"A Suất! Em yêu anh A A A!"
"A Suất A Suất, anh đẹp trai nhất!"
"Ca ca khi nào quay tác phẩm mới a?"
Ta đang ở đại sảnh sân bay, tiếng kêu gào của các nữ sinh xung quanh làm ta hơi bị mệt.
Quá nhiệt tình, có lẽ đây là fans chân chính đi.
Cách hơn hai tháng, ta lại tới sân bay đón thần tượng, lần này vẫn là nam minh tinh, tên là Trần Suất, không phải tuyến mười tám, ít nhiều cũng thuộc tuyến thứ ba.
Ta cũng có nghe qua tên Trần Suất; trước kia trong nước có một chương trình tuyển chọn ngôi sao trẻ, nam nữ đều có thể tham gia, tiết mục năm đó rất được ưa thích, bên cạnh ta có mấy đồng học thường xuyên xem, ta cũng có xem ké một hồi.
Chương trình này hiện tại đã ngừng, nhưng top người lọt vào chung kết năm ấy đến giờ vẫn còn hoạt động trong ngành giải trí, Trần Suất chính là một người trong số đó.
Hắn khoảng chừng ba mươi, thời điểm xuất đạo xếp thứ chín, thứ hạng không cao cũng không thấp, dựa theo đánh giá của ta, thực lực người này cũng bình thường, ca hát còn lạc nhịp, nhờ vào khuôn mặt đẹp trai mới thu được một ít fans nữ, sau đó lại đổi nghề đóng phim.
Không nổi bật nhưng cũng không nằm liệt giữa đường, nhiều năm tích góp có được lượng fans cơ bản, cho nên hắn cũng không cần thuỷ quân.
Ta xuất hiện ở chỗ này hoàn toàn là tới xem náo nhiệt, hoạt động này không có trả tiền, ta thuần tuý là tìm việc để làm mà thôi.
Trước đó vì nhàm chán nên mới lên mạng lục soát chuyến bay, mà người nổi tiếng sắp tới Vân thành chỉ có mỗi hắn, vì thế kết quả ta ở đây. Ta đeo khẩu trang, yên tĩnh tạo nên khác biệt giữa đám nữ sinh, một chút vui sướng khi nhìn thấy thần tượng đều không có.
Đoàn đội của Trần Suất bao quanh hắn để tránh hắn bị các fans nữ si tình kia mạnh mẽ đụng chạm một ít thịt thà, mà Trần Suất vẫn luôn giữ thái độ ấm áp, hắn đang tiếp bút ký tặng.
Ta đứng khá xa, bên cạnh có một chị gái đeo mắt kính nhìn ta, lên tiếng hỏi: "Trước giờ chưa từng thấy em, em là fan thầm lặng sao?"
(散粉: yêu thích idol nhưng không tham gia vào fanclub, mà chỉ âm thầm ủng hộ)
Các fans không cầm máy chụp hình quay phim thì cũng cầm tranh ảnh băng rôn giơ cao, trên cổ tay bọn họ đều đeo ruy băng vải biểu tượng là fans Trần Suất, mà ta cái gì cũng không có.
Ta gật gật đầu: "Đúng vậy, fan thầm lặng." Ta bổ sung, "Thích A Suất đã nhiều năm."
Ta nói dối hết sức thản nhiên, cô ấy không có hoài nghi, còn chia cho ta một cái băng rôn, trong không gian huyên náo, ta nghe cổ nói: "Chị thích Trần Suất từ hồi học cấp ba, hiện tại đã sinh em bé mấy tuổi luôn rồi, mà chị vẫn còn thích ảnh."
Bên dưới lớp khẩu trang, miệng ta có chút co giật, nói ra một câu thoại lưu truyền đã lâu, "Bầu bạn chính là lời tỏ tình lâu dài nhất."
"Yes yes". Chị gái đeo kính điên cuồng gật đầu.
Ở đây rất đông người, ta đứng ở mặt sau, tự nhiên muốn bỏ ra về.
Bởi vì quá mệt mỏi, thân thể mệt tâm lý cũng mệt.
Trước giờ làm chuyện này ta đều rất chuyên chú, tập trung vào nó, vứt bỏ những suy nghĩ ngoài lề. Nhưng không biết có phải vì lần này không có tiền lương hay không, ta không có chút nhiệt tình nào, chẳng khác gì một người qua đường lạnh nhạt.
Vì thế mắt thấy đội nhóm kia sắp đến bên này, ta vội trả băng rôn lại cho chị gái đeo kính, nói tiếng cảm ơn liền xoay người ngược hướng rời đi. Nếu bây giờ ai chụp trúng hình ảnh xoay lưng này, không chừng còn có thể tạo ra một cái meme: Ai náo nhiệt mặc ai, mình ta với riêng ta.jpg
Ta một đường đi tới bãi đậu xe, vào trong xe rồi, rốt cuộc nhịn không được tan vỡ thành tiếng.
Công tác cũng không cách nào khiến ta dễ chịu hơn.
Ta khóc trong chốc lát, lau khô mặt mày, nhìn di động; đang ở bãi đậu xe, căn bản không có tín hiệu, muốn gọi điện thoại cũng không được. Ta cài kỹ dây an toàn, lái xe đi ra ngoài, đến một chỗ ven đường cách sân bay không xa thì dừng lại.
Ta kéo kéo danh sách, gọi điện cho Tiểu Tự, hy vọng hắn đang không có việc gì, bằng không ta cũng không biết nên gọi ai nữa.
Ta hỏi: "Tiểu Tự, ngươi có đang bận không?".
"A? Không, hôm nay không có việc." Tiểu Tự hỏi ta, "Chi Chi, sao?".
"Đi uống rượu không?" Ta ngẩng đầu nhìn phía trước, giây tiếp theo lại cúi đầu dập xuống tay lái.
Thanh âm rầu rĩ, giọng mũi phi thường rõ ràng, dù gì ta cũng mới khóc xong. Tiểu Tự nghe biết ta không ổn, hắn lập tức trả lời: "Okay luôn."
Hắn nói, "Ta đang ở tiệm net, bây giờ đi ha?".
"Ừ..."
Hắn hỏi: "Ngươi đang ở đâu? Định uống quán nào?".
"Ngươi quyết định đi."
Qua chừng 30 phút, ta cùng Tiểu Tự chạm mặt bên ngoài một quán bar.
Đã một thời gian ta không gặp Tiểu Tự, hắn vẫn rất chải chuốt, nhìn lại ta...mắt thâm quầng còn hơi sưng, khí sắc mệt mỏi, không có nửa điểm tinh thần.
Tiểu Tự nhìn thấy ta như vậy, cau mày hỏi: "Chi Chi, mấy ngày nay ngươi bị làm sao?".
Ta xua xua tay: "Đi vào trước đi."
Tiểu Tự chọn một quán bar nhỏ trong hẻm, tên là 'Ta không uống rượu a!".
Trong hẻm không chỉ có hai chúng ta, còn có vài người từ quán bar ra tới, họ đi lướt ngang ta nghe nồng mùi rượu.
Có thể nói quán này khá là ẩn mình, hiện giờ là buổi chiều, bên trong không có nhiều người, không náo nhiệt bằng buổi tối.
Ta cùng Tiểu Tự ngồi trên hai chiếc ghế cao ở quầy bar, ta chống cằm chán chường, Tiểu Tự ở một bên quen thuộc gọi món.
Rất nhanh, hai ly rượu đã đặt trước mặt chúng ta.
Tiểu Tự nở nụ cười sáng rọi với anh phục vụ, tiếp theo nghiêng đầu nhìn ta, ánh mắt mang theo đau lòng, hắn nói: "Chi Chi, bị tiểu tỷ tỷ kia tổn thương rồi phải không?".
Hắn giơ tay vén mấy sọc tới rơi ở trước mặt ta ra sau tai, "Hay là thật sự ngừng theo đuổi rồi?".
Ta lắc đầu, không nói gì.
Tiểu Tự thở dài, nói sang chuyện khác: "Cái khuyên tai sừng hươu này đẹp đó, mua chỗ nào thế?".
Ta: "...... Tiểu tỷ tỷ tặng."
Tiểu Tự: "......"
Hắn hơi chút nhướng mày, thăm dò thử hỏi: "Đã đeo khuyên tai người