Đúng như Trần Tiêu dự đoán, khi Vương Bảo Thoa bị đưa đến đám ăn mày liền nhận ra cô ta.
Cả đám liền nhốn nháo, ồn ào hét lên.
Là cô ta, cô ta chính là người cho bạc chúng ta, bảo chúng ta xử lý người tên Tiêu gì đó.
Là cô ta, chính là cô ta, ả ác độc này hại chúng ta bị bắt.
Là ả, chính là ả, mau bắt ả lại đi.
Bọn ta đến quan phủ, ả cũng nhất định phải đến quan phủ, các người không được bao che.
Ta sẽ cáo trạng với quan đại nhân.
Này tên ăn mày ghê tởm kia, ngươi ăn nói cho cẩn thận Thoa nhi nhà ta là cô nương nhà lành ngươi không được hủy hoại danh tiếng của con ta, còn nói xằng bậy ta sẽ đánh ngươi vỡ mồm.
Vương Đại Tài xoắn tay áo, vung tay muốn đánh gã nhưng bị Trần An Minh gần đó cản lại.
Vương thúc, thúc không nên tùy tiện đánh người.
Cái tên đê hèn kia dám buông lời sỉ nhục con gái ta, ngươi không cho ta đánh hắn? Ta nhận ra ngươi, ngươi là hài tử của Trần lão gia tử, là họ hàng của tên Trần Tiêu, các ngươi là cùng một giuộc đều hèn hạ, hạ lưu như nhau.
Buông ra nếu không ta cũng đánh cả ngươi.
Vương Đại Tài xô Trần An Minh ra tiếp tục nhào đến đánh người.
Nhưng khi nắm đấm của ông sắp nện lên người gã ăn mày Trần trưởng thôn đã quát lớn ngăn lại.
Đủ rồi, ta gọi nhà ngươi đến không phải để ồn ào, đánh người, mọi chuyện sẽ được điều tra rõ ràng, nếu con gái ngươi thật sự trong sạch, ta sẽ trả lại sự trong sạch cho cô ta.
Ngươi còn náo loạn ta sẽ sai người ném ngươi ra ngoài.
Trần Văn Khang lập tức tiến lên kéo Vương Đại Tài ra nhưng ông ta không đồng ý, mở miệng lại là một tràng lời mắng vô cùng khó nghe.
Cũng phải từ khi cưới Vương thị, nhà ông ăn nên làm ra, giàu nhất trong thôn, ông vốn dĩ không để Trưởng thôn vào mắt.
Mặc kệ xung quanh ra sao, Vương Bảo Thoa thờ ơ đứng đấy, cô ta nhìn lướt qua đám người xung quanh, miệng lẩm nhẩm.
Không có hắn
Phụ thân, người bình tĩnh.
Vương Siêu gấp đến độ sắp khóc đến nơi.
Y chạy lên khuyên can nhưng không hiệu quả, lại bị Vương Phúc Đức phía sau kéo vai ném qua một bên.
Ngươi tránh ra, suốt ngày chỉ biết khóc với khóc thật vô dụng.
Vương Siêu té ra đất, lòng bàn tay lập tức truyền đến cơn đau rát, y giơ tay lên nhìn, lòng bàn tay ghim một hòn đá nhỏ sắc nhọn.
Vương Phúc Đức học tại thư viện trấn trên, ngày thường phải ở lại thư viện, ba tháng mới được về thăm nhà một lần, lần này về không ngờ trong nhà lại xảy ra nhiều chuyện như vậy.
Nhị tỷ bị Trần Tiêu hại trở nên như người vô hồn, mẫu thân thì sầu lo, than thở, không khí gia đình thật nặng nề khiến hắn vô cùng chán ghét ở nhà chỉ mong sao mau chóng kết thúc ngày nghỉ để quay về thư viện.
Đáng lý hết ngày hôm nay là hắn có thể quay về thư viện.
Không ngờ giữa đường lại nhảy ra chuyện này.
Nhị tỷ hắn bị nghi ngờ là thủ phạm giết người nếu chuyện này là sự thật, tương lai hắn xem như bị hủy.
