Nhan Thư Dĩnh đi rồi, Lý Tĩnh Gia xoay người đi lên giường, vừa quay người đã ngủ.
Ban đêm gió mát, mặt đông của cửa sổ mở một cánh. Cổ Lý Tĩnh Gia truyền đến một hồi lạnh lẽo, trong lúc mơ mơ màng màng tỉnh giấc.
Đuôi giường lớn dường như có một nam nhân mặc y phục đen đang ngồi. Nhìn dáng vẻ của người nọ như đang khoanh chân ngồi thiền, trong tay chuyển một chuỗi hạt châu.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Lý Tĩnh Gia xoa xoa mắt, phát hiện người nọ quả thật là Dung Thanh, hơi kinh ngạc ngồi dậy.
Nhưng nam nhân dường như không nghe được động tĩnh, vẫn chuyển Phật châu trong tay, Lý Tĩnh Gia nổi lên tâm tư, sử dụng cả tay cả chân bò đến đuôi giường, tiến đến bên người Dung Thanh thở ra một luồng khí nóng.
“Đại sư dùng mùi hương gì?”
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
“Lò hương” yên tĩnh qua đi, nam nhân mở to đôi mắt, một đôi mắt thấu triệt vô cùng, như nước suối trên núi cao chưa bao giờ bị vấy bẩn.
Lý Tĩnh Gia nghiêng đầu cười xinh đẹp, trong lòng lại giống như bồn chồn cộp cộp không ngừng.
Nàng vì dục vọng của bản thân, mà nhuốm bẩn đàm tuyền này……
Chưa bao giờ có nam nhân nào làm nàng tâm loạn như ma, Dung Thanh này thật ra là người đầu tiên.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Bộ dáng của nàng quỳ như không nổi, trực tiếp ngã vào trong lồng ngực nam nhân, chớp mắt nằm lên trên đùi của đối phương. nữ nhân cố ý vô tình ngã ở giữa hai chân y
Thấy Dung Thanh mãi không nâng nàng dậy, nàng nắm lấy cánh tay nam nhân, ngón tay vuốt ve cổ hắn, đứng dậy được một nửa lại làm bộ cơ thể chống đỡ không được lại ngã trở lại.
“Còn phải nhờ đại sư giúp Tĩnh Gia một phen.”
Nữ nhân yêu kiều cất tiếng, dùng đôi mắt quyến rũ nhìn chằm chằm cằm nam nhân. Đợi một lúc, người vẫn còn khoác áo cà sa kia mới dùng bàn tay to nâng nàng từ trên đùi đẩy lên.
“Trên người đại sư cứng quá… Mỗi chỗ đều cứng như vậy sao?”
Lý Tĩnh Gia làm ra dáng vẻ thuần khiết vô hại, giống như thật sự chỉ đơn giản dò hỏi, nhưng ngữ khí kết cục kia hơi hơi giơ lên ngữ điệu lại bỏ thêm vài phần ý vị khác.
Nhưng nam nhân này bất động như cũ, hạt châu di chuyển phát ra tiếng rung động “Bạch bạch” trên tay. Lý Tĩnh Gia nắm bàn tay to của hắn, ngón tay mảnh khảnh lướt qua trên mu bàn tay hắn, đoạt lấy chuỗi hạt tử kia.
“Ta vốn lòng yên tĩnh, nhưng Dung Thanh đại sưnửa đêm xuất hiện ở khuê phòng nữ nhi gia, khiến cho Tĩnh Gia trong lòng không yên. Chuỗi hạt tử này, coi như bồi thường Tĩnh Gia một chút.”
Vừa nói, nàng vừa xoay lung tung,