Lạn Kha Kỳ Duyên

Như lửa như rồng


trước sau

Tiếng gào thét này của Kế Duyên chính là vận chuyển linh khí bản thân theo "Đoạn Hát Âm" (*) trong Thiết Hình Chiến Pháp, nguyên bản nó là công pháp dùng âm thanh chấn nhiếp khi vây bắt đám trộm cắp và ác đồ.

Thật ra nó cũng không có gì đặc biệt cả. Đây là một loại kỹ xảo cố gắng tăng âm lượng giọng nói lên cao nhất. Nhưng phương pháp này ở trong miệng Kế Duyên mang đến một cảm giác tựa như có tiếng sấm gào thét, bao la hùng vĩ.

Không những tiếng gầm cuồn cuộn về phía dòng sông bên dưới, mà ngay cả rất nhiều người trong thôn dù đang mơ ngủ hay mới đi từ trong phòng ra đều bị tiếng gầm này làm cho giật mình trong chốc lát. Những người bị dọa mà thân thể run bần bật còn đỡ, có người thậm chí còn sợ đến mức té ngã trên đất.

Tất cả lũ chó trong thôn đều tạm thời ngừng sủa vì sợ.

Kế Duyên có thể nhìn thấy con rắn lớn ở trong nước rõ ràng bị chấn động một chút. Trên dòng sông, từng gợn sóng dập dềnh không dứt. Sau khi run lên một cái, trên thân rắn bay ra một cỗ yêu khí khá mỏng manh, ít nhất là còn kém xa Lục Sơn Quân.

"Tốt lắm, quả nhiên là còn chưa có thành tựu!"

Thậm chí Kế Duyên có thể nhìn thấy vẻ kinh hoảng trong mắt nó. Lần này, trong lòng hắn đã bình tĩnh hơn nhiều. So với khí thế đang dần biến mất của yêu vật bên kia thì khi ngươi sợ ta một phần, ta tự nhiên sẽ dũng cảm hơn ba phần.

Mà trong nháy mắt, gã lái buôn đang si mê sắc đẹp kia cũng bị tiếng quát làm tỉnh lại. Tuy gã không nhìn thấu thân thể biến hóa của yêu vật, nhưng lại có thể thấy nửa người dưới đáng sợ của con rắn kia.

"A ~~~~~ yêu quái a ~~~!"

Một người đang liều mạng giãy giụa thì chắc chắn sẽ dùng sức không nhỏ. Rõ ràng là gã nhân cơ hội Kế Duyên làm cho con rắn kinh hãi, hai chân của gã nhanh chóng đạp loạn trong nước. Gã giẫm lên thân rắn rồi nhảy lên bờ, giống như một nữ sinh đạp phải một con chuột lớn vậy.

"Hí... iiiiii..."

Con rắn vẫn kiêng kị Kế Duyên nên cũng không đuổi theo. Chẳng qua là dường như nó không cam lòng, đuôi nó đánh lên bờ sông, trực tiếp quét tới tên lái buôn kia. Gã loạng choạng vừa lăn vừa bò muốn chạy trốn.

"Cứu mạng! Cứu mạng ~~~!"

Cho đến lúc này, Kế Duyên và gã lái buôn đang cực kỳ hoảng sợ kia mới thật sự nhìn thấy rõ hình dáng của con rắn. Thân thể nó to như thùng nước, dài chừng bốn trượng.

Kế Duyên cũng mặc kệ vừa rồi có phải là một cách thăm dò đối với hắn hay không. Lúc này hắn đã hưng phấn đến nghẹn họng rồi, vừa nhìn thấy một màn kia giống như đang khiêu khích mình thì lập tức động thủ.

Hắn sẽ không đấu với con rắn ở trong nước, nhưng nếu nó bò lên bờ thì đã là chuyện khác.

Kế Duyên vung tay lên, một đống củi khô của hộ gia đình gần đó đã bay tới trước mặt. Hắn rút ra một thanh củi, làm thành một kiếm thủ thế. Thanh ảnh trực tiếp nhảy ra khỏi nóc nhà, nhẹ nhàng bay đến bên ngoài hàng rào. Dưới chân hắn đạp mạnh, tốc độ tăng vọt. Thân pháp vận chuyển đến cực hạn, dường như chỉ trong khoảnh khắc hắn đã tới bờ sông.

Hắn vũ động Du Long kiếm thế, kết hợp với việc thi triển Chướng Nhãn Pháp, hình dáng của hắn chuyển động giống như một đạo tàn ảnh uốn lượn.

So với việc lúc nãy yêu vật trực tiếp thi triển Chướng Nhãn Pháp thì chiêu thức này của hắn hư hư thật thật nhưng lại có hiệu quả rõ ràng hơn.

"Tê tê..."

Đuôi rắn mang theo tiếng gió quét tới thân thể Kế Duyên, rồi lại giống như đánh vào một tầng bọt khí, xuyên qua tàn ảnh. Tầng này vốn là động tác dẫn dụ của Kế Duyên để chính mình có thể xác định rằng mặc dù con rắn này dọa người nhưng tốc độ phản ứng vẫn không nhanh bằng hắn.

Sau hai lần né tránh trong nháy mắt, chân thân của Kế Duyên giống như di hình hoán ảnh vọt đến rồi quét về phía sau đuôi rắn. Tay phải hắn lấy thanh củi làm kiếm. Ngọn lửa trong tay áo to như hạt đậu được linh khí trùng kích nên lay động không ngừng.

"Con rắn âm độc, ta lấy ngọn đèn của bách tính làm vật dẫn điều khiển Dân Sinh Chi Hỏa, xem ngươi có chống đỡ được một kiếm này của ta không!"

Kế Duyên ẩn giấu đến giờ phút này, vào lúc này giống như có thước phim quay chậm, dường như phía sau lưng có từng bóng người đuổi theo, chồng lên chân thân của hắn. Hắn vung cây kiếm bằng củi gỗ, xuất kiếm trong chớp mắt. "Oanh~~" Đầu que củi dấy lên ngọn lửa lớn. Lửa này không đốt đến Kế Duyên, ống tay áo cũng không bị cháy.

Đầu que củi cháy hơn phân nửa đã trở nên bén nhọn như mũi kiếm. Thân thể lao thẳng tới, tốc độ cực nhanh, kiếm ý như rồng.

Du Long cuốn lửa!

Hắn nhớ tới chiêu thức cuối cùng khi múa kiếm trong sân trước kia.

"Đi ~~~!"

Trong miệng hắn phát ra một tiếng quát đầy uy lực.

"Két~~"

Mũi kiếm men theo khe hở trên vảy rắn, đâm vào trong thịt. Cùng lúc đó, "rột roạt~~~" một cái, cả cây kiếm bị thiêu đốt hóa thành tro tàn. Ngọn lửa bùng cháy mãnh liệt hòa cùng với kiếm ý, giống như một đầu du long. Trong chốc lát, du long lần theo khe hở đã bị rách, chui vào trong cơ thể của con rắn lớn.

Một kích đắc thủ, ngay lúc đó, chân Kế Duyên chạm đất, "ầm" một tiếng thật mạnh... Nơi hai chân hắn giẫm lên biến thành một hố nhỏ, hắn bèn nhanh chóng thối lui về phía sau. Trong lúc hắn bay đi, cánh tay trái mò mẫm, bắt được đai lưng gã lái buôn.

Một người giống như đại bàng bay lướt đi, một người lại tựa như chó chết bị móng vuốt đại bàng quắp lấy. Trong khoảnh khắc, bọn họ đã cách xa con rắn hơn mấy chục bước.

"Hí... iiiiii..."

"Bịch... bịch... bịch... "

Con rắn đã không thể duy trì Chướng Nhãn Pháp nữa. Quá nửa phần thân trên của nó đang điên cuồng phô bày ra. Rất nhiều thôn dân đã vây quanh bên hàng rào, dùng mắt thường cũng có thể thấy được đuôi con rắn đã trúng mũi kiếm kia. Lớp lân phiến lộ ra ánh lửa màu đỏ, thậm chí ngọn lửa còn lan dần lên phần thân trên của con rắn.

"Hí... iiiiii ~~~~~~~"

"Ầm... ầm... ầm..."

Thân thể con rắn giãy giụa trong nước, khiến cho mặt nước như bị đun nóng, bốc lên từng đợt sương trắng. Con rắn vùng vẫy cũng làm cho mặt sông cuộn sóng không dứt.

"Ầm~~~" một tiếng, một con thuyền nhỏ đang neo đậu gần bờ sông đã bị con rắn lớn đang chịu giày vò này đánh gãy.

Nhìn thấy một màn này, Kế Duyên sợ hãi hít một hơi khí lạnh. Hắn thầm nghĩ nếu thân thể bây giờ của mình bị đánh như vậy thì chỉ
sợ là cũng toi rồi.

"Hí... iiiiii ~~~ rống ~~~ "

Con rắn đau đớn hí lên, âm thanh gào rú khàn khàn. Nó phát hiện ra ngọn lửa trong cơ thể giống như bất diệt, sinh mệnh nó đang bị uy hiếp nghiêm trọng. Trong tình huống này, con rắn dưới sông đã nảy sinh ý định ác độc. Nó mở rộng miệng, hung hăng cắn về phía phần đuôi đang nhô cao của nó...

"Phốc... Két~~"

Âm thanh xương thịt, máu, vảy bị xé nát khiến cho da đầu mọi người, kể cả Kế Duyên, đều run lên. Con rắn này quả nhiên đã quyết tâm cắn đứt phần đuôi dài ít nhất là một phần tư thân thể nó.

Trong nháy mắt, dòng sông nhuộm đỏ màu máu, mà con rắn này vẫn không hề dừng lại, nó điên cuồng khuấy đục nước sông rồi bỏ trốn.

Khi nhìn thấy cảnh tượng này phát sinh dù cho kẻ khởi xướng Kế Duyên cũng không kịp phản ứng lại.

"Nghiệp chướng được lắm! Vậy mà dám cắn đuôi cầu sinh~~~!"

Vào lúc Kế Duyên đang định đuổi theo thì hắn dừng chân. Hiện tại, gia hỏa này so với đám thú bị nhốt thì còn tù túng hơn, với lại nó cũng ở trong nước, mà bản thân hắn tiêu hao cũng khá nhiều...

Hai giây sau, Kế Duyên lại hét to.

"Thành Hoàng huyện Tuế Viễn, Nhật Dạ Tuần Du đang ở đâu?"

Tiếng hét cực lớn, cuồn cuộn không dứt, vang vọng đến chân trời phía xa chờ câu trả lời.

"Trong huyện xuất hiện yêu vật quấy phá hại người, mong các vị nhanh chóng hiện thân truy bắt~~~!"

Tiếng hét thật lớn vang đến nơi xa, gào thét vọng lại như gió.

"Mong các vị nhanh chóng hiện thân truy bắt... hiện thân truy bắt..."

Kế Duyên xoa ngực để hồi phục linh khí còn sót lại sau khi cơ thể tiêu hao quá nhiều, cũng kiềm chế nhịp tim đang đập thình thịch. Hắn đã phát huy trình độ vượt qua mức bình thường mà hắn có thể làm được!

...

Lúc này đây, ngoại trừ con rắn lớn đang hốt hoảng chạy trối chết vào trong nước, cũng chỉ có một đốm lửa vẫn cháy đỏ rực bám dai dẳng vào đuôi rắn như trước. Mặt nước bốc lên từng luồng hơi trắng xóa.

Ở xung quanh, bất kể là thôn dân hay là gà chó vừa chạy tới vây quanh hàng rào, nhìn thấy cảnh này đều câm nín. Một lúc sau, bọn họ mới giật mình phục hồi tinh thần.

"Là yêu quái đấy.."

"Xà mỹ nữ đó nha."

"Ai ôi!! Ôi!! Ngay ở bờ sông a...."

"Gã lái buôn này được cứu một mạng rồi!"

"May mà có cao nhân đi ngang qua, nếu không thì thôn chúng ta gặp nguy hiểm rồi!"

"Đâu phải đi ngang qua, vị này ngủ lại tối hôm qua đấy, lão Hứa tiếp khách mà!"

"Lúc nãy vị cao nhân kia vừa mới gọi Thành Hoàng, Âm sai đúng không?"

"Không rõ lắm..."

"Ai ôi, đừng quá phận, đừng quấy rầy cao nhân làm việc!"

....

"Gâu gâu gâu... Gâu gâu gâu gâu..." "Gâu gâu gâu.."

Trái lại, lũ chó trong thôn nhao nhao chạy ra. Chúng chen chúc nhau, chạy từ khe hở gần hàng rào ra ngoài, sủa về phía dòng sông.

Kế Duyên chậm rãi điều tức, đè nén cảm xúc phấn khích xuống. Hắn có chút dở khóc dở cười nhìn mấy con chó này, vừa nãy chúng mày đã làm gì hả!

Chỉ một lát sau, người dân trong thôn vui vẻ nhận ra là trận đánh đã thật sự chấm dứt. Rốt cuộc cũng có người gan lớn bước tới mở cửa gỗ ở hàng rào đi ra.

Hứa lão đầu bị thôn trưởng đánh thức cũng ở đây. Vào lúc lão muốn bắt chuyện với hắn thì thần sắc Kế Duyên khẽ động. Hắn nhìn về phía bờ sông bên kia. Hai đạo hư ảnh buồn bã đang lướt trên mặt sông đến gần chỗ hắn.

Hư ảnh kia mặc áo quan sai khiến Kế Duyên cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Hai gã Âm sai đi đến, làm cho đám người và lũ chó đứng gần bờ sông cũng phải né sang một bên, mà những người ở bên ngoài cũng cảm thấy được âm u lạnh lẽo.

Âm sai dừng lại cách Kế Duyên một trượng, chắp tay thi lễ với Kế Duyên.

"Dạ Tuần Du dưới trướng Thành Hoàng huyện Tuế Viễn bái kiến tiên trưởng!"

Đốm lửa cháy đỏ đang bám vào đuôi rắn kia quả thực khiến người khác chú ý, không ai dám xem nhẹ, cũng không có cách nào xác định là loại tiên đạo diệu pháp nào gây ra.

Kế Duyên cũng không đợi bọn họ hỏi chuyện, hắn trực tiếp nói nhanh tình huống một cách rõ ràng.

"Tối nay, trên sông ở thôn này xuất hiện xà yêu quấy phá, dùng thủ pháp lừa gạt, muốn hút lấy huyết nhục dương nguyên của nam nhân. Trùng hợp là ta ngủ lại ở đây, phát hiện ra chuyện này nên đã tức giận ra tay. Bất quá, ta không nghĩ tới nó nhận một kiếm của ta mà vẫn còn muốn cắn đuôi cầu sinh. Vì vậy ta mới nhanh chóng báo cáo Thành Hoàng đại nhân huyện Tuế Viễn, nhờ các ngài ra tay giết chết súc sinh này!"

Hai gã Âm sai lại cung kính ôm quyền thi lễ với hắn.

"Đa tạ tiên trưởng đã ra tay cứu giúp dân chúng huyện Tuế Viễn, cũng đã tạ tiên trưởng đã cho chúng ta cơ hội này. Chúng ra chắc chắn tru sát yêu vật kia trước khi nó chạy ra khỏi huyện Tuế Viễn!"

Nói xong, trong nháy mắt, hai gã âm sai hóa thành làn khói bay đi. Một gã bay về phía hạ du. Một gã khác lướt về phía xa bờ sông, chắc là đến huyện thành Tuế Viễn.

(*) Đoạn Hát Âm: Tiếng gào lớn

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện