Lạn Kha Kỳ Duyên

Chân Thân Minh Vương


trước sau



"Kế tiên sinh, có phải ngài nhìn ra được Kim Thân Minh Vương của Đại Lương tự ta sắp thành rồi chăng?"
Tuệ Đồng hòa thượng hơi lộ ra kích động hỏi lại một câu.

Thực ra mấy năm trước gã đã nhìn ra Phật ấn Minh Vương ở chủ điện giống như có phát sinh biến hóa, nếu không cũng sẽ không có cảnh dưới mông tượng Phật mọc rễ như vậy được.

Sau khi trở về từ nước Thiên Bảo, gã luôn ở lại trong chùa mà không đi đâu.
Nếu là ngày thường, thời gian một năm thì cũng chỉ có vài tháng là Tuệ Đồng lưu lại trong chùa, thậm chí gã đi ra ngoài nhiều năm không về cũng là chuyện bình thường.
Kế Duyên cũng chẳng vòng vo, trực tiếp xác nhận.
"Hư không truyền đến kinh văn và phật lực, đã bắt đầu có hương hỏa nguyện lực quấn lấy, xem như là đắp nặn nên Kim thân của Minh Vương ở Đại Lương tự.

Đại Lương tự nỗ lực nhiều năm như vậy, quá trình hết sức công phu, đi đến được ngày hôm nay cũng khá nhanh rồi."
"Thiện tai Đại Minh Vương Phật!"
Thanh âm Phật hiệu của Tuệ Đồng có chút kích động.

Đây chính là giấc mộng của người sư phụ đã viên tịch của gã, cũng là giấc mơ của các đời tăng chúng ở Đại Lương tự.
Có thể tu luyện ra hóa thân Minh Vương chân chính, đầu tiên chính là ngôi chùa này đã được Minh Vương chấp nhận, chủ yếu là thừa nhận tiềm lực của Đại Lương tự.
"Cốc cốc cốc..."
"Sư thúc, bữa chay tối nay có cần đưa đến tăng đường cho ngài không ạ?"
Thanh âm này chính là của hòa thượng vạm vỡ kia.
Lúc trước nghe Tuệ Đồng nhắc tới, tuy người này có vẻ bề ngoài thô kệch mạnh mẽ, thoạt nhìn còn lớn tuổi hơn Tuệ Đồng nhưng trên thực tế cũng giống như các tăng nhân cùng thời khác, Tuệ Đồng đều nhìn bọn họ trưởng thành cả đấy.
Trước kia, mỗi khi Tuệ Đồng đi dạo chơi trở về, những tiểu hòa thượng đều thích quấn lấy gã nghe giảng về những kiến thức bên ngoài, xem ra cũng khá thân thiết.
"Kế tiên sinh, ta và ngài dùng cơm ở đây được không? Ta sợ Trưởng công chúa chưa rời đi.

Ta và ngài không cần bước chân ra khỏi cửa, cũng có thể thuận tiện nói chuyện cả đêm nữa."
“Được, được, thật không biết có phải ngươi động phàm tâm không nữa, cho nên mới sợ nàng như vậy..."
"Ài, Kế tiên sinh, ngài đạo diệu cao tuyệt, nhưng đừng nói đùa như vậy!"
Tuệ Đồng bị lời nói của Kế Duyên làm hoảng sợ, nhưng đây không phải do gã chột dạ, mà người trước mắt có đạo hạnh thật sự sâu không lường được.


Có thể Tuệ Đồng không hiểu nhiều về chuyện tiên đạo nhưng gã vẫn biết tiên tu như vậy nói chuyện, ngộ nhỡ "mở miệng thành pháp", nếu vậy thì chơi đùa hơi quá trớn mất rồi.
Kế Duyên không nói thêm gì nữa, tự mình uống trà ăn bánh trên bàn.

Mứt hoa quả, bánh kẹo thoạt nhìn rất tinh xảo, có lẽ do Trưởng công chúa kia mang đến.
"Trí Hành, chút nữa mang cơm chay đến đây, nhớ mang thêm một phần cho Kế tiên sinh.

Đúng rồi, làm thêm một vài món đặc sắc nữa, ta và Kế tiên sinh chuẩn bị soi đuốc nói chuyện cả đêm nay đấy."
Mặc dù ngăn cách bằng một cánh cửa nhưng hòa thượng trông cửa vẫn chắp tay trước ngực, hơi cúi người.
"Vâng, đợi làm xong, ta sẽ đưa tới cho sư thúc."
"Đi đi, đi đi!"
Trí Hành hòa thượng rời đi, một đường đi thẳng về phòng bếp của ngôi chùa.

Bởi vì lúc này là hoàng hôn, khách hành hương trong chùa thưa thớt dần, đã thành khách ít tăng nhiều rồi.
Khoảng một tiếng sau, Trí Hành hòa thượng mới từ mở cửa bếp đi ra ngoài.

Lúc này, gã bị vị nữ quan ngăn cản, trực tiếp hỏi thăm.
"Tuệ Đồng đại sư gặp khách xong rồi hả?"
"Sư thúc và Kế tiên sinh sẽ nói chuyện xuyên đêm, cơm chay còn phải đưa tới tăng đường của ngài đây."
"Ừ, đi đi."
"Tiểu tăng cáo lui!"
Trí Hành vội vàng rời đi.

Vị nữ thí chủ này không dễ chọc, ít nhất bối phận của bọn họ đều xa xa không bằng người ta.

So với Trưởng công chúa, các hòa thượng còn sợ vị nữa quan này hơn.
Một lát sau, nữ quan đi đến góc nhỏ bên ngoài ngôi chùa.

Nơi đó có một cỗ xe đang dừng lại bên tường viện, bên cạnh còn có một vài hộ vệ mặc võ phục và hai thị nữ.
Thấy nữ quan đi tới, mọi người hành lễ.

Nàng cũng không đáp lễ lại, lập tức áp sát vào xe ngựa, nói.
"Đại tiểu thư, Tuệ Đồng đại sư và vị Kế tiên sinh kia dự định nói chuyện cả đêm nay, ngay cả ăn cơm cũng không đến Tăng Trai Đường.

Chúng ta trở về thôi."
Trưởng công chúa ở bên trong nhếch miệng.
"Có nhiều chuyện muốn nói vậy à.

Lúc ở cùng với ta cũng chỉ niệm kinh..."
Nữ quan khẽ cười.

Tuy hai người có quan hệ chủ tớ nhưng từ trước đến nay đều rất thân thiết, rất nhiều chuyện không cần quá kiêng kị.
"Đại tiểu thư, người đừng nổi giận.

Giờ trời đã tối rồi.

Có lẽ bên biệt viện đã chuẩn bị đồ ăn xong."
"Ài.

Đáng tiếc, một bàn cơm chay thật ngon...!Ài! Đúng rồi, ngươi nói ta có nên đặc biệt đến phòng bếp làm cơm chay cho Tuệ Đồng đại sư không?"
"Phốc...!Đại tiểu thư, ngài là lá ngọc cành vàng, mười ngón tay không dính nước mùa xuân, sao làm cơm chay được, ngài biết cách vo gạo nấu cơm ư?"
Thấy nữ quan châm chọc không chút khách khí, Trưởng công chúa trong xe ngựa thở dài.
"Được rồi, được rồi.

Ta cũng chỉ nói vậy thôi.

Đi nào, quay về biệt viện Đồng Thu phủ."

Nghe thấy mệnh lệnh, lúc này xa phu mới bắt đầu lái xe ngựa rời đi.

Những người khác lần lượt đi theo phía sau, hoặc chạy theo hai bên.
Ngày thứ hai, ngày thứ ba, Trưởng công chúa vẫn đúng hẹn đến thăm, nhưng Kế Duyên vẫn còn ở lại trong chùa.

Mỗi lần Trưởng công chúa đến đều được thông báo là Tuệ Đồng đại sư và Kế Duyên đang ôn chuyện tâm tình.
Lúc trước nghe nói Kế tiên sinh đến từ Đại Trinh xa xôi, một đường đi trăm sông ngàn núi khó khăn hiểm trở, thật sự rất vất vả mới có thể đi một chuyến này.

Vì vậy, Trưởng công chúa cũng xem như thông tình đạt lý, không quấy rầy bọn hắn.

Dứt khoát sau đó mấy ngày, nàng đều không tới cửa, để cho Tuệ Đồng hòa thượng buông lỏng vài hôm.
Đợi tới khi Kế Duyên tới Đại Lương tự ngày thứ mười, Trưởng công chúa mới đến Đại Lương tự lần nữa.
Vào nội viện, nghe tăng nhân nói Kế Duyên vẫn đang ở đây, Trưởng công chúa thực sự nhịn không được.
"Cái gì? Tuệ Đồng đại sư vẫn chưa thể gặp khách? Vị Kế tiên sinh Đại Trinh kia tính ở lại không đi đấy à? Hơn nữa thời gian cũng khá lâu rồi, hai người bọn hắn vẫn chưa nói xong chuyện sao?"
"Điện hạ, tiểu tăng nào biết gì đâu, tiểu tăng không dám quản

chuyện của sư thúc."
Thấy hòa thượng trông cửa không ngừng kêu khổ, nàng chỉ có thể đáp lại.
"Được rồi, được rồi, ta cũng không trách ngươi.

Ta tự mình đi gặp bọn hắn, nghe xem hai người kia trò chuyện cái gì!"
Trưởng công chúa có chút tức giận nói một câu như vậy.

Mặc kệ những thứ khác, nàng dẫn nữ quan và hai người thị nữ trực tiếp đi về tăng đường của Tuệ Đồng.
Hòa thượng trông cửa thấy tình thế không ổn, vội vàng chạy đường vòng vào trong tăng đường của sư thúc.

Chẳng qua, gã vội vàng đi đến nơi liền thấy Tuệ Đồng và Kế Duyên cùng nhau đi ra.
"Làm sao lại vội vàng hấp tấp như vậy?"
"Sư, sư thúc, Trưởng công chúa lại tới, nói nhất định phải gặp ngài.

Ta ngăn không được nên nhanh chóng tới báo tin ạ!"
Ngược lại, dáng vẻ Tuệ Đồng vẫn lạnh nhạt như cũ.
"Ta đã biết, tùy nàng thôi, ngươi tiếp tục ra trông cửa đi."
"Vâng!"
Giờ phút này, biểu tình của Tuệ Đồng trang nghiêm túc mục, Kế Duyên vẫn thanh nhã nhưng lại lộ ra có chút thâm trầm.

Hai người ra khỏi tiểu viện, một đường đi đến phía trước ngôi chùa.
Từng tiếng kinh văn càng ngày càng vang vọng trong tai hai người.

Thanh âm Phật hiệu trang nghiêm sinh ra từ hư không.

Các loại kinh phật và phật hiệu tụ lại một chỗ, quanh quẩn trong phạm vi của ngôi chùa.
Trưởng công chúa cùng nữ quan vội vàng bước đi, còn chưa tới nơi đã thấy Tuệ Đồng và Kế Duyên đi ra.

Nàng đang định nói chuyện thì thấy vẻ mặt của Tuệ Đồng hòa thượng hết sức trịnh trọng.

Lời đến bên miệng liền đổi giọng.
"Đại sư, đã xảy ra chuyện gì?"
Lúc này, Tuệ Đồng hòa thượng vẫn ngừng bước chân, hành lễ với Trưởng công chúa, kiên nhẫn trả lời.
"Thiện tai Đại Minh Vương Phật.

Bẩm Trưởng công chúa, có vị trưởng bối tôn quý của Phật môn sắp đến, ta và Kế tiên sinh đi nghênh đón!"
"Trưởng bối tôn quý? Sao lúc ta tới, những hòa thượng khác vẫn không có phản ứng nào vậy?"
Tuệ Đồng nhoẻn miệng cười, nụ cười trong một chớp mắt này thật chói lọi, làm cho Trưởng công chúa và nữ quan bên cạnh đều ngây người.
"Thiện tai Đại Minh Vương Phật, không cần kinh động các tăng chúng khác.

Vị trưởng bối này không thích ồn ào! Trưởng công chúa đợi chút, ta và Kế tiên sinh đi trước."
Nói xong, Tuệ Đồng vội vàng rời đi.


Kế Duyên gật đầu ra ý chào hỏi hai nữ tử, sau đó cũng đi theo.
"Coong...!Coong...!Coong..."
Tiếng chuông của Đại Lương tự vang lên.

Khách hành hương và du khách đi lại trong chùa vẫn nối liền không dứt, cũng có văn nhân nhã sĩ lưu lại mấy chỗ đề từ.
Kế Duyên và Tuệ Đồng cùng đi ra cửa chính của Đại Lương tự.

Bởi vì sử dụng một chút pháp thuật nên Tuệ Đồng xuất hiện ở đây cũng không kinh động đến những khách hành hương khác.

Chẳng qua, Trưởng công chúa và nữ quan vẫn đi theo phía sau.
Ngoài cửa chính Đại Lương tự, Kế Duyên và Tuệ Đồng dừng lại, đứng nhìn về phía xa.
Theo Phật âm càng ngày càng gần, càng lúc càng vang, hai người nhìn thấy một người mặc áo cà sa cũ đang đi từ phiên chợ náo nhiệt ở ngoài chùa tới đây.

Đó là một vị lão trăng cầm một cây gậy tích trượng màu trắng bạc.
Gậy tích trượng: pháp khí hình chiếc gậy, trên đầu lắp vòng thiếc của đạo Phật
Lão tăng cúi đầu rủ mắt, lách người đi về phía trước, hai bờ môi khẽ nhúc nhích, hiển nhiên đang niệm tụng kinh văn.
"Tu pháp Minh Vương, Phật ấn ngàn thân, ngã phật hữu pháp độ chúng sinh.

.

."
Tiếng niệm kinh như sấm rền cuồn cuộn, càng lúc càng vang vọng quanh Đại Lương tự, phối hợp với tiếng chuông chùa, tạo nên một cỗ thiền ý rất rõ ràng.

Nhưng khách hành hương và đa số hòa thượng chung quanh không phát hiện ra điều này.
Tuệ Đồng đứng nghiêm, tư thế chắp tay trước ngực theo tiêu chuẩn trước nay chưa từng có.
Kế Duyên đứng yên lặng bên cạnh.

Hắn phát hiện ra Chướng Nhãn pháp mà mình thi triển đã bị hóa đi từ lúc nào không hay.
Cách Đại Lương tự hơn mười trượng, lão tăng mới ngẩng đầu lên.

Lão nhìn chăm chú Tuệ Đồng và Kế Duyên, một tay giữ gậy tích trượng, một tay làm Phật lễ.
"Nam Mô Ma Kha Ngã Phật!"
Tuệ Đồng chắp tay trước ngực, khom người chín mươi độ.
"Thiện tai, ngã Phật Phật ấn Minh Vương!"
Kế Duyên cũng chắp hai tay trước ngực nhưng không nói chuyện.

Lão tăng chỉ làm Phật lễ rồi gật đầu với hắn, sau đó tiếp tục cất bước tiến vào Đại Lương tự.

Tuệ Đồng nghiêng người tránh đường, rồi đi theo phía sau hai bước chân.
Mặc dù lúc nãy mọi người hành lễ với nhau, nhưng tiếng tụng kinh như sấm vẫn liên tục vờn quanh như cũ.
Kế Duyên đứng tại chỗ, chẳng hề nhúc nhích.

Hắn xoay người nhìn bóng lưng của vị lão tăng và Tuệ Đồng đang rời đi, trên mặt lộ vẻ suy tư.
"Đây là chân thân của Minh Vương sao?"



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện