"Tỷ, em, em hỏi tỷ, tỷ đây, có phải là, ở bên ngoài chọc, chọc ghẹo, người khác, đào hoa lắm phải không!"
"Cái gì mà đào hoa? Em đang nói gì vậy?" Giản Quân tỏ vẻ nghe không hiểu.
"Thẩm, Thẩm Lan, tỷ nhận, nhận ra không?"
"Không quen biết a." Giản Quân kiên quyết phủ nhận.
"Cô ta, cô ta bảo, nhận ra tỷ, còn cùng tỷ, hứa hẹn, thề thốt, ước định, bên nhau, bên nhau suốt đời."
"Cái gì mà lung ta lung tung vậy?"
"Bốn, bốn năm trước, tỷ tỷ không, không nhớ rõ à?"
"Bốn năm trước?" Người đối diện trầm mặc một hồi, "Ai lại nhớ tới chuyện bốn năm trước được chứ? Người mà em nhắc đến này tỷ hoàn toàn không có ấn tượng, có phải là lầm lẫn đâu đó không? Có ảnh chụp không?"
"Có, có, chờ một tí, em gửi, gửi cho tỷ."
"Ừm, được rồi.
Ai này, em nói lắp so với lần trước sao còn nghiêm trọng hơn vậy, có phải là lười biếng không có luyện tập nói chuyện a?"
"Ai ai ai nha!" Giản Y tùy tiện ứng phó, sau đó liền cúp điện thoại, đem gửi tấm ảnh tìm được trên mạng của Thẩm Lan gửi cho tỷ tỷ.
Sẵn tiện còn nghiêng tai lắng nghe bên ngoài phòng ngủ xem có động tĩnh gì không.
Nàng chính là thừa dịp Kỷ Uấn Chi đi tắm mới dám lén lút gọi điện thoại cho tỷ tỷ.
Chuyện này quá quỷ dị, đặc biệt là ánh mắt mà Thẩm Lan nhìn mình, thấy thế nào đều không giống như là giả.
Hơn nữa Thẩm Lan còn nhắc tới chuyện bốn năm trước ở thành phố Lạc Dương, nghĩ thế nào cũng không giống như cô ta là đang nói dối.
Có một khả năng, chính là người cô ta nhìn thấy kỳ thực là tỷ tỷ, bởi vì chính mình cùng tỷ tỷ dung mạo rất giống nhau.
Thẩm Lan hẳn là đã có nhầm lẫn, bằng không chuyện này thật sự rất khó giải thích.
Vừa mới nhận được ảnh, tỷ tỷ liền gọi đến.
"Này, alo? Sao, thế nào?"
"Há, người mà em nói quả thực tỷ đã từng gặp qua."
"Quả quả quả quả nhiên là là là vậy.."
"Từ từ nói, đừng có gấp."
Giản Y hít sâu một hơi, còn hơi muốn líu lưỡi, chưa kịp mở miệng thì Giản Quân từ đối diện đã chủ động lên tiếng.
"Tỷ đối với người này ấn tượng còn rất sâu, ngày đó tỷ đang chuẩn bị đón xe cùng bằng hữu ra ngoài hóng gió, vừa mới đi mua chai nước suối thì đã thấy người này nằm nhoài lên đầu xe của tỷ, nôn thốc nôn tháo.
Ai, việc này tỷ không phải từng nói với em sao?"
Giản Y sững sờ một chút, sau đó nhớ lại, "Ah, chính là, cái lần, mà tỷ, không còn muốn lái, lái chiếc xe, siêu xe phiên bản giới hạn đó à?"
"Đúng vậy, tỷ có bệnh sạch sẽ em cũng biết mà, hơn nữa ngày ấy, thực sự là quá...!Ngược lại tỷ vừa nhìn thấy chiếc xe đó, đã nghĩ đến cái bãi kia..."
"Được được, đừng, đừng nói nữa." Giản Y tỏ vẻ nàng đã hình dung được hình ảnh đó trong đầu rồi.
Việc này nàng đã nhớ rồi, buổi sáng hôm đó tỷ tỷ hưng hưng phấn lái xe ra ngoài, buổi tối liền một mặt phiền muộn mà trở về.
Khi đó cả nhà đang ăn cơm, tỷ tỷ liền bắt đầu kể lại chuyện có một cô gái nôn một bãi lên trên mui xe của cô, còn miêu tả bằng các động tác tay sinh động, cả bàn ăn lúc đó liền no ngang, tất cả mọi người đều cả kinh.
Nàng nhớ tới ngày đó tỷ tỷ còn khí thế dùng tay khoa trương mà miêu tả, còn nói, "Một bãi lớn như này này!!"
Mẹ, mẹ ơi, thực sự là, đòi mạng rồi.
Giản Y chép miệng một cái, thẳng thừng lắc đầu, cái gì mà Đại tỷ tỷ ôn nhu, cái gì mà dịu dàng xinh đẹp, hình tượng Thẩm Lan trong đầu của nàng cứ thế mà ầm ầm sụp đổ.
"Cái kia, thôi đừng nhắc tới nữa, coi như cho qua.
Cô ta còn nói, gì mà đối với tỷ, yêu từ, yêu từ cái nhìn đầu tiên."
"Gì mà yêu từ cái nhìn đầu tiên.
Hả? Em gặp cô ta à? Gần đây mới gặp sao?"
Bỗng dưng bị tỷ tỷ chất vấn, Giản Y liền chột dạ, "À thôi, được, được rồi, được rồi, em không, không cùng tỷ, nói chuyện nữa, em muốn ngủ, ngủ."
"Ừm, nhớ luyện tập nói chuyện, trò chuyện với mọi người nhiều vào."
"Há, biết, biết rồi."
"Ngủ ngon, bảo bối, moaw~ "
Giản Y rùng mình, toàn thân nổi da gà.
Cúp điện thoại, Giản Y nghe thấy bên ngoài có động tĩnh, hẳn là Kỷ Uấn Chi vừa mới tắm xong.
Suy nghĩ một chút, vẫn là không nên nói với cô chuyện này, chừa cho Thẩm Lan chút mặt mũi mới là điều tất yếu.
Chỉ sợ Kỷ Uấn Chi biết đến chuyện của tỷ tỷ, rồi lại tra hỏi thì cũng không hay, chuyện hôm nay dù sao cũng đã bị lộ, vẫn là nên khiêm tốn một chút đi.
Vốn tưởng rằng Kỷ Uấn Chi sẽ đến tìm mình, nhưng mà đợi hết nửa ngày, bên ngoài không hề có bất kỳ động tĩnh gì, cái tên này không phải là đã ngủ rồi đó chứ?
Đang nghĩ ngợi, nàng bèn mở cửa hi hí, liếc nhìn bên ngoài, ai, Kỷ Uấn Chi không có ở phòng ngủ, phòng tắm cũng không có tiếng động gì, cũng không có ai ở trong phòng.
Còn đang thắc mắc thì bỗng nghe thấy bên ngoài truyền đến âm thanh va chạm lách cách của chén bát, mẹ ơi, nữ nhân sẽ không phải đang làm bữa tối đó chứ!
Nàng vội vàng bước nhanh đến nhà bếp, quả nhiên nhìn thấy Kỷ Uấn Chi đang loay hoay trong bếp, đang đứng cách xa cái nồi, còn dùng nắp nồi chặn ở trước người, chặn dầu bắn tung toé.
"Cô cô, làm, cái gì đấy?"
"Hả? Không phải buổi tối cô muốn ăn cơm sao."
Giản Y sững sờ, lại làm cho tôi ăn nữa à!?
"Không không không, tôi có thể, không cần ăn tối!"
"Vậy không được, nếu như thành thói quen cứ ôm cái bụng đói đi ngủ, bụng cô sẽ rất khó chịu."
"Nhưng nhưng nhưng tôi không không, không muốn, lại bị tiêu chảy! Mà hơn nữa, tôi có thể ăn, bánh, bánh gatô!
Kỷ Uấn Chi liếc mắt một cái, "Cô có thể tin tưởng tôi một lần mà! Bánh gatô không khiến cô no được, còn dễ bị béo phì.
Vẫn là nên ăn chút món chính, để tôi chiên sủi cảo."
"Còn còn còn!!! Còn dám chiên sủi cảo!!" Giản Y cuống lên, "Cô cô cô cô..." cô không nhớ lần trước đã xảy ra chuyện gì à!
"Được rồi, cô cứ yên tâm đi, lần này nhất định sẽ không sao!" Kỷ nào đó lập lời thề sắt son, bảo đảm với nàng.
"Tôi tôi, không ăn!"
Kỷ Uấn Chi không lên tiếng, không lâu lắm thì sủi cảo đã được vớt ra nồi, lần này xem ra rất tốt, cháy khét lẹt, ít nhất nhìn qua cũng xem như là đã chín.
Kỷ Uấn Chi còn cố ý tận tình mà trang trí bàn ăn, đem sủi cảo đặt lên bàn, cầm lấy hai đôi đũa.
Giản Y yếu ớt nuốt một ngụm nước bọt, này thật sự, có thể ăn ư...
