"Phải! Phải!"
Người đàn ông trung niên đau đớn, bất đắc dĩ phải gật đầu.
Lâm Mộc tiếp tục hỏi: "Ông cũng nghĩ như thế là đúng, vậy mà ông lại làm tôi phải tốn hơn một triệu, số tiền này, ông phải bù lại cho tôi chứ! Ông nói có đúng không?"
Advertisement
"Đúng...!Đúng." Người đàn ông trung niên chỉ có thể cắn răng đồng ý.
Lâm Mộc bấm bấm ngón tay, nghiêm túc tính toán: “Một triệu hai ngàn vạn trừ đi năm trăm mười vạn là còn bao nhiêu nhỉ? Số lẻ thì thôi không cần tính đi, tính toán một chút là còn hai triệu nữa.”
“Hai triệu sao?”
“Tính toán...!Tính toán như vậy hình như không đúng lắm.”
Người đàn ông trung niên trợn mắt, trong lòng kêu khổ, làm sao cậu ta có thể làm ra một phép tính như vậy chứ.
“Ông nói tôi tính sai sao?” Lâm Mộc trừng mắt nhìn ông ta.
Người đàn ông trung niên sợ tới mức vội vàng đáp: “Không, cậu đúng, cậu đúng!”
Trần Uyển Nhi không thể nhịn được cười khi xem cảnh này.
Trước đây cô chỉ được thử cảm giác khi bị Lâm Mộc trêu chọc mà thôi, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy anh đi trêu chọc người khác.
"Nếu đã đúng, vậy thì mau đưa tiền đền bù đi! Sau khi lấy được tiền thì tôi sẽ cho ông đi." Giọng điệu của Lâm Mộc rất chắc chắn.
“Dương Kiện, chuyển tiền cho cậu ta!” Người đàn ông trung niên nghiến răng nghiến lợi.
Lúc này Dương Kiện mới định thần lại.
Lâm Mộc lấy ra một cái thẻ ném