Lạn Kha Kỳ Duyên

Hồ Ly nhớ nhà


trước sau

Nhịp sống yên ả của Kế Duyên cũng không bị phá vỡ vì có thêm một con hồ ly bị thương. Xích hồ tĩnh dưỡng bên trong Cư An Tiểu Các nên tốc độ hồi phục rất nhanh.

Điều duy nhất khiến Kế Duyên cảm thấy phiền phức chính là việc sắc thuốc. Hơn nữa, sau khi thương thế hồ ly có chuyển biến tốt thì mỗi ngày hắn đều phải cho nó ăn một con gà hoặc vịt sống.

Lúc đầu Kế Duyên còn nấu chín, nhưng cân nhắc đến việc hồ ly sẽ được thả về với thiên nhiên, không thể để cho nó mất đi dã tính được. Cho nên sau đó hắn trực tiếp mua gà vịt sống rồi thả ở sân sau cho hồ ly đuổi bắt.

Cứ mỗi lúc xế chiều là Cư An Tiểu Các lại có một màn "gà bay hồ nhảy". Nhiều lúc sau giờ học của trường tư thục, Tiểu Doãn Thanh cũng sẽ vô cùng sung sướng chạy sang góp vui cùng với hồ ly.

Đáng tiếc là thiên hạ chẳng có bữa tiệc nào không tàn, cho tới bây giờ Kế Duyên chưa từng có ý nghĩ sẽ thu xích hồ làm sủng vật.

Dù sao cũng là một con linh hồ, không thể xem nó như chó nuôi trong nhà được. Cả ngày lẫn đêm, Kế Duyên đã nhiều lần chứng kiến xích hồ nhìn xa xăm về phía Ngưu Khuê Sơn.

Một con hồ ly đã quen với sự tự do tự tại, mặc dù hoàn cảnh ở Cư An Tiểu Các khá tốt, nhưng nó lại bị ước thúc bởi đủ loại quy củ của Kế Duyên thì khẳng định là trong lòng nó nơi này không thể sánh bằng Ngưu Khuê Sơn rộng lớn.

...

Ngày 23 tháng tư, lúc đêm khuya thanh vắng, xích hồ rời khỏi thiên phòng (1), đi ra ngoài sân.

Bầu trời đêm nay sáng ngời, hồ ly đi tới phía trước cây táo, nhún mình nhảy vọt lên trên một cành cây. Sau đó nó chạy dọc theo nhánh cây, được một lúc thì nó tung người, dễ dàng nhảy lên nóc nhà của thiên phòng.

Hồ ly lẳng lặng ngồi xuống, nhìn xa xăm về ngọn núi lớn ở hướng tây bắc, đong đưa cái đuôi sau lưng. Lần này nó ngồi im không động đậy hơn nửa canh giờ.

"Muốn trở về phải không?"

Âm thanh nhẹ nhàng đột nhiên vang lên dọa xích hồ sợ đến nhảy dựng. Lúc này nó mới phát hiện ra Kế Duyên cũng đã đứng trên nóc nhà không biết từ lúc nào.

"Trăng sáng sao thưa, ô thước xuôi nam (2)! Ngươi vốn là sinh linh trong rừng núi rộng lớn, không nên giam mình bên trong thành thị, ngày mai ta sẽ tiễn ngươi về nhà!"

"Ô..."

Lúc này, xích hồ có chút không nỡ rời xa Kế Duyên và hoàn cảnh tu luyện tại Cư An Tiểu Các. Nên biết rằng mỗi ngày lúc Kế Duyên thi triển Thiên Địa Hóa Sinh, trong khoảng thời gian ngắn sẽ có linh khí hội tụ, mạnh hơn rất nhiều so với chỗ trong núi của nó.

Nhìn thân thể hồ ly co lại, Kế Duyên dường như có thể đọc được ý nghĩ của nó, liền nở nụ cười.

"Làm người không thể quá tham, làm hồ yêu cũng vậy. Sự tự tại của Kế Duyên ta và ngươi vốn chẳng giống nhau. So với việc ở lại nơi này, chắc hẳn bây giờ ngươi càng khát khao được tiêu dao nơi núi rừng hơn."

Kế Duyên đã nhìn ra từ lâu, nếu so sánh với loại yêu vật có đạo hạnh như Lục Sơn Quân thì con xích hồ này rõ ràng mới khai mở linh trí, dã tính lấn át yêu tính và nhân tính, một khoảng sân nhỏ này sẽ không thể giữ được nó.

"Có bỏ mới có được, ta còn không thể trăm sự đều thuận lợi, huống chi là ngươi?"

Nói xong câu này, Kế Duyên nhảy xuống sân nhẹ nhàng tựa lá liễu, rồi vào phòng đi ngủ.

...

Gần giữa trưa ngày thứ hai, dưới ánh mặt trời rực rỡ.

Kế Duyên dạo bước trong thành. Hắn đi tới trường tư thục Ninh An cách huyện nha không xa.

Trường tư thục có diện tích khoảng một mẫu, có tường bao quanh. Trong sân là một tòa nhà hai tầng, tường trắng ngói đen, có trúc có hoa, phong cảnh hữu tình. Từ đây có thể thấy được huyện nha Ninh An và hương thân trong huyện coi trọng trường tư thục này như thế nào.

Lần này hắn tới là để đón Tiểu Doãn Thanh, đứa nhỏ này cực kỳ yêu thích xích hồ. Tuy xích hồ không thích cậu lắm, nhưng Kế Duyên cảm thấy khi thả hồ ly về núi vẫn nên dẫn Tiểu Doãn Thanh theo. Nếu như Doãn Triệu Tiên đồng ý thì cứ coi như hắn dẫn Tiểu Doãn Thanh dạo chơi ngoại thành một chuyến.

"Hiếu thuận làm đầu, cẩn tín thứ hai, cha mẹ sai bảo, chớ hoãn chớ lười, cha mẹ trách dạy, kính nghe thuận theo..." (3)

Còn cách một đoạn mới đến nơi, âm thanh học sinh đồng thanh đọc bài ầm ĩ đã truyền đến trong tai Kế Duyên.

Tuy nơi đây không phải Trung Quốc cổ đại mà Kế Duyên biết đến, nhưng bối cảnh và văn hóa lại cực kỳ tương tự. Mặc dù sách vở văn học vẫn có chỗ khác biệt, nhưng giáo dục cũng ẩn chứa tư tưởng Hoa Hạ, nội dung cơ bản rất giống nhau.

Đã có không ít người đứng chờ ngoài trường tư thục, phần lớn là đầy tớ của một số gia đình giàu. Bọn họ chuẩn bị tới đón thiếu gia nhà mình về nhà ăn cơm giữa khoảng thời gian nghỉ trưa. Còn những học sinh mang theo cơm trưa thì không cần về nhà.

Trẻ con được học tại trường tư thục thì điều kiện gia đình sẽ không quá kém, nhưng rốt cuộc vẫn có chênh lệch.

Kế Duyên tính thời gian cực chuẩn, lúc tới gần trường tư thục thì tiếng đọc sách vang vọng đã dừng lại. Học trò từ trong trường liên tục chạy ra, lướt nhanh qua người Kế Duyên, nhiều đứa còn
nhỏ giọng thảo luận về con mắt khác thường của hắn.

"Kế tiên sinh!"

Doãn Thanh đi theo Doãn Triệu Tiên, vừa nhìn thấy Kế Duyên liền kêu lên. Doãn Triệu Tiên cũng chắp tay chào hỏi về phía Kế Duyên.

"Doãn phu tử, thương thế của xích hồ đã lành nên Kế mỗ sẽ thả nó về núi. Ta muốn dẫn Tiểu Doãn Thanh đi cùng, nửa ngày sẽ quay lại, không biết ý Doãn phu tử như thế nào?"

Thả về?

Doãn Triệu Tiên cũng đã gặp con hồ ly kia, linh tính vô cùng, nhiều lúc gã còn cảm thấy nó thật sự đã thành tinh. Vốn dĩ gã không lo lắng nhi tử theo Kế Duyên ra ngoài sẽ gặp vấn đề gì, quen biết gần ba tháng, nhân phẩm của Kế Duyên cùng bản sự khó lường của hắn rất đáng tin tưởng. Chỉ là trong lòng Doãn phu tử cũng có chút ngứa ngáy.

Nhưng mà gã cũng hết cách. Doãn Triệu Tiên thân là phu tử của trường tư thục, nên không thể vứt bỏ học trò để ra ngoài.

"Kế tiên sinh đã nói thì đương nhiên là không có vấn đề!"

"Quá tốt rồi!"

Lúc này, Doãn Thanh nghe được Doãn Triệu Tiên đồng ý thì cao hứng không thôi, kém chút nhảy dựng lên.

Nguyên bản sau khi nghe Kế Duyên nói, mặc dù Doãn Thanh vô cùng hưng phấn nhưng cậu lại cố kìm nén, giả bộ ngoan ngoãn không dám thể hiện. Lỡ như cha mình nói một câu "không thể" thì xong rồi.

