Thập Vạn Đại Sơn trước khi mạt thế là một dãi núi nhỏ thu hút không ít khách du lịch thích cảm giác mạnh đến đó leo núi, nhưng hiện tại khi mạt thế hàn lâm dẫn đến sự biến đổi địa chất từ một dãi núi nhỏ nó vươn mình cao lên như một thanh kiếm phá thẳng thiên không, kéo dài mấy trăm km cắt ngan một vùng trời.
Lúc này nơi đỉnh chủ sơn quanh năm phủ tuyết, những hình sinh vật kỳ dị nhanh chống bò trên mặt tuyết, cơ thể đen như hòn than trông vô dùng nổi bật trên nền tuyết.
Nhìn kỹ lại chúng là một đàn thằn lằn, nhưng khác với những con thằn lằn bình thường chúng to lớn như những con voi, lớp da sần sùi như những tảng đá đính lên, đặc biệt bộ ngực của chúng lại cháy rực lên như nham thạch tỏa ra nhiệt lượng khủng kiếp làm tang chảy lớp tuyết bên dưới.
Địa Nham Tích chính là tên của chúng, đáng lẽ chúng sống trên các đĩnh núi lửa không hiểu sau lại mò lên đĩnh núi tuyết này.
Chậm chậm bò trên lớp tuyết tiến về phía trước, rất nhanh chúng là lên đến đỉnh núi, khủng cảnh tráng lệ hiện ra trước mắt chúng.
Một khoảng trời tuyết trắng mênh mông không bờ bến nhưng đặc biệt nhất trên đỉnh núi một bông hoa màu đỏ nhạt nổi bật giữa một bầu trời tuyết trắng.
Thấy bông hoa kia đàn Địa Nham tích vô cùng vui mừng không ngần ngại lao đến.
Nhưng rất nhanh dị biến phát sinh, từ sâu trong lớp tuyết hai con mãng xà màu trắng trồi lên, vung chiếc đuôi to lớn đập chết những con Địa Nham tích đang lao đến, hiển nhiên chúng là kẽ thủ hộ bông hoa này hay nói đúng hơn là kẻ đến trước.
Phía sau thấy đồng bạn bị đập chết những con Địa Nham tích hoảng sợ quay đầu bỏ chạy nhưng hai con Bạch xà đâu dể bỏ qua chúng lao đến tấn công đàng Địa Nham tích.
Trên đỉnh núi những tiếng gào thét hòa cùng gió tuyết không ngừng vang lên!
Ngược lại bên dưới chân núi khu vực bắc thành, một cánh quân huyết tộc gần 200 người cũng đang lặng lẽ hành quân.
Theo như tình báo của các Huyết ưng trinh sát, thế cục bắc thành tương đối phúc tạp, dựa theo dãi Thập Vạn Đại Sơn có thể tạm chia làm ba khu vực.
Khu chân núi cũng chính là thành phố Bạc Hà, sau sự biến đổi của địa hình toàn bộ khu vực này đều đã thành phế tích dần dần chở thành một bình nguyên rộng lớn thu hút các hung thú ăn có đến cư trú.
Khu sườn núi và các đỉnh núi thấp, sau khi dị biến các đỉnh núi này đa phần trở thành các ngọn núi lửa, không hiểu sao chúng lại không phung trào nhưng cũng có rất ít có sinh vật sông, theo như Huyết Ưng trinh sát báo cáo chỉ tìm thấy một loài thằn lằn đá tồn tại ở khu vực này.
Cuối cùng là đĩnh chủ sơn cao nhất của cả dãi núi quanh năm phủ tuyết, nơi đây đáng tiết là các Huyết Ưng không thể đến được vừa lên đến đỉnh núi lập tức bị chết hết nên chưa hề có thông tin về khu vựa này.
Nhưng huyết tộc tạm thời cũng không có ý định với đỉnh núi tuyết kia, đợi thu hết dãi núi rồi từ từ tìm hiểu sau cũng không muộn.
Lúc này trên một ngọn đồi cỏ Trần Lâm đang dương mắt nhìn nơi xa.
Một cánh đồng cỏ xanh tươi bạc ngàn, nhưng khi nhìn vào đó Trần Lâm rốt cuộc cũng hiểu vì sau đàn sói lại rời đi, bởi lẽ sông không nổi.
Trên đồng cỏ xanh không gì khác là những con trâu lớn đang gậm cỏ, nhưng đừng vì chúng ăn cỏ mà nghĩ chúng nó hiền, hoàn toàn ngược lại kích thước của nó vô cùng lớn to như một chiếc xe buýt không hề thua kém gì tiểu Hắc nhưng đó không phải một con mà là cả đàn, một đàn cự ngưu to lớn chẳng ngán tên thợ săn nào thậm chí có thể săn ngược lại những tên thợ săn kia.
Nghĩ lại cũng thật đáng thương cho đàn sói từ kẻ đi săn nhưng dị biến hàn lâm lại trở thành con mồi.
Nhưng khác với đàn sói huyết tộc có cách trị những con cự ngưu này.
- Huyết Lang chiến sĩ xuất phát.
Theo hiệu lệnh của Trần Lâm gần mười chiến sĩ lang tộc âm thầm tiến lên nhấm đến một con cự ngưu khá tách đàn.
Có lẽ đã lâu không hề gập nguy hiểm nên những con cự ngưu này không hề cảnh giác dần dần bị các chiến sĩ Huyết lang bao vây.
Bất chợt từ trong các bụi cỏ những mũi lao bay vụt ra nhắm đến con cự ngưu đang nhàn nhã gậm cỏ.
- Tin! tin!
Từng tiếng kim loại va chạm nhau không ngừng vang lên, không ngờ những mũi giáo sắc ngọn lại không thể xuyên qua lớp da dầy của con cự ngưu rơi hết trên mặt đất.
- Gào!
Mặc dù không hề bị thương nhưng tự dưng bị là phiền vẫn làm cho con cự ngưu tức giận, nó róng to một tiếng