Lại Bị Bạn Trai Cũ Nhắm Đến Rồi

Hai con chó


trước sau

"Tôi với anh ấy là bạn, không có quan hệ gì khác", giọng Dương Gia Lập cũng theo đó mà chùng xuống.

Diệp Đình nghe Dương Gia Lập nói, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút.

Nhưng hắn vẫn cứ áp sát, hỏi tiếp: "Còn cậu ta thì sao, em đám đảm bảo cậu ta không có tâm tư khác với em sao?"

Hô hấp Dương Gia Lập nặng nề, hơn nửa ngày mới kìm nén được, cố gắng duy trì giọng nói bình thường nhất có thể: "Diệp Đình, hôm nay anh định ôm vấn đề này đến cùng, tới tìm tôi cãi nhau đúng không?"

Diệp Đình dừng một chút, nhẹ giọng nói: "Bé con, anh chỉ muốn em trở về"

Dương Gia Lập không nói chuyện, sau một lúc lâu, Diệp Đình nghe được cậu nhẹ nhàng cúp điện thoại.

Diệp Đình cất di động, ngồi trước bàn, nhìn bầu trời đêm lạnh lẽo cùng những đám mây đen đặc, trong ngực như đang có lửa thiêu.

Hắn chỉ cần nghĩ tới cảnh Dương Gia Lập và Lưu Huân cùng nhau đi dạo, nghĩ tới vẻ mặt kinh tởm dám thân thiết với Dương Gia Lập như vậy, dám đặt tay trên vai Dương Gia Lập của Lưu Huân, mà hắn chỉ có thể ở trong bóng tối nghiến răng nghiến lợi nhìn, hắn liền cảm thấy trái tim như bị một bàn tay bóp chặt lấy, chua xót cùng đau đớn như lan ra khắp toàn thân.

Diệp Đình nhịn hồi lâu, lại lấy di động ra gọi điện cho Tiêu Dã rồi mặc quần áo ra ngoài.

____________________________

Hắn gặp Tiêu Dã ở một club mà bọn họ thường lui tới, đi vào ghế lô, Diệp Đình cái gì cũng không nói, sắc mặt giống như sương lạnh, chặn lấy rượu mà nhân viên phục vụ đang mang lên, vặn mở nắp chai tu ừng ực, vẻ mặt lạnh lùng sắc bén.

Tiêu Dã cùng hắn uống một hồi, rốt cuộc không nhìn nổi nữa, vội ngăn Diệp Đình đang định lấy thêm rượu lại.

"Diệp Đình, đừng đừng, được rồi được rồi", Tiêu Dã giằng lại bình rượu trong tay hắn, thở dài, "Cậu muốn uống cũng đừng liều mạng như vậy chứ, kỳ lạ, hôm nay bị cái gì kíƈɦ ŧɦíƈɦ đây"

Mắt Diệp Đình mang theo ba phần men say, ánh mắt nhàn nhạt lạnh lùng, giống như một con sói khát máu quen ẩn nấp trong rừng sâu.

Hắn bắt lấy cánh tay Tiêu Dã, khàn khàn hỏi: "Em ấy muốn như thế nào mới có thể tin tưởng tôi?"

"Hả, cậu muốn ai tin tưởng cậu, Dương Gia Lập sao?"

Miệng Diệp Đình hàm chứa mùi rượu, cồn xông lên đến tận đỉnh đầu, nói chuyện cũng trở nên mơ hồ lộn xộn: ".......Trước đây có một con cừu non trắng trẻo mềm mại, khi vừa mới gặp nó, nó còn cười với tôi, còn muốn chạy tới bên người tôi, đáng tiếc khi đó tôi quá giận em ấy, tôi còn nghĩ trả thù em ấy, để em ấy ăn chút đau khổ rồi mang em ấy bắt về. Chờ em ấy học được chịu thua, tôi sẽ lại đối xử với em ấy thật tốt"

"Tôi thật sự không biết em ấy bị trầm cảm, tôi cũng thật sự không biết em ấy đã trải qua nhiều đau khổ như vậy", mắt Diệp Đình trống rỗng, "Nếu tôi biết, tôi sẽ không nói mấy lời tàn nhẫn như vậy, sẽ không bức em ấy tới không còn đường để đi, ít nhất, sẽ không đuổi em ấy ra ngoài trước mặt mọi người, tôi không bỏ được...."

Tiêu Dã vỗ vỗ bả vai Diệp Đình, trấn an nói: "Được rồi được rồi, đều đã qua"

Diệp Đình vẫn đang tự lẩm bẩm: "Hiện tại tôi từ từ hiểu ra rồi, nhưng khi tôi quay đầu lại, em ấy đã bị tôi doạ chạy mất rồi, em ấy coi tôi là con sói độc ác sẽ ăn thịt em ấy, chạy trốn thật xa. Nhưng tôi rất muốn cho em ấy biết, tôi không còn giận em ấy, tôi không muốn trả thù, tôi muốn cùng em ấy quay lại như trước kia, tôi muốn em ấy đừng sợ tôi nữa"

Diệp Đình cúi đầu, đột nhiên vẻ mặt

có chút mê mang hỏi: "Tiêu Dã, cậu nói cho tôi, tôi nên làm gì để em ấy tin tưởng tôi? Tôi phải.......phải làm gì mới có thể khiến em ấy vượt qua bóng ma tâm lý tôi để lại?"

Tiêu Dã người này thật sự không giỏi tư vấn chuyện tình cảm, bắt y nghe lải nhải dài dòng như vậy, y cũng không biết nên làm sao.

Y gãi gãi đầu, miệng lưỡi vụng về không biết nói cái gì, chỉ nghẹn ra một câu: "Thuyền đến đầu cầu tự nhiên chìm.........tự nhiên thẳng, cậu đừng nghĩ nhiều"

Diệp Đình nhìn vào khoảng không một lát, không cưỡng chế lại được cơn say, nhắm mắt.

Tiêu Dã gọi nhân viên phục vụ tới dọn dẹp một đống hỗn độn ở ghế lô, khiêng Diệp Đình nửa tỉnh nửa say xuống dưới lầu.

Không lâu sau, một chiếc xe thể thao màu đen dừng ở trước mặt.

Tiêu Dã mở cửa xe, khiêng Diệp Đình bỏ vào ghế sau, rốt cuộc thở ra.

Diệp Đình mơ mơ màng màng mở mắt, nhìn tới chỗ ghế lái, thấy người lái xe chính là cái cậu tiểu minh tinh dạo này đang ở bên cạnh Tiêu Dã tên Phó Chu Minh, không khỏi cau mày: "Sao lại là con chim cút thiếu đánh này?"

Nụ cười của Phó Chu Minh bị đông cứng ở khoé miệng.

Tiêu Dã lắc lắc đầu, ngồi ở ghế phụ cột kỹ dây an toàn, nói với Phó Chu Minh: "Lái xe đi"

Xe vững vàng khởi động rồi chạy vào trong bóng đêm.

Diệp Đình bị rượu làm cho cả người khô nóng khó chịu, nằm ở phía sau nghe thấy đằng trước có tiếng xì xầm nói chuyện.

Hắn nghe thấy Phó Chu Minh hỏi Tiêu Dã: "Diệp tổng đây là thất tình rồi?"

Tiêu Dã phiền nhất là loại người như có như không tò mò này, đặc biệt là đối phương còn muốn do thám chuyện riêng tư của người anh em tốt của y, càng làm y thêm chán ghét, cho nên trả lời cũng rất lạnh lùng: "Không nên hỏi thì đừng hỏi"

Phó Chu Minh như là bị xấu hổ, im lặng một lúc lâu mới cười hai tiếng nói đã biết.

Không khí trong xe trầm mặc trong chốc lát, Phó Chu Minh lại đánh vỡ sự im lặng, giống như không có việc gì mà cười nói: "Vậy, chuyện lần trước Tiêu tổng đồng ý với em còn được tính đi?"

Tiêu Dã nhìn ra ngoài cửa sổ: "Chuyện gì?"

"Xem phim a", ý cười của Phó Chu Minh không thay đổi, "Phim điện ảnh em tham diễn cuối tháng được chiếu rồi. Tiêu tổng, anh lần trước đồng ý sẽ đi xem cùng em, nói chuyện phải giữ lời, không được đổi ý nha"

Tiêu Dã nhíu mày, vừa định mở miệng thì điện thoại ong ong vang lên.

Màn hình sáng lên thông báo tin nhắn WeChat Triệu Hướng Hải vừa gửi cho y một giây trước.

Tiêu Dã mở WeChat nhìn nội dung tin nhắn, lại là mấy câu linh tinh phiền phức nói y mau về nhà, uống ít rượu, trên đường chú ý an toàn.

Tiêu Dã nhắn lại một câu "ừ" rồi tắt màn hình.

Phó Chu Minh không nghe thấy Tiêu Dã trả lời, lại nhẹ nhàng kêu một tiếng: "Tiêu tổng?"

Tiêu Dã nhìn cảnh sắc đang di chuyển ngoài cửa sổ, sau một lúc lâu mới nặng nề đáp một câu: "Biết rồi".


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện