Nguyễn An An nhìn chằm chằm vào mấy chữ kia một lúc lâu, nhìn chằm chằm vào biểu cảm mặt trời mà Khương Di gửi cho cô, lúc này cái mặt trời đó giống như đang cười nhạo cô.
Trời xanh đất rộng, nhìn thấy một soái ca mông cong rồi nói đó là chồng mình?
Chấp niệm của cô đối với Cố Quyết đã sâu tới mức độ này rồi sao???
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyen5z. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của truyen5z. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Thành thật mà nói, Nguyễn An An cũng không biết nói lời gì để miêu tả cho tâm tình của mình lúc này, ngón tay cô run run không biết nên trả lời Khương Di thế nào —— Khương Di chắc hẳn sẽ không nói dối, mà đối mặt với sự thật đáng xấu hổ như vậy cô lại không có cách nào giải thích được.
Cuối cùng cô tưởng tượng cảnh mình say như chết được Khương Di đưa về như thế nào, cô lại càng hoàn toàn không có ý muốn lên tiếng.
Thay vì việc dùng ngôn ngữ giúp Khương Di nguôi giận…… sẽ thực tế hơn khi về sau đưa cho cô ấy một chiếc thẻ đen thông dụng ở các quán bar trên toàn cầu.
Trong nhóm chat đầy những lời nhắn lên án hành vi phạm tội của cô, Nguyễn An An quả thực không còn mặt mũi nào đọc tiếp, cô nhanh chóng thoát ra ngoài. Sau đó cô phát hiện mình vừa nhận được hai tin nhắn mới.
Thu Nghiên: 【 Bạn học, cậu ổn chứ! Hôm nay vì sao không tới đi học vậy! (tôi chỉ muốn hỏi một chút, bởi vì vốn dĩ hôm nay tôi định giới thiệu các thành viên trong tổ cho cậu ~ )】
Thu Nghiên: 【 Còn có, cái kia, người ngồi cùng bàn với cậu cũng không tới……/ câm miệng 】
Thu Nghiên: [ Tôi tuyệt đối không phải đang bát quái.jpg]
Nguyễn An An nhìn thấy câu “người ngồi cùng bàn với cậu cũng không tới” đầu tiên là sửng sốt một chút, nhưng đánh mắt xuống dưới nhìn thấy gói biểu cảm, trong nháy mắt cô lại bật cười thành tiếng.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyen5z. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của truyen5z. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Thu Nghiên thấy hai người bọn cô đều không đi học, cảm thấy cô và Cố Quyết hẹn nhau đi làm chuyện tốt gì sao?
Nguyễn An An mỉm cười trả lời cô bé một câu, sau đó cũng gửi một gói biểu cảm. Mà kế tiếp, đại khái là ngón tay của cô có suy nghĩ của riêng mình, tới khi cô phản ứng lại ngón tay đã mở giao diện chat trên WeChat cùng Cố Quyết từ bao giờ.
Tên WeChat của Cố Quyết là GJ*. Nguyễn An An vẫn chưa sửa tên của anh trong điện thoại, chủ yếu là cô sợ mình sửa thành “mông cong”, đến lúc đó đi học bị anh nhìn thấy…… thì rất không tốt.
*: viết tắt hai chữ cái đầu trong của Cố Quyết trong tiếng Trung.
Lại nói tiếp, bọn họ add WeChat của nhau đã một tuần, nhưng trước nay hai người chưa từng trò chuyện thông qua WeChat, trong vòng bạn bè thật ra có ấn like ——ví dụ như tối hôm qua Nguyễn An An đặc biệt đăng một tấm ảnh lên vòng bạn bè, không bao lâu thì được anh ấn like.
Nguyễn An An trở mình trên giường “Nói cái gì đây……”
Cô nhìn bàn tay tuyệt mỹ trong ảnh đại diện của anh, trong lòng lại cân nhắc nên nhắn tin cho anh như thế nào để uyển chuyển hỏi một chút vì sao hôm nay anh không đi học, bất chợt hộp thoại vốn dĩ đang trống không lại đột nhiên nhảy ra một tin nhắn.
Vừa nhắc đến Tào Tháo Tào Tháo liền xuất hiện, Nguyễn An An sợ tới mức thiếu chút nữa ném văng di động ra ngoài.
Chờ cô lấy lại bình tĩnh, cúi đầu đọc tin nhắn ——
GJ: 【 Cậu có thời gian không? 】
…… có thể không có sao?
Nguyễn An An lập tức trả lời: 【 Ừm. 】
GJ: 【 Tuy rằng nói như thế này có chút mạo phạm……】
GJ: 【 Có thể gửi cho tôi một tấm ảnh của cậu không?. 】
…… Gửi ảnh?
…… Anh muốn làm gì?
Nguyễn An An không phải không thể gửi, gửi ảnh cho người đàn ông mà mình coi trọng đương nhiên cô rất vui vẻ. Nhưng cô vô cùng tò mò, trong lúc nhất thời cũng quên luôn chuyện hỏi anh vì sao hôm nay không đi học mà chỉ tập trung gõ chữ bùm bùm:
【 Có thể, nhưng vì sao cậu lại đột nhiên cần ảnh của tôi? / nghi hoặc 】
GJ: 【tin nhắn thoại】
…… Mẹ kiếp có chuyện gì mà anh trực tiếp gửi tin nhắn thoại!
Lại còn dài tới mười lăm giây!
Nguyễn An An cắn cắn môi, hít một hơi thật sâu sau đó mới ấn vào giọng nói, cô lập tức đưa điện thoại đến bên tai ——
“Hôm nay tôi không đi học,” giọng nói của Cố Quyết hơi khàn mang theo giọng mũi mới tỉnh ngủ, khi lọt vào tai mang lại cảm giác từ tính giống như có điện chạy qua “…… Kỳ thật cũng không có gì,” anh tỏ vẻ thản nhiên nói: “Chỉ cảm thấy hôm nay không nhìn thấy cậu, rất không quen.”
“…………”
Chỉ là cảm thấy hôm nay không nhìn thấy cậu.
Rất không quen.
Lúc này di động của Nguyễn An An thật sự bị rớt, rớt vào trong chăn. Cả người cô đều ngây ngốc, trong chớp mắt trái tim giống như bị ngừng đập, ngay sau đó lại bắt đầu nhảy nhót với tần suất cực kỳ cao, dường như ngay cả máu cũng theo đó mà nóng lên.
Cuối cùng Nguyễn An An chọn một tấm ảnh tự sướng chưa từng được đăng trên vòng bạn bè gửi qua, cách ăn mặc rất phù hợp với hình ảnh trong sáng của cô khi đi học, nó diễn giải hoàn mỹ 5 chữ hoa sen trắng thuần khiết.
Sau đó vài phút, cô nghe đi nghe lại tin nhắn thoại mười lăm giây này rất nhiều lần nhưng vẫn cảm thấy không thỏa mãn mà còn có chút lưu luyến.
Quân đoàn Xú Muội Muội cũng có tin nhắn mới, là Ân Viện tỉnh.
Nguyễn An An mặc kệ chuyện tối qua, cô lập tức thuật lại một cách ngắn gọn chuyện này trong nhóm chat.
“Nào, tớ phiên dịch ý nghĩa của câu nói đó cho cậu” Ân Viện nói: “Ý tứ của anh ta kỳ thật chỉ được gói gọn trong bốn chữ .”
Nguyễn An An an Nguyễn: 【 Bốn chữ nào? 】
Ân Viện lại gửi một tin nhắn thoại tới.
—— “Ông đây nhớ em.”
Nguyễn An An hoàn toàn quỳ gối trước sự giải nghĩa này, cô “Ngao” một tiếng sau đó cả người chui về trong chăn.
……
Cùng lúc đó, trong một khu chung cư nổi tiếng.
Trên màn hình di động là hình ảnh của cô gái trẻ, chiếc áo vàng nhạt trên người thể hiện sự dịu dàng tận sâu bên trong, mái tóc dài thẳng tự nhiên xõa trên vai, nụ cười với đôi má lúm đồng tiền trên gương mặt như đang tỏa sáng, sóng mắt lưu chuyển trong đôi mắt hạnh cong cong tạo nên hình ảnh đặc biệt linh động.
Cố Quyết nhìn một hồi lâu mới ấn lưu về điện thoại.
Suy nghĩ một lát, anh lại cài đặt hình ảnh này thành hình nền cuộc trò chuyện.
Anh đứng dậy đi đến bên cạnh chiếc rổ cho mèo bên trong phòng khách.
Anh trực tiếp ngồi trên thảm, không đợi anh mở miệng, chú mèo màu cam vốn dĩ đang ghé vào trong ổ không nhúc nhích liền chậm rì rì bò ra ngoài, rất có ý thức tự giác.
Chú mèo này thực sự vô cùng đáng yêu, nhưng khóe mắt có một vệt trắng, đó là vết sẹo nên chỗ ấy không bao giờ mọc lông. So sánh với những con mèo màu cam bình thường, cộng thêm vết sẹo này mà nói thì thật ra nhìn nó rất phong cách.
Cố Quyết mở miệng: “Bổn Bổn*.”
* Bổn có nghĩa là ngốc nghếch
Lỗ tai chú mèo động đậy, nó bò đến bên cạnh chân anh cọ cọ.
Cố Quyết cảm khái nói: “Đây là tên cô ấy đặt cho mày.”
Chú mèo trở mình lăn một cái trên mặt đất.
Cố Quyết thở dài: “Sau đó tao dùng ảnh mày làm hình đại diện trên WeChat, nhưng cô ấy lại không nhớ mày……”
Chú mèo kêu “Meo” một tiếng nho nhỏ.
“…… Mày nói xem có phải mày rất giống cô ấy hay không” Cố Quyết mỉm cười gãi cằm nó, chú mèo híp mắt hưởng thụ sự thoải mái đến từ những ngón tay thon dài của anh “Đều ngốc như vậy, hử?”
Thứ sáu Nguyễn An An không đi học, kế tiếp chính là hai ngày cuối tuần. Liên tiếp ba ngày đều không được gặp mặt Cố Quyết, thật đúng là không phải sự mất mát nào cũng giống nhau.
Cuối tuần của cô không hề nhàn rỗi, về cơ bản ban ngày cô đều dành phần lớn thời gian ở công ty, Lâm lão gia sắp xếp công việc rất rõ ràng.
Tuy nhiên cũng may thời gian bận rộn thường qua khá nhanh. Tối chủ nhật, sau khi Nguyễn An An tắm rửa xong lập tức tiến vào ổ chăn chuẩn bị lên mạng đọc tin tức, không nghĩ tới người đầu tiên xuất hiện trước mặt cô chính là Cố Quyết.
—— Anh hỏi cô, sáng mai cô có muốn cùng nhau