Nhìn biểu hiện của con trai như vậy, Doãn Triệu Tiên cũng chỉ lắc đầu cười. Trước kia gã luôn cảm thấy Doãn Thanh quá mức tùy ý, không đủ ổn trọng. Nhưng từ sau khi gã nghe Kế Duyên nhiều lần khen Doãn Thanh mười phần thông minh nhanh nhẹn, đối với sự hồn nhiên ngây thơ của đứa nhỏ này cũng đã bao dung hơn rất nhiều.

...

Bên ngoài huyện nha cạnh trường tư thục, Huyện Thừa huyện Ninh An mang theo ba người từ nha môn đi ra, ngoài cửa có một chiếc xe ngựa đã đợi sẵn.

Huyện Thừa là một người đàn ông trung niên gầy gò để râu ngắn. Lúc này, y không mặc quan phục, chỉ mặc một chiếc trường sam và đội nho quan. Hai người sau lưng đều mặc trang phục bằng lụa, ngoài ra còn có một người hơi mập mặc áo báo rộng.

"Ta đã sai người ở trà lâu chuẩn bị thịt rượu đầy đủ, mời lên xe ngựa!"

"Được, làm phiền Huyện Thừa đại nhân!"

"Chuyện nhỏ, chuyện nhỏ!"

Huyện Thừa cùng người đàn ông mập mạp đang khách sáo với nhau, đúng lúc này, ánh mắt y bắt gặp Doãn Triệu Tiên đang ôm quyền chào hỏi Kế Duyên.

Với tư cách là nhân vật chính của "chuyện lạ" trong huyện cách đây không lâu, Huyện Thừa cũng nhận ra Kế Duyên. Hơn nữa người này sống ở Cư An Tiểu Các rất lâu, khiến cho ấn tượng của Kế Duyên đối với y càng thêm sâu sắc, giờ phút này y không khỏi chăm chú nhìn thêm một chút.

"Huyện Thừa đại nhân đang nhìn gì vậy? Hai người này là ai?"

Người đàn ông mập mạp mặc áo bào rộng cũng nhìn theo ánh mắt Huyện Thừa, thấy được một màn ở trường tư thục cách đó không xa.

"Ồ, không có gì, vị mặc áo trắng đội nho quan là phu tử trường tư thục của bản huyện, rất có học vấn. Người mặc áo xanh là một vị kỳ nhân nhã sĩ của bản huyện."

Người đàn ông mập mạp nghiêng đầu về hướng Huyện Thừa.

"Kỳ nhân?"

Huyện Thừa gật đầu khẳng định:

"Kỳ nhân!"

Huyện Thừa vừa cười vừa vuốt râu, rồi kể qua cho người đàn ông mặc áo bào rộng về sự tình xích hồ bái lạy người. Ba người nghe được cũng cảm thấy có chút thú vị.

"Xích hồ bái người cầu cứu, ác khuyển nghe tiếng tự lùi? Lại có chuyện như vậy!"

"Ha ha ha, lời đồn đại ở phố phường mà thôi, có thật có giả, cũng có chút khuếch đại. Nhưng Huyện Lệnh đại nhân cũng từng nói, Kế Duyên này tuyệt đối không phải hạng người phàm tục."

Hai người đang nói, đột nhiên nhìn thấy từ cổng trường tư thục cách đó không xa, Kế Duyên quay đầu nhìn về phía bọn họ. Nhưng hắn cũng chỉ là nhìn thoáng qua rồi dời mắt, dẫn Doãn Thanh rời đi.

Huyện Thừa sửng sốt trong phút chốc, sau đó y mới nghĩ đến chính sự phải làm.

"Ngụy gia chủ mời, chúng ta đi trà lâu thôi!"

"A! Được, Huyện Thừa đại nhân mời!"

o0o

(1) Thiên phòng: Nhà kề (trong khu nhà tứ hợp)

(2) Trăng sáng sao thưa, ô thước xuôi nam: “Nguyệt minh tinh hi, ô thước nam phi”. Trích trong bài thơ Tiền Xích Bích Phú của Tô Đông Pha.

(3) Được tác giả sửa lại đôi chút từ Đệ Tử Quy: "Cha mẹ gọi, trả lời ngay. Cha mẹ bảo, chớ làm biếng. Cha mẹ dạy, phải kính nghe. Cha mẹ trách, phải thừa nhận."

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện