Trại giam Yến Thành.
Lần đầu tiên Phó Đình Sâm bình tĩnh nói chuyện với Phó Quân như vậy, khuôn mặt hai người có điểm giống nhau, nhưng nhìn kỹ thì lại là hai loại khí chất khác biệt.
Phó Đình Sâm ngả ngớn ngồi tựa lưng vào ghế, may là cũng biết đang ở cục cảnh sát, không kiêu ngạo gác chân lên bàn, đôi mắt hoa đào khi không cười khiến người ta cảm thấy một thứ cảm giác u ám, ánh mắt ngước lên chứa ý lạnh, “Chuyện gì?”
Luật sư của Phó Quân lén nói với anh, rằng Phó Quân muốn gặp anh, có thứ này phải đưa cho anh.
Phó Đình Sâm vốn chẳng nghĩ nhiều, hai người cũng chẳng cần biểu diễn tiết mục anh em khăng khít, chẳng thiết.
Nhưng nghĩ đến lời Tạ Du nói khi say rượu, đành kìm lại xúc động muốn đánh người đến gặp cậu ta.
Trong cục cảnh sát không thể động tay động chân, Phó Đình Sâm ngửa đầu nhìn trần nhà, biết thế lúc trên biển đánh cậu ta một trận cho bõ.
Phó ĐÌnh Sâm mặt nặng mày nhẹ nhìn Phó Quân, tóc húi cua sát da đầu, quần áo tù nhân rộng thô ráp thùng thình, thấy bộ dạng như này khiến khá thoải mái.
“Cái này đưa cậu.” Phó Quân đưa một cái USB không có gì bất thường, “Cái này là không ít chứng cứ phạm tội tôi thu thập rồi sắp xếp lại của Phó Thanh Sơ, dù không phải tội chết, nhưng tôi tin tưởng năng lực của anh lựa thời gian thích hợp khiến nó phát huy tác dụng lớn nhất.”
Phó Đình Sâm không nhận lấy, vẫn vẻ lạnh lùng, “Đấu đá nhau lâu thế rồi chẳng nhẽ gì cậu lại vẫn giúp tôi, cậu muốn gì?”
Phó Quân mỉm cười, “Tùy cậu thôi, tôi không ép.”
Phó Đình Sâm nghịch USB trên tay, tài liệu đen của Phó Thanh Sơ, thú vị đấy, nắm chặt USB, chống tay lên bàn, “Muốn gì?”
“Đến khi tôi mãn hạn tù, tôi hy vọng mẹ tôi cả người nguyên vẹn đón tôi ở cửa trại giam.”
“Chốt.” Chuyện này không khó, kẻ thù không đội trời chung của mẹ Phó Quân chỉ có họ nhà Phó gia, chỉ cần anh không truy hỏi, hiện tại phía mẹ anh ta có xíc mích với Trầm gia nên chẳng làm nên được sóng gió gì.
Phó Đình Sâm đồng ý, “Tôi cần kiểm tra xem cái này có tính chân thực không, hai ngày sau sẽ cho cậu một câu trả lời.”
“Tùy cậu.” Phó Quân thản nhiên cười, những ngón tay nắm chặt dưới bàn chậm thả lỏng.
Thực ra Phó Đình Sâm không phải người đầu tiên được chọn, những người trước kia anh thu nạp đều là Phó Thanh Sơ phái cho, ít nhiều cũng có quan hệ với Phó Thành Sơ, những người đó anh không thể tín nhiệm.
Dù là người của anh nhưng cũng có xu hướng phản bội, anh thành tù nhân thì lòng dạ bắt đầu tan tác, không một người nào đáng tin cả, người duy nhất có thể hoàn toàn tín nhiệm là mẹ lại cự tuyệt qua lại.
Phó Đình Sâm chính là lựa chọn cuối cùng.
Anh muốn thấy Phó Thanh Sơ bị đạp đổ, chỉ tay năm ngón anh ta suốt hai mươi năm qua, chắc chắn sẽ chẳng dễ chịu gì khi mất đi món hời.
Mẹ đã nếm trải khổ đau, Phó Thanh Sơ dù sao cũng phải thử xem nó có vị như nào chứ.
Phó Quân nhìn bóng người rời đi của Phó Đình Sâm, cuối cùng hỏi câu giấu tận đáy lòng, “Hai người sẽ kết hôn sao?”
Phó Đình Sâm dừng bước, không quay đầu lại.
Hỏi được câu này, Phó Quân cười ra tiếng tự giễu.
Thân phận đứa con ngoài giá thú này, anh bị ép buộc có khi là chủ động làm chiều chuyện sai trái, phần lớn những chuyện anh làm suốt hai mươi năm cuộc đời đều khiến anh cảm thấy hối hận, nhưng thích Tạ Du là chuyện anh cảm thấy không hối hận nhất, dù sau này cái thích ấy còn trộn lẫn với những thứ khác, nhung ánh sáng duy nhất xoa dịu chiếu vào lòng anh đến giờ vẫn còn tỏa sáng.
Hối hận nghe theo lời đề nghị của Z bắt cô đến Yangon, cô yếu như vậy, nghe nói bác sĩ trong nhà bây giờ ngày hai mươi bốn tiếng không dám chợp mắt, sáu bác sĩ thay phiên nhau trực.
“Chăm sóc cô ấy tốt nhé.”
Hiếm khi Phó Đình Sâm bẻ lại anh, nghiêng đầu gật rồi ừ một tiếng, cất bước rời đi.
Tư liệu trong USB đã xác nhận tính chân thực xong, cùng ngày, Phó Đình Sâm trả lời Phó Quân.
Hiện tại không phải thời cơ công khai tốt nhất, tổn thất quân cờ Phó Quân này, thuộc ạ của Phó Thanh Sơ còn có thể lấy ra mấy quân cờ thế chỗ Phó Quân.
Trong vòng luẩn quẩn đều đồn Phó Thanh Sơ hiểu rõ con trai, những phần yêu thương này là vì anh ta có ích, anh ta có thể là quân cờ chống lại Phó Đình Sâm.
Phó Quân sẽ không biết điểm ấy, nên anh ta từng chút từng chút thu thập chứng cứ phạm tội của Phó Thanh Sơ, cũng là vì sau này mình có thể không bị Phó Thanh Sơ tiêu khiển nữa.
Bị một thằng nhãi con dưới tay mình cắn ngược một cái, chắc chắn vẻ mặt Phó Thanh Sơ khi biết được sẽ vô cùng đặc sắc.
***
Tạ Du uống say xong liền được dỗ ngủ mát, sau khi tỉnh lại chẳng rõ chuyện gì đã xảy ra, cô nhìn Phó Đình Sâm ngồi mép giường, chớp chớp mắt, trì trệ không động đậy gì, cho đến khi Phó Đình Sâm đưa một tập tài liệu màu xanh lam qua, cô mới đưa tay nhận lấy.
Báo cáo cho thấy, vết thương trí mạng của Sở Dực là một mảnh đạn xuyên qua phổi anh.
“Không phải em đâu.” Phó Đình Sâm xoa xoa tóc cô, kéo chăn lên đến cằm , “Đừng sợ.”
Phó Đình Sâm biết khúc mắc của Tạ Du, điều tra tư liệu của Sở Dực cho cô xem.
Tạ Du chăm chú nhìn những dòng chữ trên tư liệu, vì tránh để cô sợ nên đã lược bớt những hình ảnh đó, nhìn cái tem niêm phong màu đỏ phía sau, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, lẩm bẩm, “Không phải em.”
Phó Đình Sâm lấy lại tập tài liệu, “Em là phòng vệ chính đáng.”
Thấy giữa hai hàng lông mày không còn xám xịt như mấy ngày trước nữa, lấy một tờ giấy trên bàn đưa cô, “Còn cả tin tốt.”
“Lần thi vật lý này em đứng thứ hai, vị trí đầu là của sinh viên năm ba Thâm Thành.”
Tạ Du nghiêng đầu, trong mắt lờ mờ chứa đựng sự mất mát, “Thứ hai à.”
“Bài viết của hai người kém một điểm.” Phó Đình Sâm hơi ngừng lại, “Điểm tổng kém 0,5.”
Lông mi