Lãi Được Bé Yêu

Những thứ khác con cũng không cần


trước sau

"Chuyện của nhà họ Thịnh?"

Mợ cả dường như đã sớm liệu được, cũng không kinh ngạc, chẳng qua là sắc mặt lạnh hơn.

"Chuyện của nhà họ Thịnh các người tôi không có hứng thú quản, tôi muốn biết là, nếu ông đã không còn mấy ngày sống khỏe nữa rồi, rốt cuộc tính chia di sản thế nào, về phía Tâm Lan, ông định cho con bé bao nhiêu? Cô gái da mặt mỏng, giống mẹ con bé cái gì cũng không không biết xấu hổ nói muốn, chỉ có thể tôi làm trưởng bối tới hỏi."

Từ hai mươi lăm năm trước Thư Mộng mất, Triệu Nam Bình đối với Thịnh Thanh Sơn người đàn ông này tuyệt vọng rồi, một người đàn ông vứt bỏ vợ, bà không cảm thấy có bất kỳ tinh thần trách nhiệm có thể nói, nhưng Thịnh Tâm Lan là con gái ông ta, tiền nên lấy, một đồng đều không thể thiếu, dẫu sao gia sản của Thịnh Thanh Sơn, đều dựa vào nhà của Thư Mộng gây dựng.

Trong phòng rất an tĩnh, chuyện di sản cũng là chuyện tất cả mọi người ở đây quan tâm, cái này cũng liên quan đến lợi ích của bọn họ, nhất là mẹ con Vu Cẩm Hà.

"Phần của Tâm Lan, tôi đã cho con bé rồi."

Thịnh Thanh Sơn mở miệng, giọng tang thương.

"Ba, ba cho cô ta cái gì?" Thịnh Tâm Nhu bật thốt lên, mặt đầy gấp gáp.

Thịnh Thanh Sơn ngẩng đầu nhìn cô ta một cái, ánh mắt đột nhiên có chút lạnh, "Công ty hữu hạn quần áo trang sức Thanh Vân, cho Tâm Lan rồi."

"Thanh Vân?"

Thịnh Tâm Nhu thậm chí không biết dưới tập đoàn có một công ty như vậy, mới muốn hỏi gì đó, lại bị Vu Cẩm Hà kéo lại, tỏ ý cô ta không cần nói.

Bởi vì chỉ có bà ta biết, Thanh Vân chỉ là một kỷ niệm của Thịnh Thanh Sơn và Thư Mộng, mấy năm này vẫn luôn bội chi tài chính, toàn dựa vào công ty chính tiếp tế mới có thể duy trì, cho Thịnh Tâm Lan công ty này, căn bản là ném một củ khoai nóng bỏng tay đi.

"Mợ." Thịnh Tâm Lan kéo kéo tay Triệu Nam Bình, "Trừ Thanh Vân ra, cái khác con cũng không cần, Thanh Vân là công ty của mẹ, chúng ta đi thôi."

Nghe vậy, Triệu Nam Bình nhíu mày một cái, rốt cuộc mở miệng, " Được."

Trước khi đi, Thịnh Tâm Lan nhìn Thịnh Thanh Sơn.

"Ba, chúc người sau khi trở về sống vui vẻ, thân thể khỏe mạnh."

Thịnh Thanh Sơn không ngẩng đầu nhìn cô, cúi đầu không biết đang nghĩ cái gì, nếu nhìn kỹ, có thể thấy dáng vẻ vành mắt ông ta đỏ bừng, hết sức bi thương mất mác.

Thịnh Tâm Lan và Triệu Nam Bình sóng vai đi ra khỏi bệnh viện, hai người cũng đối với chuyện mới vừa rồi ngậm miệng không đề cập tới.

"Mợ cả, sao mợ lại tới bệnh viện?"

"Tới lấy ít thuốc, nhưng bác sĩ không có ở đây, vừa vặn nghe nói Thịnh Thanh Sơn nằm viện, vốn muốn đến chế giễu ông ta đôi câu, không nghĩ tới hôm nay xuất viện, thật là tai họa sống ngàn năm."

"Trùng hợp như vậy sao?"

Thịnh Tâm Lan cười hì hì hỏi, "Còn có người dám ở trước mặt ngài nói ba con?"

Nếu không phải mợ tự mình chủ động đi thăm dò, ai dám ở trước mặt bà nhắc đến người nhà họ Thịnh?

Cõi đời này căn bản không cái gì trùng hợp, chỉ một số người một ít chuyện, chú tâm sắp xếp tình cờ gặp gỡ.

Triệu Nam Bình trợn mắt nhìn cô một cái,

"Còn nói sao? Con muốn cái gì không tốt, lại muốn một công ty rách nát?"

"Đó là công ty của mẹ con mà, những thứ khác đối với con mà nói cũng không có ý nghĩa gì."

"Ý nghĩa trị giá bao nhiêu tiền? Tốt không di truyền, những thứ vô nghĩa này, toàn di truyền từ trên người mẹ con." Ánh mắt mợ chê bai, "Đến lúc đó công ty vỡ nợ rồi, con chờ khóc đi."

"Mẹ con lúc đó sao có thể mở công ty? Ban đầu cũng rất thuận lợi đúng không?"

"Thuận lợi cái gì?"

Mợ bĩu môi một cái, "Bà ấy là người có thể làm ăn sao? Ban đầu ông ngoại con tìm không ít người giúp đỡ bà ấy, bà ấy chính là cùi chỏ hướng ra bên ngoài, còn nhớ thù khi ông ngoại con ngăn trở bà ấy kết hôn, cho tới sau khi con ra đời..."

Vốn là một đề tài nhẹ nhàng, nhưng càng nói về sau vẫn không thể khống chế nhắc tới chuyện sống chết.

Nỗi đau của người đầu bạc tiễn người đầu xanh, nếu không phải tự mình trải qua, cũng không ai có thể hiểu được.

Sau khi mẹ Thịnh Tâm Lan sinh sớm cô, mới vừa ra khỏi phòng bệnh không bao lâu lại chảy máu nhiều, không kịp cấp cứu, vĩnh viễn ngủ
trong ngực bạn thân tốt nhất của bà, Triệu Nam Bình, khi đó sớm đã là vợ của anh bà, thậm chí chưa kịp thấy ba một lần cuối.

Chuyện này thành đau đớn lớn nhất trong lòng ông cụ, ba cô con gái, sủng ái nhất chính là con gái nhỏ này, lúc đi mới hơn hai mươi tuổi, tuổi tác như hoa, sao có thể không đau lòng.

Cũng vì chuyện này làm cho thân thể từ trước đến giờ luôn cường tráng của ông dần dần bị suy giảm, sau đó rốt cuộc không thể chiếu cố cháu gái ngoại còn nhỏ nữa, qua đời.

Một người đàn ông phản bội, đưa đến là bi kịch cho ba gia định.

Triệu Nam Bình lúc ấy đang có mang thai đã hơn hai tháng, không biết uống bao nhiêu thuốc bắc điều chỉnh mới có bầu, còn chưa kịp nói cho người nhà, nhưng bởi vì đi theo xe cứu thương ở bệnh viện, đứa bé duy nhất đời này của bà cũng chết trong bụng, sau đó không thể có con được nữa.

Tình cảm của mẹ và mợ cả, rất nhiều năm sau này, Thịnh Tâm Lan mới hiểu được.

——

Vào buổi trưa, trong phòng ăn biệt thự nhà họ Thịnh mùi thơm của thức ăn bay khắp nơi, đầy một bàn thức ăn nghênh đón Thịnh Thanh Sơn về nhà.

"Lão Thịnh, đều là món ông thích ăn, tới ngồi xuống."

Vu Cẩm Hà đỡ Thịnh Thanh Sơn ngồi xuống ghế, ông ta vừa cầm đũa lên nếm thử một miếng, liền đặt lại.

"Sao thế ba? Không hợp khẩu vị?"

Thịnh Tâm Nhu có chút khẩn trương, "Nếu không con để phòng bếp làm lại."

"Không cần." Thịnh Thanh Sơn ho khan một tiếng, đứng lên nói, "Ba hơi mệt, muốn đi nghỉ trước, nếu chốc lát nữa Luật sư Lý tới, con để anh ta đến thư phòng ba."

Nhìn trạng thái tinh thần của ba không bằng lúc trước, Thịnh Tâm Nhu có chút sợ run, "Dạ, được."

Thư phòng lầu hai truyền tới tiếng đóng cửa rõ ràng, trong phòng khách của biệt thự rất an tĩnh, Vu Cẩm Hà như không có chuyện gì xảy ra để bà vú thu dọn hoa cỏ trong góc, sau đó từ trong phòng bếp bưng ra một đĩa thức ăn, một cái chén nhỏ một cái muỗng, còn có một bát canh xương.

"Ba con vừa nãy cái gì cũng không ăn, đưa bát canh này lên cho ông ấy."

Thịnh Tâm Nhu nhìn canh trước mặt, "Mẹ, cái này là... canh sao?"

"Đương nhiên là canh, nếu không sẽ là cái gì?"

Vu Cẩm Hà trợn mắt nhìn con gái một cái, thấp giọng, "Con xem nhà là nơi nào, cái gì cũng có thể nói sao? Mau bưng lên đi."

Một ánh mắt, Thịnh Tâm Nhu cũng biết canh này tuyệt không phải canh bình thường.

Cô có chút hốt hoảng, "Mẹ, thân thể của ba đã không tốt rồi, chúng ta đừng..."

"Con biết chốc lát nữa luật sư muốn tới làm gì không?"

Vu Cẩm Hà cắt đứt lời con gái, "Di chúc, ba con đang làm di chúc, ông ta không thể nào chỉ cho Thịnh Tâm Lan ít đồ như vậy, nếu chờ ông ta lập di chúc, chúng ta cái gì cũng không còn."

"Không đâu, ba, ông ấy, ông ấy không phải người như vậy."

"Con có đi không?"

Vu Cẩm Hà hiếm khi lộ ra vẻ khó chịu, "Con không đi mẹ tự đi."

Vừa nói, liền bưng cái đĩa né tránh Thịnh Tâm Nhu, đi thẳng lên lầu.

Thịnh Tâm Nhu cắn môi, đang muốn đuổi theo, liền nghe được sau lưng truyền tới tiếng chuông cửa.

Luật sư Lý tới.

"Ngài Thịnh ở đây không?"

"Có" Thịnh Tâm Nhu nhìn trên lầu, gấp giọng nói, "Ba tôi ở trên lầu, chờ anh một hồi lâu, ngài mau đi đi."

Luật sư Lý lễ phép cười cười.

"Được, tôi biết rồi, cảm ơn cô chủ."

Vừa nói, liền đi lên tầng hai.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện