thiên Ý ửng đỏ, cô liên tục đảo mắt tìm cách nói dối
" Chuyện này tôi không rõ nữa "
Gia Hạo bên cạnh cô lên tiếng
" Đội trưởng vừa về Bất Kiến vào sáng nay thôi, cô ấy không biết những chuyện gần đây xảy ra ở Bất Kiến đâu "
Trương Thành ngồi đối diện nhìn cô ra ám hiệu bằng khẩu hình
Vẫn còn ở Nguyệt Quang lầu ?
Thiên Ý gật gật đầu
Trương Thành đứng dậy nhìn mọi người trong bàn tiệc, anh chắp tay mỉm cười
" A Lễ đi bàn giao dịch với đối tác nên uống hơi say, mọi người bắt đầu buổi tiệc trước đi.
Tôi đi gọi cậu ấy "
...
Lưu Ngọc Lễ sau khi tỉnh lại một lúc mới ổn định được thần hồn, anh nhìn mớ quần áo của mình nằm hỗn loạn dưới sàn nhà cũng vô cùng khó hiểu.
Lưu Ngọc Lễ cảm nhận được mình vừa trải qua một trận ân ái vô cùng kích thích chỉ là không thể nhớ nổi người cùng mình đêm qua làm chuyện đó là ai.
Anh nhớ bản thân đã cùng người đó trò chuyện dù đã rất cố gắng nhưng không thể nhìn rõ gương mặt cô gái kia, anh nghe thấy người kia tự nhận bản thân là Dương Thiên Ý nhưng anh biết rõ vào tối đêm qua cô không thể nào có mặt ở Bất Kiến.
" Rốt cuộc cô ta là ai lại có thể tự ý ra vào Nguyệt Quang lầu ? "
Đảo mắt nhìn xuống giường anh vô tình bắt gặp sợi dây đeo chân hình đồng xu bạc có ấn ký của Đại Ưng, Lưu Ngọc Lễ lờ mờ nhớ lại chuyện đêm qua
" Cô ta là người của Đại Ưng "
Cửa phòng đẩy vào Trương Thành bắt gặp Lưu Ngọc Lễ phần trên cởi trần, phía dưới dùng chăn che chắn lại, quần áo vương vãi khắp nơi, anh đoán chắc được chuyện gì đã xảy ra ở nơi này.
Nhìn đồng xu trên tay Lưu Ngọc Lễ Trương Thành liền giật mình
[ Thiên Ý và A Lễ...!]
" Cậu vào phòng sao không gõ cửa hả ? "
Lưu Ngọc Lễ ngoái đầu nhìn Trương Thành, đôi mắt anh nheo lại lòng đầy nghi hoặc
" Tiệc đầu năm diễn ra rồi, cậu phải đến đó chủ trì chứ "
Lưu Ngọc Lễ chà sát hai bàn tay lên gương mặt, anh thở dài
" Tối qua là cậu đưa tôi về đây đúng không ? "
Trương Thành vậy mà lại mở to mắt nói dối
" Đúng vậy, nhà an toàn có chút việc tôi phải về đó xử lý, không đưa cậu về tổ chức được nên đành để cậu ngủ ở đây qua đêm "
Anh tặc lưỡi hỏi tiếp
" Vậy ngoài cậu ra còn ai vào đây nữa ? Tối qua là ai canh gác ? "
" Tôi làm sao biết ? Sau khi dìu cậu vào phòng