Hắn không thể để chuyện này xảy ra được.
Mấy cái tên ăn mày chết tiệt này, Trần Tiêu cho các ngươi bao nhiêu bạc để các ngươi đổ oan cho nhị tỷ của ta, nói nhị tỷ ta sai khiến các ngươi giết người, thật nực cười, chứng cứ đâu, không có chứng cứ thì câm miệng cẩu của các ngươi lại.
Vương Phúc Đức đá một gã ở gần, độc miệng mắng.
Ngươi mắng ai là cẩu? Rõ ràng là cô ta cho bạc chúng ta bảo chúng ta xử người.
Gã ăn mày tức giận, giãy giụa muốn vùng lên nhưng dây trói rất chặt, gã không làm được gì ngoài gào lên.
Vương Phúc Đức nham nhở cười, đôi mắt ti hí của hắn nhìn gã ăn mày giọng điệu đầy sự khinh bỉ.
Các ngươi là cẩu, ta nói sai sao?Chỉ có cẩu mới vẫy đuôi xin ăn.
Ngươi
Cả đám ăn mày tức giận đến đỏ mặt, mặc dù họ là ăn mày nhưng tối thiểu vẫn còn chút lòng tự tôn.
Vương Phúc Đức lại trắng trợn mắng bọn họ là cẩu, bảo họ không tức giận sao được.
Vương Phúc Đức lui ra một bên, ngươi chú ý lời nói của mình, ta đang tiến hành tra hỏi, không có sự cho phép của ta không được chen vào.
Trần trưởng thôn trầm giọng nhắc nhở hắn.
Thái độ của Vương Phúc Đức khiến tất cả mọi người ở đây đều chán ghét, vốn dĩ họ đã không ưa gì Vương gia bây giờ lại càng ghét hơn.
Xì, cũng chỉ là một tên Trưởng thôn nho nhỏ, cậy già lên mặt, đợi ta có công danh trên người đến lúc đó ai quỳ ai còn chưa biết.
Vương Phúc Đức hừ một tiếng đứng qua một bên.
Nhìn thái độ ngông cuồng, không xem ai ra gì của Vương Phúc Đức mà Trần Hàn ngứa con mắt, y bấu vào tay áo Vu Hoài Minh, nghiến răng: Chết tiệt, tên Vương Phúc Đức nhìn mà ngứa mắt.
Ăn mày thì ăn hết tiền bạc nhà hắn? Thật muốn đánh hắn một đấm.
Vừa nói xong trên đầu liền ăn một cú.
Ui da, sao gia gia lại đánh con?
Tên nhóc nhà con, học thói xấu của ai đấy?
Con chỉ thấy Vương Phúc Đức khó ưa thôi mà.
Trần Hàn ấm ức xoa chỗ vừa bị đánh.
Cũng không được vì thế mà chửi tục.
Trần đại phu răn dạy.
Dạ
Trần Hàn bĩu môi cảm thấy vô cùng ấm ức, đúng lúc này trên đầu bỗng nhiên nặng nặng, dường như có thứ gì đó đè lên đầu y, nếu đoán không lầm thì...Trần Hàn ngước đầu nhìn.
Ai biết lại bắt gặp nụ cười ôn nhu chết người của ai kia.
Vu Hoài Minh nhìn hai mắt to tròn như hắc hạch của y, vết sẹo bên cạnh dù rất rõ ràng nhưng hắn lại như không nhìn thấy, chỉ một mực chăm chú vào đôi mắt đen tuyền kia.
Trần Hàn da mặt vốn mỏng, Vu Hoài Minh lại dịu dàng với y như thế, Trần Hàn ngại ngùng cười, ấm ức gì đó không cánh mà bay.
Cảm giác bây giờ có thể nói vô cùng sung sướng, được Vu Hoài Minh an ủi y hạnh phúc như đi trên mây vậy.
Trần đại phu nhìn hai người mà lông mày giật giật.
Ông nắm tay Đô Đô nhích ra xa một chút.
Đô Đô ngây thơ nhìn phụ