Kỷ Uấn Chi dùng đũa gắp một miếng sủi cảo đưa đến miệng, "Tôi ăn trước, nếu không có vấn đề gì thì cô có thể ăn rồi." Vừa dứt lời, liền tách một nửa cho vào miệng, "A!"
"Hơi nóng, thế nhưng vị cũng không tệ lắm, lần này thật sự là mùi vị quen thuộc!" Kỷ Uấn Chi chép miệng một cái, cô buổi tối đều không ăn cơm, lần này xem như là vì Giản Y mà ngoại lệ.
Giản Y trên mặt mang theo nghi hoặc nhìn cô.
"Cô ăn cái này thì khẳng định phân nửa đã là cảm giác quen thuộc." Kỷ Uấn Chi đem miếng sủi cảo khi nãy cô đã tách đôi ra đưa đến trước mặt Giản Y.
"Cô buổi tối, không phải không, không ăn cơm sao?"
"Ách, này...!Đột nhiên, muốn ăn, rất lâu rồi không được ăn mà."
Kỷ Uấn Chi cười cười, lại gắp lấy một miếng sủi cảo, tách ra phân nửa, chính mình ăn trước một nửa, đem nửa kia đưa cho Giản Y.
"Cảm, cảm ơn." Giản Y nhìn nhìn dĩa sủi cảo, có một chút hơi cảm động.
"Chuyện nhỏ, ăn đi."
"Ồ đúng rồi, Thẩm Lan không biết nấu cơm, cô ta thậm chí còn không thể phân biệt được đâu là muối đâu là bột ngọt." Kỷ Uấn Chi lại nói.
Giản Y nhíu nhíu mày lại, đang yên đang lành nhắc đến Thẩm Lan làm gì, cô ta có thể nấu cơm hay không thì có liên quan gì tới nàng?
Đang muốn động đũa, đột nhiên ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn về hướng Kỷ Uấn Chi, liền thấy cái tên này đang chống gò má cười tủm tỉm nhìn chằm chằm mình.
"Cô, cô có phải là, hơi sợ Thẩm Lan, sẽ đem tôi, cướp, cướp đi a?" Giản Y hiếu kỳ hỏi.
"Ừm.
Hả? Cái gì? Ai sợ cô ta nhỉ? Muốn cướp thì cướp đi.
Chờ chút, cướp cái gì mà cướp, không cần cướp, nếu cô ta thích thì tôi liền chắp tay tặng cho cô ta." Kỷ nào đó ánh mắt có chút né tránh, hơi hơi vung tay, hào khí ngất trời.
"A, A tôi nhổ!" Giản Y bĩu môi, vùi đầu ăn cơm, không để ý tới cô nữa.
"Tôi trước tiên đi nghỉ một chút, cô cứ từ từ ăn đi." Kỷ Uấn Chi nói một câu, liền đứng dậy đi về phòng ngủ.
...
Ban đêm Giản Y trằn trọc trở mình, không phải là do ăn sủi cảo mà bị đau bụng, mà là nàng lại vô thức nhớ đến cảnh tượng ngày hôm nay Kỷ Uấn Chi đứng bảo hộ ở trước người mình, giá như nữ nhân này không quá tự luyến, cũng không quá cường thế thì có lẽ là tốt hơn rồi, chí ít lúc cô không mở miệng nói chuyện thì xem ra cũng không quá tệ.
Đúng lúc Giản Y còn đang suy tư, đột nhiên nghe thấy gtiếng chuông điện thoại từ bên ngoài truyền vào, một lúc sau, liền nghe thấy giọng của Kỷ Uấn Chi.
Giản Y nín thở chăm chú lắng nghe.
"Làm gì a, muộn như vậy còn gọi điện thoại cho tớ, cậu cũng không nhìn xem đã mấy giờ rồi?"
"Hả? Nghệ sĩ của cậu mà cậu còn không quản được sao? Cái gì mà muốn tớ đứng ra a?"
"Cái gì? Cậu đúng là đã gây phiền toái cho tớ mà, được rồi được rồi, tớ biết rồi, ngày mai sẽ qua.
Cậu gửi tình hình cụ thể đến điện thoại của tớ đi, ngày mai tớ sẽ xem, đừng quấy rầy tớ ngủ nữa." Kỷ Uấn Chi âm thanh rõ ràng có hơi mất kiên nhẫn, đồng thời sau khi cúp máy thì cũng không còn nghe thấy âm thanh gì nữa.
Giản Y lắng nghe một lúc, sau đó lắc đầu, ai cha, xem ra bà chủ cũng không dễ làm a.
...
Trời còn chưa sáng, Giản Y còn