“Ô ô ô! Tiểu thư, thấy ngài thật là tốt a!” Tiểu Đậu vừa xoa nước mặt vừa nói.
Chỉ là với thân thể của nàng, bộ dáng này ngược lại có chút ngộ độc.
“Không tốt! Khụ khụ! Ta nôn!! Ọe!”
“Manh muội chất giọng, thân hình đại thúc! Quỷ nha!”
!
Linh Lung Tử Trân xoa xoa đầu của Tiểu Đậu: “Tốt! Không khóc! Ta tưởng ngươi chết rồi?”
Tiểu Đậu: “! ”
Tiểu thư nha? Ngươi lời thoại có chút vô văn hóa đấy biết không? Vừa gặp lại liền nói ta chết?
“Tiểu thư, ta thật ra đã chết rồi! Chỉ là hóa thành Lệ Quỷ bị Chủ Thượng cho kéo lên thôi!” Nàng vừa nói vừa chỉ Lưu Tử Tinh.
Linh Lung Tử Trân liếc hắn một cái, ánh mắt âm trầm như muốn ăn thịt người!
Lưu Tử Tinh: “! ”
Nhầm lẫn một xíu, ta trả 6 viên Linh Thạch làm bồi thường được chưa!
Đương nhiên hắn là không dám nói ra, Linh Lung Tử Trân cho hắn một cảm giác đơn giản là đánh không lại, uhm! Bất lực!
Bỗng dưng có chút nhớ nhà, trốn ở một góc lặng lẽ rút vòng quay! Emma thế giới bên ngoài quá nguy hiểm!!
Lưu Tử Tinh không nhớ đây là lần thứ mấy suýt chết rồi, nói rõ ràng toàn sa điêu, tiểu quái đâu?
Tiểu Đậu nhìn tràn đầy sát khí Linh Lung Tử Trân liền nhanh chóng can ngăn: “Tiêu thư! Ngài đừng giết Chủ Thượng a! Ta và hắn có giao dịch! ”
Lưu Tử Tinh ánh mắt nhìn Tiểu Đậu hơi biến, con ma này nuôi không sai a!
“Bất quá phế đi có thể, đừng giết liền được! ”
“???” Lưu Tử Tinh mặt đầy dấu chấm hỏi, tình người ở đâu?
Tiểu Đậu: Ép buộc sức lao động, luật hoa quả không chừa một ai!
Linh Lung Tử Trân nghe vậy thì mỉm cười: “Ngươi nha, học ở đâu ra cái thói xấu này?”
Tiểu Đậu thè lưỡi, bộ dáng vốn dĩ manh manh, nhưng thực chất lại là ghê tởm!
Lưu Tử Tinh cảm thấy bụng mình cồn cào, thế giới này toàn cực phẩm a!
Tiểu Đậu từ trong người lấy ra một viên ngọc châu màu đen ném cho Lưu Tử Tinh: “Chủ Thượng, theo giao kèo, ta đưa ngươi bảo vật!”
Lưu Tử Tinh tiếp lấy viên hắc châu, bất quá nước dãi tại sao lại nhiều như vậy?
Đơn giản chùi một cái, thu hắc châu vào trong Túi Trữ Vật.
Lưu Tử Tinh ý định giải trừ Khế ước với Tiểu Đậu thì bị Linh Lung Tử Trân giành nói trước: “Không cần.
”
Vừa nói xong, trong tay nàng xuất hiện một chiếc bảo tháp, Tiểu Đậu đơn giản bị hút vào trong.
Lưu Tử Tinh đồng thời còn cảm thấy được liên kết giữa cả hai bị đứt gãy, trong lòng líu lưỡi, đại năng thủ đoạn nhiều như vậy a?
So sánh với Lâm Phong dạng này trùng sinh, Lưu Tử Tinh cảm thấy Linh Lung Tử Trân mạnh hơn rất nhiều!
Tuy không hiểu 3 kiếp nàng trải qua cái gì, nhưng thực ra Lưu Tử Tinh cũng không muốn biết!
Linh Lung Tử Trân trong khái niệm của hắn là mạnh, thô, hơi cục súc!
Bắp đùi của đại lão hắn tuy rất muốn ôm nhưng giống Linh Lung Tử Trân thì miễn.
Sẽ bị đánh chết!
Lưu Tử Tinh thấy Linh Lung Tử Trân cười lạnh nhìn mình, có vẻ vẫn chưa từ bỏ ý định thì chắp tay nói: “Gặp tức là duyên! Duyên tức sẽ đoạn! Hai ta tới đây đã đủ rồi! Cáo từ!”
Vừa nói, hắn không để ý tới đám người, bật xi nhan lên liền chạy!
Quân Thiên Tú nhìn bóng lưng mờ nhạt của Lưu Tử Tinh, trong lòng âm thầm thở dài: ‘Ai, tốt da mặt, nói chạy liền chạy! ’
Sờ sờ mặt chính mình, Quân Thiên Tú không biết đến bao lâu bản thân mới luyện tới cảnh giới đó, hố đồng đội không thấy day dứt lương tâm, thấy kẻ thù liền chạy mà không thấy xấu hổ, thấy đứa con cho 5 viên Linh Thạch liền không nhận!
Đột nhiên một bàn tay chạm vào vai của hắn, Quân Thiên Tú theo bản năng xoay lại đánh một quyền.
“Bành!” Bạch Linh Ca dễ dàng dùng tay chặn lại, liếm liếm môi nói: “Lão Quân, ngươi đây là ý gì?”
Quân Thiên Tú nhìn Bạch Linh Ca bộ dáng, nhất là khuôn mặt dâm dê kỳ cục vốn dĩ lúc trước không có thì nhíu mày nói: “Lão Bạch, tuy ta và ngươi quen mới gần đây! Nhưng ngươi so với trước thay đổi hơi nhiều à nha!”
Bạch Linh Ca nhớ tới cái kia Công Pháp cùng với bản thân thay đổi thì rợn run, nhanh chóng chính chắn trở lại ho khan một tiếng: “Khụ khụ! Nhầm lẫn một xíu! Đúng rồi Lão đại đâu?”
Quân Thiên Tú nhìn đằng xa!
“Đừng!! Đừng lại đây!!!”
“Hừ! Ta có thể không giết ngươi! Nhưng cũng phải thu một chút lợi tức a! ”
“Không!! Ta cho ngươi 6 viên Linh Thạch, làm ơn cút xa ra!!”
“Nam nhân! Ta sẽ cho ngươi biết cái miệng hại cái thân đạo lý đó ý nghĩa ra sao! Không phải là muốn nhận con sao?! Ta cho ngươi tuyệt hậu!!”
“Thứ đàn bà điên!! Triệu Vũ! Quân Thiên Tú! Đám người các ngươi nhanh cứu ta!!!”
!
Quân Thiên Tú: “! ”
“Ta không