Đỗ Minh Nguyệt không biết mình đã cố gắng gượng bao lâu, chỉ ý thức rằng cô ngày càng lịm đi, cô dùng thân mình đập mạnh vào tưởng, chỉ có đau đớn mới khiến cô tỉnh táo lại.
Nhưng cô không biết rằng mình có thể chống đỡ với cách này trong bao lâu.
Lâm Hoàng Phong vội vã chạy tới, anh nhìn thấy Chu Ngọc Anh đang cầm thùng dầu trên tay ra sức đổ xăng xung quanh bên ngoài.
Anh ấy chạy đến giật thùng dầu từ phía cô ta.
“Minh Nguyệt đâu? Minh Nguyệt đang ở đâu?” Lâm Hoàng Phong hét vào mặt cô ta.
Khi Chu Ngọc Anh nhìn thấy Lâm Hoàng Phong đến, trên đôi mắt cô lóe lên sự thất thần sợ hãi, nhưng rất nhanh sau đó cô ta bật cười.
“Anh đi tìm cô ta đi, ở trong căn phòng kia kìa, mau đến cứu cô ta đi, lửa lớn như vậy có lẽ đã bị chết cháy rồi, ha ha ha…”
Lâm Hoàng Phong nghe thấy vậy chạy về phía ngôi nhà và lúc đó ngọn lửa bùng lên dữ dội.
Anh không còn nhiều thời gian để quản Chu Ngọc Anh nữa, anh chỉ muốn cứu Minh Nguyệt ra ngoài.
Đột nhiên Chu Ngọc Anh lao đến ôm lấy anh ta: “Ta không cho anh cứu cô ta, cô ta chết rồi, nếu không có cô ấy, anh chỉ có một mình tôi thôi.” Lâm Hoàng Phong dùng hết lực bẻ tay cô, đôi mắt sắc như dao, hung tợn nhìn cô chằm chằm: “Tôi nói cho cô biết, nếu Minh Nguyệt có mệnh hệ gì, tôi nhất định sẽ cho cô sống không bằng chết.” Nói xong anh lao vào không chút do dự.
Chu Ngọc Anh bên ngoài nhìn vào sững sờ, sau đó buông lời chế nhạo: “ha ha ha, được thôi, tôi sẽ tiễn hai người cùng nhau xuống địa ngục!”
Nói xong, cô nhấc thùng dầu bên cạnh lên và tiếp tục đổ.
“Cho dù ta không thể đạt được thứ ta muốn nhưng hai người cũng không thể bên nhau hàng ngày được nữa đâu.” Cô ta cười u ám, trong mắt chẳng còn nổi một tia ấm áp.
Đỗ Minh Nguyệt ngày càng hít vào nhiều khói cô không ngừng ho.
Cô không biết mình có thể cầm cự được bao lâu nữa.
Hơn nữa ngọn lửa ngày càng lớn, nếu cứ tiếp tục như vậy có thể cô thực sự sẽ chết ở đây.
Lúc này cô rất lúng túng và bất lực, cánh cửa đột nhiên được mở ra, cùng lúc đó ập đến cũng là một ngọn lửa lớn.
Sau đó, giọng nói lo lắng của Lâm Hoàng Phong vang lên:
“Nguyệt, Nguyệt em ở đâu?”
Đỗ Minh Nguyệt nghe thấy tiếng của Lâm Hoàng Phong, cô lấy hết lại tinh thần: “Em ở đây, Lâm Phong…”
Những lúc cất lên tiếng, cổ họng cô cũng khản đặc, không biết có phải do cô đã hít phải quá nhiều khói hay không, giờ đây chỉ cảm thấy cổ họng đau rát vô cùng.
Lâm Hoàng Phong nghe thấy tiếng của Minh nguyệt liền chạy vội đến chỗ cô ấy, rất nhanh chóng sau đó hai người gặp được nhau.
Nhìn thấy cô bị trói, anh liền quỳ xuống giúp cô cởi dây trói.
Khi sợi dây được cởi ra, đột nhiên Minh Nguyệt nghe thấy tiếng: “Rắc rắc”, trong lòng cô lúc này có linh tính không tốt, cô ngước lên thấy một thanh củi lớn đang rơi về phía họ.
Lâm Hoàng Phong đang cố gắng cởi trói sau lưng cô, trước khi anh ấy kịp phản ứng, Đỗ Minh Nguyệt cố gắng ôm lấy anh ấy.
Sau đó một âm thanh trầm lắng từ phía Minh Nguyệt kèm theo tiếng rên rỉ, Lâm Hoàng Phong lúc này mới kịp phản ứng lại những gì đã xảy ra.
Anh lập tức đập hết những thứ đang đè lên lưng cô: “Nguyệt, em sao rồi, em không sao chứ?”.
Đỗ Minh Nguyệt lắc đầu nhưng trên nét mặt ấy lại nói lên điều hoàn toàn ngược lại.
“Mau che miệng lại, chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây.” Đỗ Minh Nguyệt không thể mở lời, vì nếu cô nói cổ họng sẽ rất đau.
Vì vậy cô chỉ có thể gật đầu.
Lâm Hoàng Phong dìu cô đi, nhưng ra đến cửa thì anh phát hiện cánh cửa đã bị đóng lại.
Chu Ngọc Anh bên người cười đắc ý:
“Ha ha, các người vẫn muốn ra ngoài sao, ta nói cho các người biết, các người hãy ở trong đó làm những kẻ xấu số đi!”
Đỗ Minh Nguyệt dường như không thể ý thức được việc gì nữa và Lâm Hoàng Phong cũng nhận ra được điều này, anh buông lời chửi rủa và dùng chân đạp mạnh vào cánh cửa.
Anh