Đang than ngắn thở dài về vị trí địa lý có phần chó má của Huyết tộc.
Trần Lâm đột nhiên nhíu mày buôn bình rượu trong tay ra khiến nó rơi xuống đất rồi vỡ nát trước ánh mắt tiếc nuối của Bạch Sa, cấp tốc lao đến chỗ Sa Hoàng vung đao chém xuống...
Cùng lúc đó một mũi tên trong suốt như thủy tinh nhưng lại ánh lên màu xanh lục tựa như ngọc thạch từ trong một góc khuất phá không lao đến nhằm ngay cổ họng của Sa Hoàng...
May thay một thanh hắc đao đã lao đến chém nát mũi tên kia cứu Sa Hoàng một mạng.
Một quyền đánh bay Kim Mao Sư vương.
Sa Hoàng hiển nhiên biết mình vừa dạo nhẹ một vòng qua quỷ môn quan không nhịn được liếc nhìn người đã ra tay cứu mình một mạng kia gật đầu nói:
- Hải Sa tộc...!Sa Hoàng...
Thấy bọn thú này trên cơ bản đều không đa dạng ngôn từ cho lắm.
Trần Lâm cũng chỉ lắc đầu cười nhẹ học theo các nói kia cười nói.
- Huyết tộc...!Huyết tổ...!à mà gọi là Trần Lâm được rồi...
- Trần Lâm? ngươi chính là tên khốn lừa gạt con gái ta...
Nghe thấy tên Trần Lâm, Sa Hoàng có chút ngạc nhiên nói.
Ngược lại Trần Lâm nghe thấy thế thì không nhịn được nhảy dựng lên hét lớn.
- Cái gì mà lừa gạt...!ta gạt ai bao giờ...
- Nè lão đừng nghĩ mình là cá mà đớp gì cũng được nha...
- Lúc lão chưa tới là ta cứu con gái của lão đó...
- Vậy thì trả ta hai trạng bị tím mà ngươi đã lấy trước đó, không thì theo giá thị trường mà tính cũng được.
Sa Hoàng mặc kệ Trần Lâm nói gì, chỉ nhếch mép mỉm cười nói.
Tuy nhiên, Trần Lâm lập tức giả ngu hùng hổ nói.
- Đm kẻ thù trước mắt chúng ta nên đồng lòng đối địch...!nhưng chuyện đã qua cứ để cho nó qua đi...
- Nhìn hai tên kia kỳ đừng có nhìn ta làm gì...
Thấy tên này vô sỉ như vậy, Sa Hoàng cũng chỉ bật cười không nói gì liếc nhìn Kim Mao Sư vương và tên vừa xuất thủ đánh lén mình kia.
Hiển nhiên, viên binh của Kim Mao Sư vương đã đến, chỉ là viện binh kia lạ là một nữ nhân hay theo cách gọi của giới súc động vật là giống cái...
Chỉ là cái giống cái này lại toát lên vẻ cao quý lạ thường tựa như một vương hậu trong truyền thuyết.
Không chỉ thế nàng ta còn đẹp, rất đẹp, một nét đẹp ma mỵ không một khuyết điểm như được đại tự nhiên vẽ ra, đặc trương của hung thú hoá hình...
Cơ thể khá mảnh mai tựa như một cành liễu xanh trước gió, nhẹ nhàng thanh thoát nhưng ẩn bên trong đó là sự kiên cường phi thường, mái tóc màu xanh đen vô cùng quỷ dị trải dài như thác nước đến tận bắp chân tô điểm cho nước da trắng như tuyết của nàng.
Khoác trên người một bộ cũng trang đông phương khá giống của Huyết Linh.
Tuy nhiên Huyết Linh là huyết sắc cung trang đặc trưng cho Huyết tộc, còn của nàng ta là một bộ lục y cung trang màu xanh lục tựa như lông vũ của một loài chim nào đó...
Nhưng đặc biệt nhất trên tay nàng lại cầm một cây chiến cung màu xanh lục tựa như ngọc thạch, mũi tên đã bắn lén suýt chút khiến Sa Hoàng bá chủ đại hải ăn quả đắng cũng là từ nó mà ra...
Đúng là một nữ nhân vừa xinh đẹp, vừa cao quý nhưng cũng tràn đầy nguy hiểm.
Đứng bên cạnh Kim Mao Sư vương...
Nữ nhân kia cũng cảm nhận được ánh nhìn của Trần Lâm và Sa Hoàng đang nhìn mình đánh giá, tuy nhiên nàng chỉ mỉm cười yêu kiều nói.
- Thanh Loan tộc...!Thanh Vũ vương...!ra mắt Sa Hoàng đại nhân cùng Huyết tổ đại nhân...
Thấy vị Thanh Vũ vương suýt chút nữa đưa mình về với ông bà, giờ lại mỉm cười như không có chuyện gì còn có phần cung kính với mình, Sa Hoàng không nhịn được híp mắt nhìn vị tộc trưởng của Thanh Loan nhất tộc nghe khá lạ này.
Rõ ràng trong mắt Sa Hoàng, Thanh Vũ vương còn đánh gườm hơn tên Kim Mao Sư vương chỉ biết lao đầu lên đánh nhau kia.
Bên kia Trần Lâm nghe thấy vị vương giả của Thanh Loan tộc gì đó khá là cùng kính với mình không nhịn được đắc ý mỉm cười vuốt vuốt cằm rất muốn tiến đến bắt con chim xanh này về Huyết tộc làm thú cưỡi cho mình.
Từ ngày Tiểu Hắc đi theo phe cánh của Hồng Ánh, huyết tổ đại nhân đúng là đã mất đi phương tiên duy chuyển khá đắc lực, bắt vị Thanh Vũ vương này về làm thú cưỡi nghe thôi đã thấy bá rồi.
Chỉ tiếc không biết nguyên do nguyên gì mà bên trong Thánh Thành, kể cả trong không gian đấu trường đều không thể dùng được "trích huyết" khiến Trần Lâm tiếc nuối không thôi...
Tuy nhiên đây lại là một điều khá hợp lý, không chỉ "trích huyết" của Trần Lâm có khả năng thu phục kẻ khác mà thi độc của Thi tộc trên cơ bản cũng có thể làm được, nếu Thánh Thành và không gian đấu trường không hạn chế chuyện biến đổi chủng tộc này thì quá mức có lợi với Thi tộc, những tộc khác cũng không cần phải chơi bời nữa trực tiếp chuyển hộ khẩu sang Thi tộc hết cho nhanh...
May thay có một thứ khá thú vị khác lại khiến Trần Lâm vơi đi phần nào buồn bã, không nhịn được liếc nhìn vị Thanh Vũ vương kia mỉm cười đê tiện...
Mặc dù đã phát triển trí tuệ nhưng xem ra ngôn ngữ của hung thú vẫn không mấy đa dạng.
Con sư tử lông vàng thì tự gọi mình là Kim Mao Sư vương, còn con chim lông xanh thì gọi mình là Thanh Vũ vương.
Chỉ là ngoại trừ quả đầu màu xanh đen của nàng ta thì không biết cái lông màu xanh kia nó có mộc ở đâu khác nữa hay không...!Trần Lâm thật sự rất muốn nghiên cứu vấn đề triết học này.
Tuy nhiên, lông màu xanh hay lông đen thì chắc chắn không liên quan gì đến màu trắng.
Thế nên tên Điểu tộc Bạch vương gì đó cũng chắc chắn không mấy liên quan đến vị Thanh Vũ vương này.
Từ đó có thể thấy được Liên Minh Cầm Thú kia còn khá là hoang sơ chắc chỉ mới có vài ba thành viên, thành phần bên trong đó chưa mạnh lắm tạm thời cũng chỉ có Sư tộc là chủng tộc duy nhất loạt vào thập cường.
Còn lại đều chỉ là những chủng tộc nhỏ yếu khác như gấu sói cách loại...! Tuy vẫn có những vương giả chân chính thuộc thành phần bá chủ một phương, nhưng sức mạnh của chủng tộc vẫn chưa lớn, không thể bì kịp với thập đại chủng tộc...
Dĩ nhiên, cũng không thể loại trừ khả năng những tên kia không đến kịp...
Chỉ là cái Thanh Loan tộc kia vẫn làm Trần Lâm cảm thấy ngờ ngợ.
Theo truyền thuyết Thanh Loan là thần thú thượng cổ tuy không bì kịp với Long tộc nhưng cũng không đến mức lưu lạc làm tiểu đệ cho Sư tộc mới phải.
Xem ra nếu không có uẩn khúc gì đó, cái Thanh Loan tộc kia là hàng fake rồi hay đúng hơn là Thanh Loan tộc chỉ đơn giản là con chim xanh, là do Trần Lâm đã nghĩ nhiều rồi.
Tuy nhiên chim xanh hay chim đỏ đều không quan trọng, đều quan trong nhất là huyết tổ đại nhân thấy thích...
Khẽ vuốt cằm không có nổi một cộng râu, Trần Lâm mỉm cười có chút đê