Lâm Cô Nương Thành Tù Ký

Chương 68: Thiếu


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Thanh Hưng

Khi tỉnh lại trời đã sáng choang, Lâm Sơ mơ mơ màng màng chui vào trong ngực Trầm Trọng Tuân, Trầm Trọng Tuân thuận thế ôm lấy cô, hôn trán của cô một cái, hỏi: "Có đói bụng không?"

Lâm Sơ lắc đầu, đột nhiên phản ứng kịp, cả kinh nói: "Mấy giờ rồi ạ, trễ giờ làm mất rồi!"

Trầm Trọng Tuân nâng thân thể cô lên lại hạ thấp xuống một chút: "Anh gọi cho Hướng Dương xin nghỉ thay em rồi!"

Lâm Sơ vô lực "Nha" một tiếng, cũng lười đi quan tâm xem Hướng Dương sẽ có suy nghĩ gì, vào lúc này cô hoàn toàn không suy nghĩ gì được.

Trầm Trọng Tuân thấy Lâm Sơ còn mệt rã rời, thay cô dịch dịch chăn, lại ôm cô ngủ thêm một giấc.

Anh cũng không thực sự ngủ, một mực để ý thời gian, sợ Lâm Sơ ngủ quá lâu (di.da.l.qy.do) sẽ choáng váng đầu óc, vậy nên hai giờ sau anh lại đánh thức Lâm Sơ, vừa hôn vừa nói: "Hôm nay anh cũng xin nghỉ, ở cùng với em!"

Ý thức của Lâm Sơ dần dần quay lại, cô hỏi Trầm Trọng Tuân: "Ngày hôm qua anh bỏ về giữa chừng như thế, không sao chứ?"

"Không sao." Trầm Trọng Tuân miết miết môi của cô: "Còn có những người khác mà, thiếu một anh cũng không sao."

Lâm Sơ thoáng yên tâm, lại nghe Trầm Trọng Tuân nói: "Anh và Lưu Nhàn tuyệt đối trong sạch, không phải anh cố ý để cho cô ta chạm vào tay, về sau anh sẽ không để cho người khác chạm vào nữa, có được không?"

Lâm Sơ cười khan một tiếng, cảm giác mình quá hẹp hòi rồi, nhưng cho dù là bây giờ thì cô vẫn rất ghét Lưu Nhàn, chỉ là tâm trạng không giống lúc trước nữa mà thôi. Yên lặng trong chốc lát, cô nói: "Mẹ Lưu Nhàn và cha của em......" Cô không nói ra miệng được, chỉ cau mày nói: "Em vẫn luôn hận mẹ Lưu Nhàn, thật ra thì em cũng hiểu ‘một cây làm chẳng nên non’, nhưng sao em có thể hận ba em chứ, ông ấy tốt như vậy, trước kia em thích để tâm vào chuyện vụn vặt, em không biết về sau em có thể còn như thế nữa hay không, nhưng em sẽ cố gắng, em sẽ không nhường vận may này cho người khác, nếu như anh lạc đường, nhất định em sẽ tìm đưa anh quay lại!"

Trầm Trọng Tuân cười một tiếng, tựa như khen thưởng hôn cô một cái, dừng một chút, anh lại nói: "Anh nói cho em một bí mật."

Lâm Sơ kỳ quái, thoáng ngồi dậy một chút.

Mùa đông hình như có thể vực dậy tất cả mọi cảm xúc, nắng ấm, gió lạnh, tiếng côn trùng kêu vang và tiếng chim hót đều biến mất. Đó là một mùa đông đặc biệt, Trầm Trọng Tuân còn nhớ rõ mùa đông kia, bụng chị cả của anh đã dần dần trở nên lớn hơn, cho đến khi không giấu được nữa, bị bảo mẫu trong nhà phát hiện.

Trầm Trọng Tuân nói: "Mẹ anh qua đời sớm, ba anh thì luôn bận
công việc, thật ra thì chị gái của anh rất hiểu chuyện, luôn chăm sóc bọn anh, bọn anh có chuyện gì vui hoặc là không vui, cũng đều có thể chia sẻ với chị ấy, nhưng chị ấy lại không có ai để chia sẻ, nên chỉ có thể giãi bày với bạn trai của chị ấy."

Lúc vừa mới học cao trung thì chị ấy đã qua lại với một nam sinh cùng trường, nhưng không đơn giản chỉ là yêu sớm, mà chị ấy còn vụng trộm nếm trái cấm.

"Khi đó chị ấy mới mười sáu tuổi, lúc mới mang thai chị ấy cũng hoàn toàn không biết gì, sau lại cảm thấy càng ngày càng không đúng, mới len lén đi bệnh viện kiểm tra, vốn dĩ muốn phá thai, nhưng chị ấy lại không dám, nam sinh kia cũng không dám, kết quả cứ kéo dài tới tận khi bị bảo mẫu phát hiện, sau đó lại đi bệnh viện kiểm tra, nhưng lúc đó cái bụng đã 5 tháng rồi."

Khi đó là mùa đông, quần áo mặc rất dầy, chị ấy ăn được, hơi mập, thế nên cứ như vậy che giấu được năm tháng. Sau đó bác sĩ lại không ủng hộ phá thai, Trầm Hồng Sơn cầm roi mây quất chị ấy mấy roi, rồi đi tìm người nam sinh kia. Nhưng người trong nhà nam sinh kia lại không nhận, bọn họ nhìn không vừa mắt nhà họ Trầm, cũng nhìn không vừa mắt loại con gái không biết giữ mình này, bọn họ cho rằng con trai của bọn họ sẽ có tiền đồ thật tốt, thế nên vừa hết nghỉ đông thì cả nhà họ lập tức di dân ra nước ngoài.

Chuyện này khiến Trầm Hồng Sơn tức đến (lqd) sinh bệnh, trong thời gian mấy tháng cuối cùng mà chị cả mang thai, Trầm Hồng Sơn coi như là vượt qua trên giường bệnh của bệnh viện, cả nhà cũng bị bao trùm trong lo lắng, giấy không thể gói được lửa, cuối cùng thì vẫn bị bạn bè thân thích biết, vào dịp tết không có một ai không biết xấu hổ mà tới cửa chúc tết, nhà họ Trầm như thành trò cười cho thiên hạ.

Trầm Trọng Tuân nhíu chặt chân mày, trong trí nhớ của anh, mùa xuân đó là một màu xám xịt.

"Sau khi sinh Giang Tấn không lâu, chị ấy tự sát."

Lâm Sơ giật mình, không dám tin.

Một cô gái nhỏ mới mười sáu mười bảy tuổi, dưới tình huống không có song thân an ủi, một mình chịu đựng áp lực, chị ấy hoàn toàn không thể tiếp tục kiên trì được, chị ấy đã sớm mắc phải chứng uất ức.

Ngày mùa hạ đó cũng không quá nóng, trong 


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện